Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341952
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1952 lượt.
đề tài để nói chuyện của mình, nó cho cùng thì chẳng qua là ngươi hận ta phá hủy …”
Nàng ta còn chưa nói xong, Ân Trục Ly đã dừng động tác lấy tơ trắng mà lau áo, bên môi nở một nụ cười tươi đẹp đầy ma mị.
“Đánh chết.” Nàng nhẹ nhàng buông hai chữ.
(Cho chết! Biết sự lợi hại của chị Ly chưa !!!)
Thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Tích Nguyệt từ sân sau, mặt Ân thị lạnh lẽo như băng tuyết “Ân Trục Ly!” Bà bước tới, thình lình Đàn Việt lại xuất hiện đỡ bà, tay phải Ân Trục Ly nhẹ nhàng điểm vào huyệt ngủ của bà rồi đỡ lấy “Lão phu nhân, lão phu nhân?”
Đàn Việt gọi mấy tiếng, Ân đại đương gia sắp xếp “Thân thể của mẫu thân không được khỏe, Đàn Việt, đưa lão phu nhân về phòng rồi gọi Kha đại phu.”
Đan Việt hiểu ý, dìu Ân thị về Thính Đào các cùng với mấy nha hoàn. Bữa tiệc yên ắng không một tiếng động, Ân Trục Ly lại tươi cười niềm nở “Trục Ly không quản tốt việc nhà, đã để các vị chê cười rồi. Trục Ly xin kính các vị ly này, mong các vị bỏ qua cho.”
Mọi người xung quanh đều thức thời nâng chén, lại vui vẻ náo nhiệt. Tích Nguyệt bị trói trên ghế dài ở sân sau, trong miệng bị nhét vải. Mấy người ở đây đều là nhà phú thương giàu có, nhưng cũng không hay đánh chết hạ nhân trong nhà, lần này có dịp bèn xúm lại xem.
Đánh khoảng vài chục cây, từng cây từng cây đánh vào da thịt, máu me đầm đìa. Vì Ân Trục Ly đã hạ lệnh đánh chết, cho nên những người đánh cũng dùng hết sức. Không bao lâu sau, y phục trên người Tích Nguyệt dần nhiễm đỏ, cũng không còn sức để vùng vẫy kêu gào nữa, về sau mỗi cây đánh vào, máu lại văng tung tóe. Tích Nguyệt bị cột chặt tay chân, dần dần máu chảy từ mũi, từ miệng, từ mắt. Nàng ta ngẩng đầu nhìn ÂN Trục Ly, vẻ mặt đầy hận thù, Ân Trục Ly mỉm cười đáp lại, trên mặt hiện lên sát khí, trong nháy mắt khuôn mặt đó thật rất giống với vị Đại tướng quân Khúc Thiên kia.
Ân Trục Ly quỳ trong từ đường, Đường Ần rất ít khi tức giận nhưng một khi đã giận thì không hề dễ dàng bỏ qua. Buổi tối hôm nay chắc chắn là nàng không có cơm mà ăn rồi, lại phải quỳ đây ba ngày ba đêm, nghĩ tới thôi đã thấy tương lai u ám.
Khoảng canh hai, đang quỳ tới nhàm chán thì cửa từ đường lặng lẽ mở ra, một bóng người chui vào. Ân Trục Ly quay đầu thì nhìn thấy Thẩm tiểu vươn gia, hắn vẫn mặt áo màu hạnh, ban đêm trời lạnh nên khoác thêm một cái áo choàng màu trắng, tay cầm đen đung đưa, đúng là một bức tranh mỹ nhân.
Ân Trục Ly mỉm cười hỏi “Sao ngài lại đến đây?”
Thẩm tiểu vương gia cởi áo choàng ra, trong tay cầm thêm một cái bao giấy “Lưu manh, gia nghĩ nàng giờ này chắc quỳ thảm thương lắm, nhanh tới ăn đi.”
Ân đại đương gia đương nhiên sẽ không khách khí, nàng bò qua cầm bao giấy kia, thì ra là một con gà nướng, nàng ngồi ăn ngon lành, Thẩm tiểu vương gia xem xét xung quanh “Đây là từ đường của Ân gia nhà nàng sao? Đúng là khí phách còn hơn cả Thừa Thiên các trong cung!”
Ân Trục Ly nuốt một miếng thịt lớn, vỗ vỗ vào ngực mình “Nơi tổ tiên ở, có thể không khí phách sao? Ta nói này, ngài không mang rượu thì cũng phải mang chút nước chứ, nghẹn chết ta…”
Thẩm tiểu vương gia giận trừng mắt “Có ăn là may rồi, còn dám ý kiến.”
ÂN đại đương gia gặm gà, lại khều khều hắn “Khát quá, Cửu gia, tìm chút nước đi.”
Thẩm tiểu vương gia không phản ứng, ÂN đại đương gia lại cọ cọ mặt vào hắn “Cửu gia tốt bụng, tìm chút nước đi, ta hát cho ngài nghe, nhé?.”
Từ đường ÂN gia không cho phép người ngoài vào, Thẩm Đình Giao chưa tới bao giờ nên cũng không rành về nơi này, nhưng thấy nàng mắc nghẹn nên hắn cũng đi ra tìm một chút xem sao. Ai ngờ vừa mới ra khỏi cửa thì lại thấy một người đi tới, người đi tới đương nhiên cũng nhìn thấy hắn, dừng chân một chút rồi xoay người lại rời đi.
Thẩm tiểu vương gia nhận ra hắn, vội vàng đuổi theo “Đường tiên sinh…”
Đường ẨN không đợi hắn mở miệng, khom người lấy một bình rượu ở giữa hộp thức ăn rồi đưa cho hắn, sau đó xoay người rời khỏi. Thẩm tiểu vương gia nhìn hắn đi nhanh như vậy, hình như đang giận, hắn tự tiện xông vào Từ đường của Ân gia vốn đã sai rồi nên cũng không dám đuổi theo nữa. Lại nhìn sang bầu rượu trong tay, trong lòng thầm kinh ngạc – hai sư đồ này cũng thật là tâm linh tương thông!
Sau khi đưa rượu cho Ân Trục Ly, hắn ngồi ở chiếu bên cạnh, ngồi một chút lại thấy chán “Không phải nàng nói là hát cho ta nghe sao?”
Ân đại đương gia đưa tay ôm lấy eo hắn, tiện nhặt hai cái xương gà lên làm dùi gõ. Thẩm tiểu vương gia thấy tay nàng đầy dầu mở thì liều mạng vùng vẫy thoát ra, nàng lại nhẹ giọng hát “Ta cởi nút áo chàng, ta cởi dây lụa của chàng. Mùi thơm như hoa lan, người người hại chàng khổ. Sao chàng không quay về với ta?”
Hai cây xương kia đánh vào bầu rượu, thanh âm giòn giã, tiết tấu nhẹ nhàng “Ôm nhuyễn ngọc ôn hương trong lòng, Lưu Nguyễn lên cõi tiên, xuân đến hoa đua sắc. Cây mai xinh đẹp, đóa hoa hé nở nhỏ giọt xuân.” Cả người nàng toàn mùi rượu, đôi môi gần chạm vào tai hắn làm hắn thấy ngưa ngứa “Làm cho lòng ta tê dại, sung s