Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341992
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1992 lượt.
đó tay của Lưu Thụy Căn cũng đã thu tay về rồi.
Mẹ kiếp, không có kinh nghiệm đúng thật là quá thiệt thòi!
Tôi muốn khóc quá, định nói gì đó cho khỏi ngượng ngùng, nhưng thực sự chẳng biết>
“Tay em lạnh quá.”
Trong lúc tôi đang cảm thấy khó xử, Lưu Thụy Căn mở miệng nói, tôi vội vàng cười gượng phụ họa theo, không lạnh được ư? Cả người tôi đang đói lả đây rồi này.
“Để anh sưởi ấm cho em.”
Nói rồi, anh lại đưa tay qua, rất nóng, rất to...
Tôi biết câu nói cuối cùng rất không trong sáng, rất bạo lực, nhưng mà tôi vẫn phải nói, thật sự rất nóng, thật sự rất to. Nóng đến nỗi lòng bàn tay tôi bắt đầu ra mồ hôi, to đến nỗi tôi có thể cảm nhận được bàn tay của mình lọt thỏm trong bàn tay anh. Giây phút đó, cái việc giảm béo bỗng trở nên chẳng có gì khó khăn, cái việc ăn uống ít như con thỏ cũng trở nên không kỳ lạ, đến cả cái việc tập Yoga vất vả kia cũng chẳng còn đau khổ nữa, sau khi về nhà, tôi đứng trước máy tính bốn mươi lăm phút tập Yoga, tập cho cả người nhức mỏi, ra đầy mồ hôi, mà vẫn cảm thấy thỏa mãn khác thường, hạnh phúc khác thường.
Cảm giác thỏa mãn này kéo dài cho đến tận ngày hôm sau vẫn chưa hết, cho dù lại nhận được điện thoại của Thường Hữu cũng chẳng ảnh hưởng gì cả.
“Chị, rốt cuộc là chị có để ý cho em một chút không vậy, em sốt ruột lắm rồi đó, chị nói xem, con của bạn học của em sắp đầy tháng rồi, em vẫn còn cô đơn một mình, cái này mà nói ra, không khéo người ta còn tưởng em bị gì nữa chứ.”
Tôi làm nghề này lâu như vậy rồi, cái việc ba mẹ sốt ruột thì tôi gặp không ít, nhưng đương sự sốt ruột như thế này, thì chắc cũng chỉ có người này mà thôi: “Ồ, Tiểu Thường à, em đừng sốt ruột.”
“Em không sốt ruột có được đâu, chị ơi, các chị nói là đảm bảo chắc chắn đó nha, lúc em nộp tiền...”
“Đúng, đúng, ít nhất phải thu xếp cho em gặp gỡ mười người, không có giới hạn, nhất định sẽ làm cho em gặp người vừa ý nhất mới thôi, thời gian vừa rồi không phải vừa giới thiệu cho em một cô sao? Trông cũng được chứ hả?”.
“Được thì cũng được đó, nhưng mà cô ấy lùn quá, em đã chẳng cao gì cho cam, ít ra cũng phải tìmmột người ngang cỡ em chứ. Không yêu cầu cao lắm đâu, một mét sáu chắc là cũng có chứ hả?”.
“Tiểu Hồ chắc cũng khoảng một mét năm mươi lăm năm mươi bảy chứ hả, nếu mang giày cao gót vào...”
“Không phải vấn đề đi trên đường, quan trọng là truyền cho thế hệ sau chứ! Mọi người đều nói bố cao thì trong mấy người con chỉ có một đứa cao giống bố thôi, còn mẹ cao thì tất cả con cái sẽ đều cao giống mẹ. Em đã không cao rồi, lại tìm thêm một người lùn, thế con em sau này làm sao mà nhìn người ta hả chị?”.
Tôi lặng lẽ quay mặt đi, thực sự chẳng biết phải giải thích cụ thể như thế nào cho tên kia hiểu được.
“Thế này đi chị, chiều nay em sẽ đến tìm chị, chúng ta trao đổi thêm một chút.” Tên kia nói xong, không đợi tôi trả lời đã tắt luôn điện thoại. Tôi nhìn ống nghe, cũng đành lắc đầu vô vọng. Những điều kiện cần có thì đã rất tốt rồi - chỉ công việc thôi đã ghi thêm được rất nhiều điểm cho em nó, nhưng mà em nó đưa ra những yêu cầu cũng rất cao, em nó lại là hội viên cao cấp của chúng tôi, thật sự tôi chẳng dám tùy tiện giới thiệu cho nó.
Nói chuyện điện thoại với Thường Hữu xong, tôi rảnh rỗi được một lúc, nhìn thấy xung quanh không có ai, tôi liền lấy kìm cắt móng tay ra, bắt đầu tỉa tót móng tay cho mình, đây cũng là một yêu cầu của La Lợi ghi trên tờ giấy kia. Theo như lời cô ấy nói, một người con gái tinh tế thì không được bỏ sót bất kì một chi tiết nhỏ nào. Cho dù tôi không thường xuyên đến mấy tiệm chăm sóc móng kia làmmóng, nhưng bản thân cũng phải tự để ý đến, phải chỉnh sửa làm sao cho móng tay có hình vòng cung. Bàn tay tôi trời sinh đã ưa nhìn, mặc dù tôi hơi mập, nhưng đôi bàn tay trắng trẻo và tròn trịa, nhìn cũng được.
Trước đây những việc này tôi không để ý, bình thường để móng tay cho dài rồi mới nghĩ đến việc cắt đi, còn bây giờ, tự nhiên lại phải chú ý, đặc biệt là nhớ đến giây phút hôm qua Lưu Thụy Căn nắm tay tôi.
Nói tóm lại, nói tóm lại, trong vòng một tiếng đồng hồ không có ai quấy rầy, tôi chỉ làm mỗi một việc tỉa tót móng tay, mà trong quá trình đó, tôi cũng chỉ nghĩ đến Lưu Thụy Căn, nhớ đến từng hành động, nhớ đến từng thái độ, nhớ đến từng câu nói của anh.
Thực ra ngày hôm qua từ khi gặp anh cho đến khi anh tiễn tôi về, tổng thời gian không vượt quá bốn tiếng đồng hồ, mà trong bốn tiếng đồng hồ đó, có một nửa thời gian là xem phim, đi bộ trên đường, thời gian bốn mắt nhìn nhau, hoặc là sự va chạm cơ thể tuyệt đối không vượt quá hai tiếng đồng hồ, nhưng có rất nhiều khoảnh khắc thực ra là ngừng trôi, ví dụ, khi anh cầm tay tôi để xem phim. Sau khi nắm tay tôi, anh không nhúc nhích, tôi cũng không nhúc nhích, trong quá trình đó, ngoài cảm giác và thời gian ra, thật sự không có bất kỳ sự thay đổi nào.
Cảnh tượng đó, nếu như cho lên phim, lọt vào ống kính nhiều nhất cũng chỉ được khoảng một hai phút, nhưng mà trong trí nhớ của tôi, nó xuất hiện từ lần này đến lần khác, từng sự thay đổi nho nhỏ, từng cảm giác mong manh. Tôi