Tác giả: Mộc Phù Sinh
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341524
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1524 lượt.
nhỉ?”
Trương Lệ Lệ đang nước mắt đầm đìa tranh chấp với người đó trên đường.
“Còn ai nữa? Không phải là bạn trai hiện giờ thì là bạn trai trước đây thôi. Nếu không sao lại khóc thảm thiết như vậy.” Bạch Lâm đứng ngoài bình luận.
Bấy giờ, người đàn ông hất tay Trương Lệ Lệ ra, quay lưng đi khỏi, được năm sáu bước lại quay đầu nói gì đó với Trương Lệ Lệ. Trương Lệ Lệ ngồi xổm xuống đất khóc òa lên. Những người đi đường đều không khỏi cúi nhìn cô.
“Cậu không qua an ủi người bạn cùng phòng của mình à?” Bạch Lâm hỏi.
“Thôi bỏ đi, có lẽ cô ấy không muốn để người khác nhìn thấy mình như vậy.” Tôi đáp.
Đến buổi chiều Trương Lệ Lệ mới trở về, phấn trang điểm rất bắt mắt, trông cô rất vui vẻ, không hề có dấu tích của trận khóc sáng nay. Trương Lệ Lệ còn mua rất nhiều quần áo và thức ăn vặt, thậm chí còn có thức ăn mặn để ăn khuya. Ngày thường cô ấy tuy rất hào phóng trong việc mua quần áo và túi xách, nhưng đối với thức ăn nước uống, cô ấy tiết kiệm vô cùng. Hoàn toàn trái ngược với tôi.
“Tiết Đồng, ăn này.” Cô ấy gọi.
“Mua nhiều như vậy làm gì?”
“Ngày mai là phải vào trại rồi, bây giờ không ăn còn đợi đến lúc nào? À để tôi đi mua bia.” Nói xong, không đợi tôi phản ứng thì cô ấy đã lại cầm ví tiền ra ngoài.
Ngày thường cô ấy làm gì nỡ dùng tiền cho những thứ này, đừng thấy cô ấy ăn mặc sang trọng, kỳ thực mỗi một đồng đều đã ước tính rất kỹ lưỡng. Dưa muối mà mẹ cô ấy gửi đến lần trước, nếu không phải vì giận tôi mà mang bỏ thùng rác, chắc sẽ ăn được những mấy ngày.
Nhìn những cánh gà chiên và cổ vịt trên bàn, tôi thở dài.
Mới uống không đến hai ly thì Trương Lệ Lệ đã say rồi, đầu lưỡi cũng không linh hoạt, nói chuyện có hơi khó khăn. Tôi khuyên bảo không được, lại sợ cô ấy uống nữa, bèn dỗ dành: “Chúng ta oẳn tù xì đi.”
“Chơi…. kiểu nào?”
“Kéo búa bao, thắng cô rồi uống, thua thì tôi uống.”
“Được.”
“Không phải chơi ba thắng hai đâu nhé, một ván một ly.”
“Ức.” Cô ấy nấc cục.
Ván đầu tiên: Tôi ra kéo, cô ấy ra búa.
“Tôi thua rồi, tôi uống nhé.” Tôi nói.
Ván thứ hai: Tôi ra bao, cô ấy vẫn ra búa.
“Thắng cô rồi, tôi uống.” Tôi nói.
Cô ấy nghiêng đầu nhìn cái búa trong tay mình, “Đâu có đúng.”
“Sao lại không đúng được?” Tôi uống cạn một ly, lau miệng rồi nói, “Thắng cô rồi, tôi uống, đúng không?”
“Đúng.”
“Tôi thua rồi, cô không phải uống tôi uống đúng không?”
“Ừm, đúng.”
“Vậy thì có gì là không đúng?”
“Ồ, tôi nghĩ sai rồi.”
Cứ thế chơi tiếp mấy ván, một mình tôi uống gần hết số bia đó. Và Trương Lệ Lệ thì nằm gục đầu lên bàn bắt đầu nói mớ.
“Tiết…. Đồng.”
“Gì?”
“Anh ấy….. xem thường tôi, đã hứa rồi….. tốt nghiệp xong tôi ở lại thành A, anh ấy sẽ….. kết hôn với tôi, nhưng bây giờ anh ấy lại thích một người khác tốt hơn tôi rồi.”
Thì ra là vậy.
“Tôi là dân quê…. sao? Tôi không phải….. tại sao nhà họ lại khinh thường tôi?”
“Mẹ tôi là nông… dân, nhưng trước khi bị đuổi việc, ba tôi cũng là giáo…. giáo viên trong thôn mà.”
“Em trai vì để tôi lên đại học, không dám phí tiền đi chữa bệnh.”
“Đầu óc tôi không nhanh nhạy, nhưng tôi rất cố gắng, tôi thi hai….” Cô ấy đưa hai ngón tay lên, “Thi hai lần mới vào được thành A.”
“Tôi không… không nên gác máy điện thoại của mẹ, bà ấy bị liệt trên giường, chỉ mong được nói thêm vài câu với tôi.”
Cô ấy lại cầm ly lên, rót rượu.
Lần này, tôi không ngăn chặn.
Uống được một ngụm, cô ấy sờ soạng lên gương mặt đang bị nước mắt chiếm đống, “Ấy…. sao lại khóc thế này, khỉ thật…. làm trò quá đi.”
Cuối cùng, tôi để Trương Lệ Lệ nằm lên giường, trong lòng rất khó chịu. Thế là một mình ra vườn, gió đêm thoảng qua làm tôi tỉnh rượu hơn.
Đúng lúc này, Mộ Thừa Hòa gọi điện đến. Anh ấy đi được bốn ngày rồi, đã khỏe hơn, đại khái là vì còn trẻ chăng, sức hồi phục cũng nhanh. Chỉ là mỗi khi phát bệnh xong, tôi đều thấp thoáng cảm thấy thính giác bên trái của anh ấy dường như lại suy giảm hơn.
Nhưng Mộ Thừa Hòa lại không hề để tâm.
“Em đang làm gì vậy?” Anh ấy hỏi.
“Thổi gió đêm ngoài vườn.”
“Tâm trạng không vui?”
“Một chút chút.”
“Sao vậy?”
“Nguyện được người một lòng, cùng đầu bạc răng long.” Tôi đáp.
(3)
Hôm sau, Trương Lệ Lệ không nhắc một chữ nào về việc say rượu nói mớ của mình, tôi không biết cô ấy có nhớ hay không, nên cũng giả vờ như không có gì xảy ra. Công việc thực tế nhưng bận rộn của tháng quân sự đã dễ dàng xóa nhòa chuyện này trong đầu tôi.
Nhìn những sinh viên mới lớn này, rời xa cha mẹ để tới đây học vấn, tôi bất giác nhớ lại dáng vẻ của mình năm xưa.
“Cô ơi, lúc cô xõa tóc ra, nhìn hơi giống cô nàng ngổ ngáo á.” Một nam sinh nói.
“Cô nàng ngổ ngáo gì?” Tôi không hiểu.
“Thì cái cô nàng ngổ ngáo trong phim Hàn Quốc đó.”
“Thật ra thì vóc dáng thua xa lắm.” Tôi khiêm tốn.
“Không phải nói chiều cao, chủ yếu là gương mặt bánh bao kìa.”
“……”
Mấy đứa này đang sỉ nhẹ tôi sao?
Gì mà mặt bánh bao, cái này gọi là mặt phúng phính, tôi kháng cáo trong lòng.
Trong khoảng thời gian đó, tôi và Trương Lệ Lệ có đi nhờ xe về t