Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ký Ức Độc Quyền

Ký Ức Độc Quyền

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341594

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1594 lượt.

đến cho tôi rất nhiều hơi ấm và ảo tưởng. Tôi ngừng lại một lúc, tiếp đó vội vã chạy trở về, đẩy cửa kính ra.
Chiếc chuông cửa vang lên vài tiếng leng keng.
Một nhân viên đang dọn dẹp bàn ở gần cửa nhất nhìn thấy tôi vào, liền rất lịch sự mà nói: “Hoan nghênh quý khách.”
Mộ Thừa Hòa nghe thấy tiếng, khẽ quay đầu sang nhìn. Sau đó, ánh mắt của chúng tôi bắt gặp nhau. Tôi đi từ từ về phía đó, anh ấy đứng lên.
“Lúc nãy em quên nói,” Tôi nói rất thành tâm, “Thầy Mộ, cám ơn thầy. Thầy là một thầy giáo tốt, có thể làm học sinh của thầy, là điều may mắn nhất của em trong bốn năm đại học.”
Đôi mắt trong vắt sáng sủa Mộ Thừa Hòa nhìn lấy tôi, không nói được lời nào.
Cuối cùng, tôi nói: “Tạm biệt thầy.”
Anh ấy đáp lại: “Tạm biệt.”
Chính trong giây phút tôi quay lưng rời khỏi, Mộ Thừa Hòa đột nhiên kéo lấy tôi. Đang là đầu thu, tôi mặc áo tay dài mỏng, năm ngón tay của anh ấy khóa chặt cổ tay của tôi, cách nhau một lớp vải mềm, hơi ấm truyền đến từ lòng bàn tay ấy. Anh ấy không dùng lực, nhưng đã rất nhanh chóng và dễ dàng ngăn cản bước chân rời khỏi của tôi.
Tôi kinh ngạc quay đầu lại.
Anh ấy hơi ngưng lại một chút, sau đó bình tĩnh nói: “Giờ này không dễ lên xe, tôi tiễn em.”
“Không sao, nhà em gần đây lắm, đi hai trạm là tới, em đi bộ về đó cũng nhanh lắm.”
Anh ấy gật đầu, buông tay, “Vậy em nhớ cẩn thận, đừng về trường muộn quá.”
Tôi trở về con phố tấp nập, cứ mãi đi thẳng, băng qua đèn giao thông, tiếp tục tiến thẳng, không dám quay đầu lại.






Hắt xì ông mặt trời 
(1)
Một mình tôi lang thang không mục đích trên phố rất lâu rất lâu, cho đến khi nhận được điện thoại của Bạch Lâm.
“Cậu đi đâu rồi?” Vừa bắt máy lên thì nó đã hỏi, “Mình tìm cậu khắp nơi, gọi điện lại không chịu nghe, mình gọi cho cậu nãy giờ rồi đó.”
Tôi sững người, “Sao vậy?”
Học viện ngoại ngữ của chúng tôi có khoa Anh, khoa Đức, khoa Pháp, khoa Nhật và khoa Nga. Mỗi khoa sẽ chia nhau hai đến ba tiết mục, vừa đủ hợp thành một buổi biểu diễn văn nghệ 90 phút.
Lúc trước Bạch Lâm là phó Bộ trưởng Bộ văn nghệ của học viện chúng tôi, chỉ là bây giờ đã lên năm 4 nên phải lui lại. Nhưng tháng trước nó lại bị giáo viên phụ đạo kéo lại, bảo giúp đỡ các sư muội, phụ trách tiết mục của khoa Anh. Con người của Bạch Lâm, tuy không giỏi khiêu vũ, nhưng khả năng chỉ huy của nó phải nói là số một. 
Không hiểu tại sao, những sinh viên năm 4 như chúng tôi không còn lề mề khi tham gia vào những hoạt động thế này như ba năm trước nữa, trái lại tất cả đều rất nghiêm túc. Có lẽ vì chúng tôi đã là lớp tốt nghiệp rồi, nên có chút cảm giác của lần biểu diễn cuối cùng chăng?
Tôi vốn lười dọn dẹp, cây tì bà đặt ngay trên tủ, hộp da sớm đã bị bong, dây kéo cũng đã bị hư, nhìn cũ vô cùng. Tôi đứng nhìn chiếc hộp, suy nghĩ thật nhanh, cuối cùng quyết định không mang nó theo, nếu không thì quá mất hình tượng rồi. Nhưng đến khi tôi ôm chiếc tì bà đứng chờ ở trạm xe buýt, tôi mới biết đây là một quyết định tệ hại biết chừng nào. Rất nhiều người đều nhìn tôi, ánh mắt của họ hướng về cây tì bà, rồi lại trở về gương mặt của tôi. Tôi bặm môi, không phải là đang tưởng tôi chuẩn bị ra chợ biểu diễn ban đêm chứ?!
Khi tôi về đến khu Tây thì đêm văn nghệ đã sắp bắt đầu,. Họ đang trang điểm ở hậu trường. Cô bạn nhảy điệu “phi thiên” lớp chúng tôi đã trang điểm xong, trên đầu đeo một búi tóc giả, chẳng biết Bạch Lâm đã kiếm từ đâu ra bộ trang phục của Thần Tiên tỷ tỷ trong “Tây Du Ký” cho bạn đó. Tôi thở hổn hển, chạy vào đưa tì bà cho nó.
Bạch Lâm đang thưởng thức kiệt tác của mình, nó hỏi tôi bằng giọng rất đắc ý: “Thấy sao?”
“Đẹp như Hằng Nga vậy đó.”
“Người ta nhảy điệu phi thiên, đâu phải Hằng Nga đâu.” Bạch Lâm sửa lỗi.
“Thì chẳng phải là một sao?”
“Làm sao mà là một được?”
“Hằng Nga uống tiên đơn xong rồi bay lên trời, đúng không?” Tôi hỏi.
“Đúng.”
“Vậy thì tức là phi thiên rồi.”
“Nhưng……”
Ngay khi tôi và Bạch Lâm còn đang thảo luận nguyên lý phi thiên của Hằng Nga thì người dẫn chương trình đã bắt đầu giới thiệu.
“Chào các bạn, chào các thầy cô, buổi tối vui vẻ! Vừa tiễn xong mùa thu hương quế, chúng ta đã lại chào đón tháng 11 của gió hàn. Tiết trời đầu đông, có thêm một chút lạnh, bớt đi một chút nóng, nhưng hiện trường của chúng ta lại tràn ngập tình cảm ấm áp…….”
Hai người được mệnh danh là “Hoa khôi” và “Hot boy” của học viện ngoại ngữ chúng tôi đứng trên sân khấu, gò má hây hây đỏ, đang phối hợp rất ăn ý và giới thiệu một cách lưu loát để khai mạc cho buổi văn nghệ tối nay.
“Mình ra ngoài xem đây, chúc mọi người biểu diễn thành công.” Tôi nói xong liền chạy ra ngoài, chỉ kịp nghe thấy Bạch Lâm kêu lên từ phía sau: “Nhớ giữ chỗ cho mình, lát nữa mình đi tìm cậu!”
Tôi chẳng thèm quay đầu lại, chỉ đưa tay lên ra hiệu OK.
Vẫn như mọi năm, tiết mục của học viện ngoại ngữ là luôn sôi nổi và đông đảo khán giả nhất, tôi làm gì còn tìm được chỗ ngồi nữa, cuối cùng đành kiếm đại một chốn trên cầu thang k