Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ký Ức Độc Quyền

Ký Ức Độc Quyền

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341525

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1525 lượt.

chợ về rồi à? Tiểu Mộ vừa về đấy.”
Tôi bèn vội vàng cáo từ hai người già trẻ, nhanh chóng biến mất.
Về đến nhà, nhìn thấy Mộ Thừa Hòa cũng đã mua y đúc những gì tôi mua, còn đang lặt rau trong bếp.
“Sao thế? Chạy như bắt cướp vậy.” Anh ấy hỏi.
“Em gặp phải bạn cũ.” Tôi thở hổn hển nói.
Thấy anh ấy không nói gì, tôi lại bảo: “Người thân của bạn ấy cũng ở tầng này.”
Mộ Thừa Hòa ngước lên nhìn tôi một cái, nhưng động tác lặt rau vẫn tiếp tục.
Tôi thừa nhận, tôi đang mang một trái tim ác ma, cố tình chọc tức anh ấy. Trong lòng tôi hình như có hai tiếng nói đang cãi nhau, một người nói: Đừng để người khác biết, cho anh ấy tức điên; Một người khác lại nói: Có gì đâu, tốt nhất cả thế giới đều biết.
Ban đêm, tôi lật người trên giường, nhìn thấy ánh đèn từ phòng khách hắt vào qua khe cửa, tôi đột nhiên rất xót xa.
Tôi có một người bạn học chung phổ thông cũng thi vào Đại học A, bạn ấy ở khoa Số Học. Khi lên năm ba, cũng tức là năm tôi gặp được Mộ Thừa Hòa và đang trong thời kỳ đối kháng với anh ấy, người bạn của tôi nói trong khoa bạn ấy có một nam sinh hẹn hò với giáo viên phụ đạo của mình.
Chuyện đó lúc ấy cũng được xem là sự kiện kinh động với chúng tôi, do đó tức thời được lưu truyền rộng rãi.
Nhưng bây giờ suy nghĩ lại, cũng rất bình thường thôi mà?
Sinh viên tự do yêu đương, có thể thích sư huynh sư tỷ sư đệ sư muội, có thể thích công nhân nông dân, cũng có thể thích thương nhân, vậy tại sao không thể thích giáo viên?
Sau này nghe nói, chuyện đó đã kết thúc bằng thư từ chức của cô giáo ấy.
Người bạn của tôi bảo: “Thật ra cũng không có gì, nhà trường cũng không quy định giáo viên và học sinh không được yêu nhau. Nhưng vẫn có rất nhiều học sinh, cán bộ, đồng nghiệp to nhỏ sau lưng, nói cô ấy dụ dỗ học sinh của mình sao sao đó. Lòng tự trọng cô ấy cao quá, nên đã từ chức.”
Giữa tháng 8, Đại học sư phạm bắt đầu chuẩn bị cho việc đón chào tân sinh viên.
Tôi và Trương Lệ Lệ đều phải làm giáo viên phụ đạo cho tân sinh viên, vì thế nhà trường lại bắt đầu mở cuộc họp nhấn mạnh về các quy tắc. Thầy Ngụy đã từng diễn thuyết vấn đề “Làm sao để xử lý tốt và đúng đắn quan hệ giữa thầy và trò.” lần trước lại bắt đầu nhắc nhở.
“Có những giáo viên cảm thấy chỉ cần nhất mực quan tâm học sinh, không phân cách vai vế rạch ròi với học sinh, hoặc phát triển thành tình bạn thì có nghĩa là đã xử lý tốt quan hệ thầy trò, thật ra đó là không đúng.”
“Bất luận thân quen cách mấy, cũng phải nhớ rõ một điều, thầy và trò mãi mãi là người của hai thế hệ, giáo viên là trưởng bối.”
“Chúng ta thường bảo thầy trò là bình đẳng, đó chỉ là bình đẳng trong nhân cách, không phải bình đẳng trong thân phận.”
“Nói nửa ngày trời, thì cũng chỉ có một ý đó thôi.” Trương Lệ Lệ làu bàu.
“Ý gì?” Tôi hỏi.
“Không cho giáo viên với học trò yêu nhau.” Trương Lệ Lệ nói, “Liên quan gì tới chúng ta chứ, những giáo viên nam trẻ tráng kia nguy hiểm hơn chúng ta nhiều, kêu họ vào một phòng nhắc nhở riêng là được chứ gì? Vậy mà cũng bắt chúng ta vào nghe. Hôm nọ tôi đọc báo, thấy có trường nào đó còn bắt giáo viên và học sinh toàn trường ký ‘Giấy quân lệnh’ nữa, trong đó có một điều khoản thế này: Không cho giáo viên nảy sinh mối quan hệ yêu đương hay vượt trên mức bình thường với học sinh trong bất kỳ trường hợp hay lý do nào.”
Thấy tôi không tiếp lời, Trương Lệ Lệ lại nói: “Cô nói đó, trường đó biến thái ghê chưa!”
“Ừm.” Tôi thờ thẫn đáp lại.
“Nói tóm lại, một khi nảy sinh tình cảm thầy trò, thì người sai chắc chắn thuộc về phía giáo viên.”
“Tại sao?” Tôi kinh ngạc.
“Dư luận đều sẽ cho là vậy. Bởi vì trong mắt của quần chúng xã hội, học sinh là quần thế yếu. Tuy nói đại học là đều thành niên rồi, nhưng giáo viên vẫn là người lớn hơn, do đó mọi người sẽ cho rằng giáo viên đã lợi dụng chức quyền dụ dỗ những học sinh ngây thơ. Chúng ta thì đỡ hơn, dù sao thì giáo viên nữ vẫn tốt hơn giáo viên nam, nếu là một thầy giáo với một nữ sinh, chậc chậc chậc, đặt vào thời cổ đại, có biết bị gọi là gì không?”
“Gì?”
“Loạn luân.”
Tôi há miệng, không nói được chữ nào nữa.
“Chuyện này tuy không phạm pháp, nhưng rất ảnh hưởng đến danh dự nhà trường.”
Buổi tối, tôi ngồi trong phòng lên mạng, tìm ra rất nhiều những đề tài nói về tình yêu thầy trò, những người giơ tay đồng ý hầu hết đều là những thiếu niên chưa trưởng thành, nhưng đại đa phần đều bảo giáo viên đó thế này thế nọ. Tôi chần chừ một lúc, cuối cùng cũng mở một chủ đề trong trang web mà mình thường lui tới — Tốt nghiệp rồi có còn bị cho là Sư Sinh Luyến không?
“Có phải sau khi tốt nghiệp rồi thì sẽ có thể ở bên nhau không? Người khác sẽ còn nói này nói kia, to nhỏ sau lưng không? Còn nói xấu thầy của tôi không?“
Một lúc sau có người trả lời.
Thiếu gia thành [Z-Y'>: Tùy bạn nghĩ sao thôi, vấn đề là thầy của bạn nghĩ sao. Nếu thầy của bạn nghĩ như thế, thì cả đời cũng chỉ xem bạn là học sinh của mình.
Cái túi sến súa: Không biết.
Sula là trái tim của AYan: Ối ơi, mất tem rồi, không được giở phong bì luôn. Chủ lầu, tôi nói


Duck hunt