Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ký Ức Độc Quyền

Ký Ức Độc Quyền

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341551

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1551 lượt.

chuyện, chầm chậm và êm dịu, chứ không phải ngưỡng cổ lên đọc lớn. Âm bật hơi, âm cuốn lưỡi tự nhiên đến không thể tự nhiên hơn, rất hay, chả trách trước đây hắn có yêu cầu cao với tôi như vậy.
Trước đây nghe người ta nói tiếng Nga và tiếng Đức rất giống nhau, vì đều không thánh thót nhẹ nhàng như tiếng Pháp. Nhưng, bây giờ tôi cảm thấy, hai loại ngôn ngữ này đều rất thích hợp cho phái nam. Khi âm xát qua cổ họng, khiến người nghe cảm thấy có một cảm giác vững vàng và đôn hậu.
Tôi nhắm mắt lại, cơ hồ đắm chìm trong dòng thác ngôn ngữ nước ngoài này.
Khi lần đầu tiên vào lớp, hắn nói hắn từng sống ở Nga bảy tám năm. Nhưng mà du học… cần phải lâu như vậy sao?
Tay trái cầm sách, tay phải để trong túi quần, bờ môi mỏng khép mở, đọc bài, bước chân chậm rãi. Đi đến bàn của tôi, tay phải hắn rút ra, năm ngót móc lên, khẽ gõ lên bàn tôi, sau đó tiếp tục đi ra phía sau. Tôi mới biết là các bạn khác đều đã sang trang mới rồi mà tôi còn ngồi nhìn trang cũ, xấu hổ quá, vội vàng lật sang trang.
Chiều thứ ba, tôi không có tiết. Vừa đúng lúc sư huynh Lý của Bạch Lâm sinh nhật nên đã mời chúng tôi đến một quán lẩu nổi tiếng ở gần trụ sở chính. Sư huynh rất tốt với Bạch Lâm, nhưng Bạch Lâm thì giống như hạt đậu bốn mùa vậy, kiểu nào cũng không chịu.
Nếu không phải vì tôi đi, chắc chắn là Bạch Lâm sẽ không chịu tới. Từ đó có thể thấy, tuy tôi là một cái đèn pha, nhưng lại là cái đèn tốt bụng tỏa sáng tỏa nhiệt thắp sáng cuộc sống của người khác.
Quán lẩu rất náo nhiệt, đặc biệt là trong giai đoạn tuyết rơi thế này, ăn lẩu là một tiết mục được ưu ái nhất.
Xong một bữa no nê, bụng phụng phịnh, ba người chúng tôi định tản bộ về trụ sở chính dưới cái gió rét cắt đứt da mặt.
Đi tới cổng trường, tôi mới biết hóa ra tháng hàng không Nga lần trước, trường chúng tôi cũng có tiết mục. Tại cửa đông phồn hoa nhất của trường có treo một băng rôn rất to với dòng chữ đỏ “Nhiệt liệt hoan nghênh chuyên gia hàng không đến trường chúng ta chỉ đạo học thuật”, sau đó còn có dòng phiên dịch sang tiếng Anh và tiếng Nga.
Cửa đông có một bảng thông báo, trên đó thường đăng đủ loại các tin tức học thuật.
Lúc này đây, bên trong tấm kính ấy, có một thông báo chuyên đề rất to.
“Buổi giao lưu học thuật tháng hàng không — Chuyên đề thiết kế tối ưu hóa các tương tác của hiện tượng aeroelastic trong đuôi cánh T”
Bên dưới là một dòng chữ.
“Người trình bày: Mộ Thừa Hòa”
“Mộ Thừa Hòa?” Hai chúng tôi nhìn nhau, cùng kêu lên kinh ngạc, sau đó cố áp mắt vào tấm kính muốn tìm cho ra cái gì đó.
“Hai em cũng biết thầy Mộ?” Sư huynh Lý của khoa Vật lý xen vào.
“Thầy dạy thế môn tiếng Nga của tụi em cũng tên này.” Bạch Lâm khôi phục thần trí sớm hơn tôi một chút, nó nói với sư huynh Lý.
“Ồ. Vậy thì trùng hợp thật, không sai một chữ nào sao?”
“Phải.” Tôi gật đầu
Tôi nhớ Mộ Thừa Hòa từng viết tên mình lên bảng khi tự giới thiệu, không thể nào nhầm lẫn.
“Chẳng lẽ trường chúng ta có hai giáo viên cùng tên cùng họ?” Lý sư huynh chỉnh lại cặp kính dày của mình.
“Cao cỡ này,” Bạch Lâm miêu tả, “Gương mặt…..”
Đến lúc miêu tả gương mặt, Bạch Lâm nhíu mày, nó bị khựng, không biết có phải là đang lùng tìm trong từ điển của nó cái thành ngữ tôi từng nói dùng để hình dung nụ cười rất đẹp hay không.
“Gương mặt thế nào?” Sư huynh Lý cũng tò mò.
Bạch Lâm bực bội mà nói: “Tóm lại là, cao hơn anh, đẹp trai hơn anh, ngầu hơn anh.”
Nghi chắc trái tim của sư huynh bị tổn thương rồi, hơn nữa còn chảy máu ròng ròng.
Tôi nói: “Thầy của tụi em nói thầy từng sống ở Nga rất nhiều năm.”
Sư huynh lập tức nói: “Đúng, giáo sư Mộ từng du học ở Nga 7 năm.”
Tôi không cam tâm, hỏi tiếp: “Mắt mí lót? Da trắng trắng? Lúc cười khóe môi sẽ cong lên? Đi xe CR-V?”
Sư huynh nói như đinh đóng cột: “Chúng ta đang miêu tả cùng một người. Thầy là giáo sư trong Viện nghiên cứu lực học thể lỏng của trường chúng ta.”
Câu kết luận này vừa dứt, tôi hóa đá rồi.
Đúng thật là Mộ Thừa Hòa.
Có thể nào chứ?!
“Không phải chứ?” Bạch Lâm kêu lên bi ai mà hai mắt lại phát sáng.
Sau đó, sư huynh Lý nói cho chúng tôi biết nửa đời khác người của thầy Mộ Thừa Hòa.
“Hai em không biết thầy cũng là chuyện hợp lý thôi. Nghe nói trước đây rất nhiều báo chí đều có bài viết về thầy, nhưng những năm gần đây thầy rất im lặng, do đó người quen biết thầy cũng ít đi.”
“Lúc trước từng đọc một bài báo, nói IQ của thầy cao lắm. 15 tuổi đã học xong chương trình cấp 3, đại khái là vì chế độ giáo dục trong nước còn có hạn chế, nên thầy đã qua đại học bên Nga học chuyên ngành lực thể lỏng, 21 tuổi viết luận văn về vận tốc siêu âm thanh và đạt giải Zhukovsky (Жуковский), đây là giải thưởng vật lý cao nhất của Nga. 23 tuổi thầy đã nhận được bằng tiến sĩ Vật lý học. Sau đó thầy về trường chúng ta, hai năm sau lại trở về Nga một khoảng thời gian, hình như là Viện nghiên cứu Tupolev mời thầy gia nhập vào họ.”
Vân vân vân vân, chữ Tupolev này tôi có ấn tượng, thế là hỏi: “Có phải đó là một viện nghiên cứu thiết kế máy bay ở Nga không?”
“Đún


Polaroid