Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ký Ức Độc Quyền

Ký Ức Độc Quyền

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341545

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1545 lượt.

g tháng về Hàng không của Nga do chính phủ tổ chức.
Lần này mô hình máy bay từ trước đến nay của Nga chỉ nhắm vào thanh thiếu niên có sở thích, tiếp theo còn có lễ biểu dương phi hành gia, và giao lưu học thuật.
Lúc tôi học trung học, viện bảo tàng tỉnh này còn rất cũ, nghe nói sau khi tu sửa lại thì có thêm rất nhiều thứ thú vị. Có sơ đồ số liệu về kỷ Jura và kỷ Creta. Sảnh hàng không thì bấy lâu vẫn trống rỗng, không ngờ hôm nay lại đột nhiên có thêm nhiều mô hình máy bay như vậy.
Người đến tham qua phần lớn đều là con trai và phụ huynh đi theo.
Mô hình nơi đây được phân thành năm loại lớn: máy báy chiến đấu, máy bay ném bom, máy bay vận chuyển, máy bay trực thăng, và các loại máy bay khác. Và phía trước mỗi một mô hình đều có chỉ rõ kiểu loại.
Bành Vũ lấy ra một quyển sổ nhỏ, vừa xem vừa ghi chép. Tôi đoán chắc là nó định về trường khoe khoang với bạn bè đây.
Đứng trước các dãy mô hình giống y như thật này, tôi hoàn toàn không tìm thấy thú vui cuộc sống.
Với tôi, máy bay chỉ có hai loại, một loại có cánh quạt quay vòng gọi là máy bay trực thăng, một loại không có cánh quạt mà có hai cái cánh thật to gọi là máy bay. Hay là cái có hai cánh như trong kia, màu trắng là máy bay chở khách, còn cái màu xám xịt là máy bay chiến đấu?
Với kiến thức nông cạn như thế, tôi thật không dám tùy tiện phát ngôn ở nơi này, mất công bị người khác khinh thường.
Trong lúc quá rỗi tôi tình cờ phát hiện trên máy bay có ghi: Su – 27, Su – 47, Su – 30, tôi hỏi rất tự nhiên: “Su? Không lẽ có nghĩa là Liên Xô?”
Thật không ngờ cái đáp lại tôi lại là tiếng cười khinh bỉ của Bành Vũ, nó chỉ qua cái bên cạnh có chữ “An – 22, An – 70″ rồi nói: “Su là Liên Xô, vậy chẳng lẽ An là Liên An?”
Tôi chau mày, lườm Bành Vũ một cái, “Tôi cứ tưởng là nó phải có ý nghĩa gì.”
“Thì là loại hình thôi, có thể có ý nghĩa gì chứ.”
Mộ Thừa Hòa bật cười, “Thật ra là có hàm ý đấy. Nhưng chữ ‘Su’ đó không có nghĩa là Liên Xô, mà để chỉ người thiết kế ra nó thuộc công ty sản xuất máy bay Sukhoi (Сухой), tiếng Nga viết tắt là Cy, đọc ra thành ‘Su’. Bất kể là Liên Xô trước đây, hay là nước Nga bây giờ, thì máy bay được làm ra đều sẽ đặt tên theo chữ viết tắt của viện thiết kế. Ví dụ Viện thiết kế Mikoyan sẽ viết tắt là МГ, đọc ra sẽ giống Miko, máy bay của Viện thiết kể Tupolev làm ra sẽ đánh dấu bằng chữ ‘Ty’.”
“Có rất nhiều viện thiết kế sao?” Bành Vũ nhìn Mộ Thừa Hòa với ánh mắt đầy nhiệt huyết.
“Thời kỳ hưng thịnh nhất của Liên Xô có 14 viện thiết kế.”
“Nhiều vậy sao!”
“Lối nghiên cứu của mỗi cục thiết kế đều không mấy giống nhau. Kamov sở trưởng máy bay trực thăng, Miko sở trường máy bay ném bom, Tupolev thì sở trường máy bay vận chuyển.”
Bành Vũ sùng bái đến mức muốn lật ngược cả đầu.
“Ngoài chữ cái viết tắt phía trước ra, con số arab phía sau cũng rất có ý nghĩa. Máy bay chiến đấu sẽ dùng số lẻ, những loại khác như máy bay vận chuyển, ném bom sẽ dùng số chẵn.”
Tôi nghe Mộ Thừa Hòa nói xong, cảm giác đầu tiên chính là chóng mặt, cảm giác thứ hai chính là xem ra hắn là một người còn chưa hết thói trẻ con, nếu không sao lại có thể nói rành rọt về những mô hình con nít như vậy chứ.
(5)
Sau đó tôi nhìn thấy một chiếc máy bay trực thăng béo tròn màu cam đỏ, phía trước ghi МГ – 26, lần này thì tôi không còn lờ mờ nữa rồi. Thầm nghĩ cái này chắc chắn là do viện thiết kế Mi gì đó làm ra rồi. Nghĩ như thế, tự nhiên cảm thấy những thứ này cũng hơi thú vị, thế là tự mình đi tìm tiếp những chiếc máy bay có chữ МГ, quả nhiên là máy bay trực thăng chiếm đa số. Trong lòng mừng thầm, có một cảm giác thành tựu vô lý.
Vừa định quay lại khoe thì có một người bước tới gọi “Thừa Hòa!”. Đó là một vị trung niên nho nhã, có đeo thẻ công tác trước ngực.
“Viện trưởng Tần.” Mộ Thừa Hòa bắt tay với ông ấy.
Tôi nhìn, cũng may Mộ Thừa Hòa đưa tay phải ra, không thì hai người đụng tay rồi.
“Sao rãnh rỗi đến chỗ tôi chơi vậy?”
Mộ Thừa Hòa nói: “Dắt hai đứa nhỏ đến tham quan.”
Sau đó thì họ vừa đi qua chỗ khác vừa trò chuyện rồi.
Rời khỏi viện bảo tàng, bầu trời đột nhiên âm u, Mộ Thừa Hòa lái xe đưa Bành Vũ về trước.
Lúc trở về, hắn hỏi: “Em đi đâu?”
Tôi cười hì hì, “Sao? Chẳng lẽ thầy lại muốn mời em ăn cơm?”
Hắn nhìn tôi một cái qua kính chiếu hậu, “Vậy em muốn ăn gì?”
Hắn thành thật như thế trái lại làm tôi thấy ái ngại, tôi khều khều cổ rồi nói một cách khách khí: “Em về trường ăn được rồi ạ.”
Hắn bật tín hiệu đèn rồi quẹo trái: “Có biết món ăn số một của Nga là gì không?”
“Là gì?”
“Trứng cá muối đen của biển Caspian.”
Hắn nói thế thì tôi liền nhớ ra, “Trứng cá muối đen à, có phải còn có loại màu đỏ nữa không?”
“Ừm, màu đen là cá tầm, màu đỏ là những loại cá khác.”
“Rất mắc?”
“Phải đó, biệt hiệu là hoàng kim đen mà.”
“Thầy có ăn qua chưa? Ngon không?”
Bụng tôi bắt đầu đói rồi.
“Không ngon.” Lúc hắn trả lời tôi, chân mày hơi nhíu lại, nét mặt đó trông rất trẻ con. “Nhưng nghe họ nói, uống chung với rượu Vodka sẽ ngon hơn.”
“Vậy chắc chắn là thầy không có