Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ký Ức Độc Quyền

Ký Ức Độc Quyền

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341531

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1531 lượt.

ng đại học danh giá thế nào đi nữa, tốt nghiệp ra rồi ai cũng như ai thôi.”
Tôi biết, cô ấy đang ám chỉ tôi và cô ấy cũng chỉ cùng một đường.
Hôm sau vào họp, cô ấy lại ngồi kế tôi. Nội dung buổi họp hôm đó là “Làm sao để xử lý tốt và đúng đắn quan hệ giữa thầy và trò.” Thầy Nghệ – người phụ trách đề tài hôm nay – hỏi: “Các thầy cô cho rằng phải xử lý như thế nào về quan hệ thầy trò?”
Trương Lệ Lệ nói nhỏ: “Tiết Đồng, thầy Lý ấy đẹp trai chứ.”
“Ừm, cũng được.”
“Lúc trước thầy ấy dạy chúng tôi môn ‘Giáo dục tâm lý học’, cũng thương tôi lắm. Người ngồi bên cạnh trẻ hơn kia là thầy Nghệ, cũng tốt với tôi lắm, lúc trước khi còn học…..” Cô ấy lại bắt đầu chương trình khoe khoang của mình, nó không khỏi khơi lại kỷ niệm thời đại học của tôi, “Tiểu Nhật Ngữ” ấy từ sau khi bị câu “Yamete” của tôi chọc tức thì chẳng còn trở lại phòng chúng tôi nữa.
Cô này cũng vậy, chẳng qua chỉ muốn tôi ngưỡng mộ cô ta mà thôi.
Tiếc rằng tôi thật tình không ham muốn gì những điều này, nếu đổi lại là hai năm trước, tôi sẽ nói với cô ta: “Thật ra cũng chẳng có gì, thầy giáo đẹp trai phong độ, tài hoa kinh người trong truyền thuyết của Đại học A cũng thương tôi lắm, thương đến mức cưỡng hôn tôi hai lần, còn năn nỉ tôi ở chung nữa ấy chứ.”
Nhưng mấy hôm trước, Mộ Thừa Hòa đã bảo tôi phải giữ quan hệ tốt với đồng nghiệp, đừng suốt ngày đấu khẩu như khi còn đi học. Bởi thế, tôi nghe theo lời sư phụ, quay sang cười cười với Trương Lệ Lệ: “Vậy sao? Cô thật may mắn.”
Buổi tối về đến nhà, phát hiện tâm trạng của Mộ Thừa Hòa cực đẹp. Sáng nay anh ấy đã đi đua xe, nghe nói là do ban tổ chức xe đua cao cấp nào đó thực hiện cuộc du hành văn hóa toàn cầu, và thành phố A cũng ủng hộ vào việc này bằng cách tham gia một loạt các hoạt động, họ đã mời một số người đến lái thử, một người bạn của Mộ Thừa Hòa biết anh ấy thích xe nên cũng gọi điện bảo anh ấy tới.
Vừa rửa rau phụ tôi, anh ấy vừa kể lại những trải nghiệm sáng nay một cách phấn khởi, trông như một đứa trẻ đang báo cáo lại với phụ huynh chuyến đi chơi công viên cả ngày vậy.
“Anh tự lái?” Tôi hỏi.
“Ban đầu có tay đua chuyên nghiệp của Ý và Đức hướng dẫn chạy mẫu một vòng, sau đó mới tới anh tự lái.” Anh ấy nói, “Tiết Đồng, em biết không? Nó có thể vọt lên 100km/h chỉ trong 3 giây thôi.”
Nhìn vẻ mặt hưng phấn của anh ấy, tôi không nhịn được cười: “Lúc nãy anh nói đó là xe gì? Tên dài quá em nhớ không nổi.”
“Bugatti Veyron.”
“Xe cao cấp lắm ư? Hơn cả BMW?” Thật lòng tôi chỉ biết có hai hang xe hiệu là BMW và Mercedes-Benz thôi, à còn chiếc Hummer bi kịch của Bạch Lâm nữa.
“Cái đó phải xem ý thích của mỗi người rồi.”
“Vậy anh hãy đợi đấy, sau này em kiếm tiền mua cho anh một chiếc.”
“Được thôi.” Anh ấy cũng cười theo.
Khoai tây đã bị cho vào chảo dầu, chúng đang “xì xì xèo xèo” trong đó.
Khi thức ăn được bày ra xong, tôi ngồi đối diện với anh ấy, tiếp tục đề tài lúc nãy: “Và rồi thưa ông Mộ Thừa Hòa, tổng kết lại đi, cảm giác của anh thế nào khi lái thử?”
Anh ấy nhắm mắt lại, như đang hồi tưởng lại cảm giác ấy, ý cười lập tức xuất hiện trên bờ môi: “Như là đang bay lướt trên mặt đất.”
“Bay à? Em chưa đi máy bay bao giờ.”
“Vậy để tìm cơ hội nào đó chúng ta đặt vé máy bay, không đi đâu chơi hết, chỉ đi tham quan sân bay của các châu lục thôi, hết chỗ này thì đi chỗ khác, vòng quanh thế giới, cho em đi một lần thỏa thích luôn.”
Tôi cười khanh khách, “Anh tưởng em là vệ tinh nhân tạo sao?”
Khó khăn lắm mới chờ đến lúc thời tiết mát mẻ hơn, nhưng Mộ Thừa Hòa lại phải đi công tác. Anh ấy nói: “Anh không có ở đây thì em cũng đừng ở đây một mình, mấy ngày này em dọn đến ở chung ký túc xá với đồng nghiệp đi.”
“Ừm.”
Tiễn anh ấy đi xong, tôi về thu dọn đồ đạc rồi đến trường.
Trương Lệ Lệ hỏi: “Cãi nhau với bạn trai sao?”
“Không. Anh ấy đi công tác.” Không thể không phủ nhận, khi nghe từ ‘bạn trai’, lòng tôi thư thái vô cùng.
“Anh ta làm nghề gì?”
“Giáo viên.”
“Hai người cùng ngành?”
“Ừm.”
“Cùng ngành có cái hay, cũng có cái xấu.”
“Tại sao?”
“Thời gian làm việc giống nhau, lại có cùng đề tài, nhưng nếu đều là giáo viên thì chán lắm, thu nhập lại không cao, xem như sầu hết trong cùng một nồi canh rồi.”
“Vậy cô định tìm một người như thế nào?” Tôi hỏi.
“Không biết, tóm lại phải kiếm nhiều tiền hơn tôi.” Trương Lệ Lệ đáp.
“Ồ.”
“Cô đừng nói với tôi cô chưa từng có suy nghĩ này nhé. Bây giờ quen nhau đâu còn như khi học đại học, đâu phải ai nhiệt tình, ai đẹp trai, ai học giỏi thì thích người đó, thấy không hợp thì thay người khác. Bây giờ đi làm rồi, ta chỉ nên tìm những đối tượng có thể kết hôn thôi.”
Với tiêu chuẩn ấy, suy ra…. Trương Lệ Lệ chắc chắn sẽ không quen một người làm nghề nhà giáo rồi?
Thế tại sao Mộ Thừa Hòa lại thích tôi làm giáo viên đến vậy? Tuy anh ấy không nói ra, nhưng tôi biết trong long anh ấy chắc là mừng lắm.
“Thế nhưng…” Trương Lệ Lệ bổ sung, “Còn có một loại đàn ông, họ tuy năng lực tầm thường, nhưng họ có một người ba người mẹ tốt, loại người này cũng là ngu


Pair of Vintage Old School Fru