Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết
Tác giả: Linh Hy
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 134656
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/656 lượt.
công lớn, lúc này cô khom người xúc một thìa cháo đưa đến bên miệng Lâm Hàng Cảnh: "Tiểu thư ăn một thìa đi, sức khỏe của mình vẫn là quan trọng nhất, cuộc đời này làm gì có chuyện không vượt qua được, tiểu thư chịu đựng chút là qua." Đang nói thì tay cô bị đẩy ngang, hóa ra là Lâm Hàng Cảnh đã dùng chút sức cuối cùng hất cái bát trong tay cô. Bát cháo nóng hổi đó đổ hết lên người Kim Hương, Kim Hương sợ đến mức lùi về sau liền mấy bước.
Lâm Hàng Cảnh vẫn nhắm mắt như trước, do vừa dùng hết sức nên lúc này nằm trên giường mà thấy hoa mắt chóng mặt, cuối cùng không động đậy nữa.
Tình hình này khiến tất cả mọi người trong phòng không ai dám lên tiếng. Kim Hương thấy Lâm Hàng Cảnh tức giận thì cũng lặng im, khômg dám ngẩng đầu. Tiêu Bắc Thần nhìn Lâm Hàng Cảnh một hồi lâu, không thể hiện vẻ mặt gì. Đôi mắt đen nhánh đó dần dần nguội lạnh, bờ môi mím chặt lại. Hắn biết cô đã quyết phải chết, nhưng hắn không thể để cô chết!
Đột nhiên hắn xoay người, bưng bát thuốc rồi sải bước dài đến bên giường cô. Một tay ôm cô ngồi dậy trên giường để cô tựa vào người hắn, cầm bát thuốc ép cô uống. Mắt cô vẫn nhắm nghiền, cắn chặt răng, chẳng ép uống được một giọt nào. Hắn điên tiết, tay phải giơ lên bóp chặt hàm cô, ép cô há miệng rồi đổ bát thuốc vào. Đổ như thế làm cô bị sặc, bắt đầu ho, ho hết cả thuốc ra. Hắn thấy thuốc tràn ra từ miệng cô, lúc này cô như một làn khói yếu ớt có thể tản đi bất kì lúc nào.
Hắn vừa đau lòng vừa lo lắng, đột nhiên tức giận quăng cái bát thuốc vào tường "choang" một tiếng, cả phòng sợ hãi im phăng phắc. Hắn đẩy cô ra rồi đứng dậy, chỉ tay vào cô, sự phẫn nộ tràn đầy trong mắt, hắn không nhịn được nữa mà quát: "Được lắm, em độc ác lắm! Ác hơn cả tôi!"
Hắn quay người đi ra khỏi phòng ngủ chính. Sỹ quan phụ tá Quách Thiệu Luân luôn theo sát hắn, chỉ cảm thấy bất an. Tiêu Bắc Thần xuống lầu, cứ đứng trong phòng khách. Hắn nhìn vào cái giá đồ cổ bằng gỗ mun đen nhánh, phản vào mắt hắn thành một mảng đen kịt. Hắn cảm thấy tay mình run rẩy, không ngờ cô lại tuyệt tình đến vậy, cố chấp đến vậy. Bây giờ hắn đã vô cùng hối hận, hối hận đến tận xương tủy, nhưng vậy thì cũng không thể quay ngược thời gian. Là do hắn hồ đồ, là do hắn sai, do hắn bị chọc tức điên, rồi mất kiểm soát. Giờ phải làm sao?!! Cuối cùng thì phải làm sao đây?!
Quách Thiệu Luân thấy Tiêu Bắc Thần đi về phía cái giá, hắn chỉ đứng lặng im ở một bên nhìn Tiêu Bắc Thần đặt tay lên cái giá cổ đó. Ánh mắt hắn mông lung, cũng không biết là đang nghĩ gì, tiếng hít thở ngày càng nặng nề, bất chợt giơ tay đánh mạnh một cái lên giá gỗ. Cú đánh đó không hề nhẹ, Quách Thiệu Luân lo lắng gọi: "Thiếu soái!"
Hắn vội vã lên cản, ai ngờ đúng lúc đó Tiêu Bắc Thần bùng nổ, dùng cả hai tay đẩy cả chiếc giá xuống đất. Quách Thiệu Luân nhanh chóng lùi lại, đồ quý hiếm bày trên giá cũng theo nó mà rơi loảng xoảng xuống đất.
Vẻ mặt Tiêu Bắc Thần tái nhợt, vẫn chưa thấy đủ, hắn rút súng ra, mở chốt an toàn rồi ngắm chuẩn đủ đồ bày trên giá như bình hoa, hàng gốm, bát hoa văn, v.v... bắn nát từng cái một cho tới khi tất cả đồ vật trước mắt hắn đều vỡ vụn. Quách Thiệu Luân cũng không dám nhiều lời, lính gác bên ngoài càng không dám đi vào, chỉ nhìn Tiêu Bắc Thần bắn hết cả đạn.
Cả phòng khách là một đống hỗn độn, tôi tớ trên dưới lầu đều nghe thấy tiếng súng, không ai dám thò đầu ra. Tiêu Bắc Thần vứt khẩu súng trong tay đi, sự phẫn nộ trên mặt càng lan tỏa, hắn đã ra quyết định cuối cùng. Hắn quay người lên lầu. Quách Thiệu Luân cảm giác có chuyện không hay rồi, còn chưa kịp đi theo được vài bước thì đã thấy những người trong phòng ngủ chính đều bị Tiêu Bắc Thần đuổi ra ngoài hết, sau đó "ầm" một tiếng, cửa phòng ngủ đã bị đóng chặt.
Trong phòng ngủ chính chỉ còn lại Tiêu Bắc Thần và Lâm Hàng Cảnh. Căn phòng vô cùng yên ắng. Hắn dựa người vào cửa, chăm chú nhìn cô đang nằm trên giường, thấy cô yếu ớt, trông như đã không còn thở nữa. Cô vẫn luôn nhắm mắt, mặt không thể hiện biểu cảm gì.
Tiêu Bắc Thần nhìn cô một hồi, ánh mắt hắn dâng lên một tầng lạnh lẽo, hắn cười lạnh lùng: "Lâm Hàng Cảnh, tôi đã nhường nhịn cho em làm loạn ba ngày nay rồi, em tưởng tôi sẽ để em được như ý là chết trước mặt tôi hả?"
Cô vẫn nằm im trên giường, trông như không nghe thấy lời hắn. Nước mắt cô đã khô, đã bị ngọn lửa trong tim làm bốc hơi cả rồi. Trái tim như bị một con dao nhỏ cứa từng nhát một. Sau này cô cũng không dám nhớ về người kia nữa, về Mục Tử Chính khi cười hai mắt lấp lánh như viên đá quý. Cô đã không còn xứng với hắn nữa rồi. Khi đó trước mắt chỉ một màu đen, sự lạnh lùng đó, thứ cứng rắn nọ, sự nhục nhã và đau khổ cô vẫn còn nhớ như in trong đầu, cả đời này sẽ không thể nào quên.
Đến giờ này phút này mới thật sự hiểu sự bi thương của chính mình, đến bản thân cô còn không giữ được, nói gì đến bảo vệ tình yêu của mình.
Chết, coi như xong hết tất cả.
***
"Nếu em đã muốn chết như thế thì tôi lại không để em toại nguyện!" Hắn nhìn cô, khuôn mặt cô trắng như tuyết, đôi mắt vẫn nhắm nghiền. Ánh mắt hắn sắc bén, cười lạnh lùng: