Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ký Ức Độc Quyền

Ký Ức Độc Quyền

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341557

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1557 lượt.

ột cái.
Chẳng lẽ, tối qua mình bị tẩu hỏa nhập ma?
Chẳng lẽ, anh ấy có chứng bệnh mất trí nhớ cục bộ?
Chẳng lẽ, đúng thật là mình đã bỏ thuốc anh ấy?
Đến trạm xăng, tôi đi vệ sinh trở về thì anh ấy đã xong việc đổ xăng, đang ngồi chờ tôi trong xe.
Anh ấy hỏi: “Buổi trưa có việc gì không? Nếu có chúng ta sẽ đi đường cao tốc.”
“Không gấp, cứ từ từ.” Tôi biết anh ấy rất ít đi đường cao tốc.
Mộ Thừa Hòa lấy chai nước suối ở trước mặt. Nhân viên trạm xăng nói gì đó với anh ấy, anh ấy vừa gật đầu vừa mở nắp chai ra. Tôi thấp thoáng cảm thấy có việc gì đó cần phải nhắc nhở anh ấy, nhưng lại không rõ là chuyện gì. Sau đó, khi thấy anh ấy đưa miệng chai lên môi, uống một ngụm, dịch thể không màu trong vỏ chai trong suốt dập dềnh dập dềnh, sụt đi một ít, yết hầu của anh ấy động đậy một cái, tức thì, lại nuốt thêm một ngụm nữa. Phát giác ra tôi đang nhìn anh ấy không chớp mắt, Mộ Thừa Hòa cũng quay lại nhìn tôi trong hồ nghi, như đang suy đoán nét mặt của tôi là ý gì. Chỉ trong chớp mắt, dường như nhận ra gì đó, Mộ Thừa Hòa cúi đầu nhìn chai nước suối trong tay mình, nét mặt của anh ấy hơi biến đổi, song lại tỏ vẻ bình tĩnh mà đặt nó về chỗ cũ.
Thời còn đi học, mọi người khi quen thân rồi thì chỉ cần là bạn cùng phòng, thỉnh thoảng dùng ly của đối phương cũng không phải việc gì quá lớn. Nhưng tôi lại không thích hành vi này, cứ cảm thấy cho dù hai người có thân mật cách mấy đi nữa, một khi dính phải nước bọt của người khác cũng đều sẽ thấy không thoải mái. Với ba mẹ thì không phân rạch ròi như thế, song cả nhà vẫn cố gắng dùng ly của riêng mình. Sau khi ở chung nhà với Mộ Thừa Hòa, tôi phát hiện anh ấy cũng giống y như tôi. Đừng nói là tách trà, ly súc miệng, ngay cả chén đũa cũng không dùng chung. Do đó khi phát hiện thứ mà anh ấy nuốt vào là cái mà tôi đã uống qua, anh ấy đã bị ớn chăng? Nên đã tức thì trả nó về chỗ cũ. Sau đó khởi động máy rời khỏi trạm xăng.
Tôi thừa nhận, là tôi đã tiện tay đặt lên đó, tôi có trách nhiệm, nhưng tôi làm sao biết được anh ấy sơ ý vậy chứ, cũng đâu thể nào đỗ hết lỗi cho tôi, huống chi, môi của tôi cũng để anh ấy hôn rồi, còn kiêng kỵ nước bọt gì nữa.
Tôi lầu bầu.
Bình nước để tựa vào tấm kính phía trước, cùng với sự xúc nảy của xe, nó lay qua lay lại, như là đang nỗ lực nhắc nhở hai chúng tôi, nó thật sự đã từng tổn tại! Tôi nhướn người lấy nó xuống nhét vào cánh cửa bên.
Không biết anh ấy nghĩ gì nữa, thấy tôi làm vậy thì liền đưa chai nước còn nguyên chưa dùng của mình qua cho tôi. Tôi cầm chai nước ấy, ngồi suy ngẫm, tự nhiên đưa chai mới cho mình làm gì? Chẳng lẽ ý bảo mình vứt chai cũ đi, hủy tiêu vật chứng? Không cần phải vậy chứ? Ở sạch đến “cảnh giới” này sao? Nghĩ ngợi một hồi, tôi bất giác lại lườm anh ấy một cái thật nhanh, chỉ nhìn thấy nửa gương mặt dưới của anh ấy: Bờ môi còn dính nước uống lúc nãy, phần gần bên khóe miệng còn hơi bóng nhoáng.
Tôi tự nhiên bặm bặm môi theo tiềm thức.
Đêm qua, chính bờ môi kia đã cướp mất nhịp tim của tôi. Sự tiếp xúc mềm mại ấy giờ đây nghĩ lại phảng phất như vẫn còn đọng lại. Tôi bất giác đưa tay lên, xoa xoa miệng mình, Mộ Thừa Hòa không có nhìn tôi, nhưng tôi cảm thấy mặt của anh ấy dường như bị nhuốm lên một màu đỏ hồng. Tôi bồn chồn, chẳng lẽ hôm qua bị phơi nắng vẫn chưa hết đỏ?
Xe rẽ qua một con đường khác. Anh ấy mở đài phát thanh lên. Trong đó đang phát bài hát thịnh hành nhất gần đây.
“Em hãy tranh thủ bây giờ đang rãnh tập chạy xe đi, sau này nếu như anh có đi công tác……” Anh ấy dừng lại, chần chừ hai ba giây sau mới tiếp tục, “Thì một mình em cũng tiện hơn.”
Tôi nói: “Đợi đến khi em để dành đủ tiền mua xe chắc cũng phải tám hoặc mười năm sau, bây giờ học cũng chẳng ích gì.”
Sóng mắt của anh ấy hơi lay động, không nói thêm gì nữa.
Không hiểu tại sao, tuy sắc mặt của anh ấy không có gì lạ thường, nhưng tôi lại cảm thấy tâm trạng của anh ấy như đột nhiên xấu đi. Sau đó, anh ấy đóng hết kính cửa sổ, cách ly làn gió và không khí bên ngoài, mở máy điều hòa lên, chuyển đài phát thanh.
Tôi chớp chớp mắt, phải chăng vừa nói sai câu gì rồi?
(2)
Mộ Thừa Hòa vốn là một người rất dễ chung sống, lại dễ tính đến không ngờ, lúc thì gian manh xảo trá, lúc lại yên tĩnh ôn hòa. Vào mùa hè anh ấy không phải đi dạy, cũng không phải công tác xa, cho nên chỉ đi lại giữa viện nghiên cứu và ở nhà. Tôi ăn ghẹ ở ghẹ tại nhà anh ấy như thế cũng thấy hơi ngại, vì thế thức ăn trong nhà tôi giành phần phụ trách, anh ấy thỉnh thoảng cũng vào siêu thị mua ít gia vị.
Ban đầu khi thấy anh ấy làm gà hầm rượu đỏ, tôi còn tưởng anh ấy là một tay đầu bếp tài năng. Ngờ đâu, đó tuyệt đối là một sai lầm! Hôm nào anh ấy nấu ăn, thì món mặn sẽ là cải trắng xào thịt, món chay thì cải trắng nhúng, ngoài ra sẽ thêm được món canh cải trắng. Nếu muốn thay đổi khẩu vị, thì cải trắng sẽ xào thịt lác, cải trắng chua ngọt, không dùng canh thì ăn cải trắng trộn giấm. Đương nhiên, nếu muốn thêm chút gì hay ho nữa cũng không sao, với IQ của anh ấy, hoàn toàn có thể thay cải trắng thành bí đao hay đu đủ, sau đó


Old school Swatch Watches