Tác giả: Mộc Phù Sinh
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341523
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1523 lượt.
ón hai em về.”
Tôi hoảng lên, vội nhận lỗi. Nếu để trường biết là gay go, trừ điểm không nói, lỡ như để mẹ tôi biết được, không chừng sẽ đánh gãy chân tôi mất. Thế nhưng, tôi khẩn thiết năn nỉ cả nửa ngày trời, hai chú cảnh sát vẫn không hề dao động.
Hiện giờ Bạch Lâm đang ngủ như heo chết vậy, không trông cậy được gì, do đó trách nhiệm đã hoàn toàn giao hết cho tôi. Tôi ngồi đó, vừa giả vờ mở danh bạ tìm số điện thoại của giáo viên, vừa cố gắng vò đầu nghĩ cách. Chính ngay lúc này, trong mục danh bạ chữ M của tôi, hiện ra tên của Mộ Thừa Hòa. Số điện thoại này là do hắn cưỡng hành lưu vào máy khi bắt gặp tôi giả danh Triệu Hiểu Đường gặp gỡ bạn trên mạng lần trước. Một tia sáng xẹt qua trong đầu, tôi nảy ra một ý định.
Trăng sáng vs Cống rãnh
(1)
Tôi đắn đo rất lâu vẫn không đưa ra được quyết định, quay sang nhìn Bạch Lâm lần nữa, rồi lại nhìn chú cảnh sát nghiêm nghị trước mặt. Dán mắt vào số điện thoại đó, ngón cái đã đặt vào nút gọi, nhưng mãi cũng không hạ được quyết tâm.
Lúc trước khi học lý luận quân sự, giáo viên nói trên quả địa cầu này có rất nhiều quốc gia và chính quyền quái lạ, họ thích mang những nước mạnh lân cận xem thành kẻ địch giả tưởng của mình trong suốt quá trình phát triển. Vậy bắt đầu từ cuối học kỳ trước, tôi đã xem Mộ Thừa Hòa là kẻ địch, có điều kẻ địch này không chỉ đơn thuần là do tôi tự mình tưởng tượng ra, trên thật tế những gì hắn làm cũng là đang nổ lực hướng đến kết luận này.
Nhưng, ngoài hắn ra, tôi còn có thể tìm ai đây?
Tụi anh họ chị họ của tôi, bảo họ giả làm giáo sư đại học là không thể nào, lỡ như bị mẹ tôi biết được, nói không chừng sẽ lột da tôi mất. Nhóm bạn bè trên mạng của Triệu Hiểu Đường thì càng khỏi trông mong, người sau quái lạ hơn người trước, anh kia đáng sợ hơn anh kìa, nhờ họ nhập vai, bị vạch trần không nói, quan trọng hơn nữa là làm ô nhục hình tượng của giáo viên trường chúng tôi.
“Thầy ơi…..” Tôi nói vào điện thoại, suýt chút đã khóc vì quá vui mừng.
“Sao vậy?” Hắn lại hỏi.
Thầy ơi, thầy là người tốt, hơn nữa còn là người tốt nhất thế gian này!
Tôi cảm động nói: “Thầy ơi, tụi em phạm lỗi rồi, thầy đến đón tụi em nha thầy.”
Chỉ nửa tiếng sau, Mộ Thừa Hòa nhuốm đầy cát bụi dọc đường đã lái xe xuất hiện, còn mang theo giấy tờ tùy thân: chứng minh nhân dân, chứng từ làm việc, thậm chí giấy chứng nhận giáo sư.
Một trong hai vị cảnh sát kia xem các chứng từ của hắn xong thì lập tức thay đổi cả sắc mặt: “Ồ, thầy chính là Mộ Thừa Hòa à, tôi từng trông thấy thầy trên báo.” Vẻ mặt hoàn toàn là ‘rất vinh hạnh được gặp thầy’.
Thế là, thầy đã giải quyết mọi việc thuận lợi, bế Bạch Lâm ra hàng ghế sau xe, dẫn chúng tôi ra ngoài như dẫn hai chú cún sống lang thang ngoài đường vậy.
Tôi tự giác ngồi vào ghế lái phụ, thắt dây an toàn, không đợi thầy mở lời trước, tôi đã nghiêm nghị chủ động xin tha: “Thưa thầy, tụi em sai rồi, sau này sẽ không dám nữa. Trải qua lần này, em nhất định sẽ bỏ hết tật xấu, tuân thủ kỷ luật nhà trường. Em xin thề, thật đó!” Tôi giành cơ hội hối lỗi trước khi hắn giáo huấn tôi, hy vọng khơi dậy lòng nhân từ của hắn, đừng gởi tôi và Bạch Lâm lên khoa.
Mộ Thừa Hòa quay đầu qua, nhìn tôi nói chuyện một mình với nét mặt thưởng thức, nửa ngày cũng không phát biểu lời nào.
Tôi không dám nhìn mắt của hắn, mãi nắm lấy ngón tay, chột dạ : “Thưa thầy, tụi em làm sai thật rồi, thầy mắng em đi.” Chỉ cần không giao em cho trường, mắng chết em cũng được.
Hắn đột nhiên bật cười, “Lúc trước tôi từng nói, tôi chưa bao giờ nổi nóng với bé con.”
Tôi ngẩng đầu lên nhìn hắn, đột nhiên cảm thấy nụ cười của người này, có hơi gian xảo, giả vô cùng. Dẫu rằng những từ ngữ này, dùng cho Mộ Thừa Hòa – ân nhân cứu mạng của chúng tôi – là không hề thích hợp, và rất không có đạo nghĩa.
“Trốn ra đây bằng cách nào vậy?”
“Leo tường.” Tôi thành thật báo cáo.
“Uống bao nhiêu rồi?”
“Bạn ấy 3, 4 chai, em 6, 7 chai.”
“Hơ….. tửu lượng của em khá nhỉ.” Hắn nhướn mày.
Tôi tự hào, “Đương nhiên rồi, từ nhỏ mẹ đã chú trọng huấn luyện em mặt này, mẹ nói con gái phải ngàn ly không say thì có ra ngoài mới không sợ bị người khác hiếp đáp.”
“Vậy sao?” Hắn hỏi lại.
Lườm thấy ánh mắt như cười như không của hắn, nét mặt đắc ý đến quên mình của tôi thoắt chốc âm u trở lại. Tôi đang là tội nhân, không thể tự kiêu.
Thế là, đề tài này đến đây kết thúc.
“Tiếp theo đây hai em định thế nào? Tôi đưa hai em về ký túc xá?” Hắn vừa khởi động máy xe, vừa hỏi.
“Không được! Nhà trường sẽ biết đó.” Hắn mà đưa chúng tôi về, chắc chắn sẽ không cho chúng tôi vượt tường vào trong nữa, mà sẽ gõ cửa viện nữ sinh, và để chúng tôi đi vào trong dưới ánh mắt nóng hổi của người quản lí.
“Vậy thì sao?”
“À…..” Lần này thì khó thật rồi, chính ngay lúc xe đi ngang cửa nam đại học A, tôi vội nói: “Thầy thả tụi em ở đây được rồi ạ, tụi em chờ trời sáng.”
“Em định để người bạn này của em ở đâu?” Mộ Thừa Hòa nhìn vào gương chiếu hậu ra dấu cho tôi nhì