Tác giả: Linh Hy
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 134668
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/668 lượt.
i và Mục Tử Chính chỉ có một người có thể sống, thì em sẽ chọn hắn, hay là chọn tôi?"
Lâm Hàng Cảnh vừa nghe thấy ba chữ "Mục Tử Chính" thì như bị một con dao đâm thẳng vào tim, nước mặt bỗng trào ra, cô không nói nên lời. Đôi mắt hắn chợt hiện lên một sự điên cuồng, như tấn công cô, làm tâm trạng cô rối bời. Hắn cố chấp muốn nghe câu trả lời của cô.
"Lâm Hàng Cảnh, cuối cùng là hắn hay là tôi?!"
Hắn hỏi làm vết thương lòng của cô lại một lần nữa rỉ máu. Cô chỉ muốn trốn tránh, nhưng hắn ép đến từng bước, ánh mắt hắn làm cô khó thở. Cô ngước mặt lên nhìn hắn, nước mắt bèn men theo khóe mắt trào ra, nóng bỏng, cô vừa khóc vừa nói: "Anh cần gì phải nói thế để đâm tôi, nếu tôi chọn anh ấy thì anh có thể làm anh ấy sống lại chắc?"
Bàn tay hắn chợt buông lỏng, nó mất hết sức lực chỉ trong một khoảnh khắc. Hai mắt đầy nước mắt của cô hiển hiện sự đau đớn khôn cùng. Cả đời này hắn chỉ sợ nước mắt của cô, mỗi giọt nước mắt đều như chiếc kim đâm vào trái tim hắn. Cô chăm chú nhìn khuôn mặt hắn, run rẩy nói: "Anh ta đã chết bởi súng của anh rồi, anh còn muốn thế nào nữa?! Anh nợ anh ta! Anh nợ Mục Tử Chính một mạng!"
Hắn đột nhiên thấy bực, tức giận quát: "Vậy tôi trả cho hắn!"
Tất cả đã đổi, chim én bay về
Câu nói này khiến cô ngẩn người, cũng khiến hắn ngẩn người. Thư phòng nho nhỏ bỗng chốc trở nên yên tĩnh. Hắn bình tĩnh lại, chỉ im lặng nhìn cô, sau đó nói chầm chậm: "Nếu tôi trả lại cho hắn thì em có còn hận tôi không?" Câu hỏi này của hắn giống như một tiếng thở dài. Ánh đèn bàn tỏa ra ánh sáng lờ mờ. Đôi mắt hắn hiện lên một sự thống khổ như gặp ác mộng. Trái tim cô chợt nhói đau, cô không thể trả lời, hoảng hốt quay đầu đi, nhưng một giọt nước mắt đã từ từ men theo da thịt trắng mịn như ngọc mà rơi xuống...
Trước mắt bỗng sáng hẳn, hóa ra hắn đã đứng dậy bỏ đi, hắn đi đến cửa thư phòng. Tiếng bước chân nặng nề làm tim cô run rẩy. Giọng hắn truyền tới, mệt mỏi và hờ hững: "Sáng mai đến ga tàu đợi Trầm Yến Thanh."
Cô quay đầu lại ngạc nhiên, nhưng hắn đã đi ra ngoài. Đèn ngoài hành lang sáng rực, hắt vào qua cánh cửa khép hờ, nó giao với ánh sáng mờ ảo trong phòng, trông như nơi tiếp xúc giữa hiện thực và hư ảo. Cô cứ thần người ra nhìn, trong lòng là từng đợt đau đớn, đầu óc chỉ còn sót lại những hình ảnh trong giấc mơ vừa rồi. Giấc mơ rõ ràng đến vậy... Cô ôm chặt đứa bé gầy và yếu ớt, thím ở bên vừa lau nước mắt vừa nói nhỏ: "Dù sao thì hắn cũng là cha đứa bé, quả thật là giống hệt... yêu không được, mà hận cũng không được... Cửu Nhi, con phải làm sao đây..."
Cô từng nghĩ một cách ngây thơ rằng mình đã trốn thoát, nhưng không ngờ, đứa bé cô dốc sức sinh ra kia mới chính là sự ràng buộc, không biết từ bao giờ mà cô và Tiêu Bắc Thần đã bị nối với nhau bằng hàng ngàn sợ dây, được thắt nút lại, và rồi cả đời này không thể tháo ra nổi.
Trong thư phòng có tiếng kim đồng hồ chạy. Trên chiếc rèm cửa mỏng màu đỏ thẫm có thêu hoa màu vàng kim nhạt. Trong đôi mắt cô là sự hoảng hốt do nước mắt dệt lên, không biết đã qua bao lâu, cuối cùng cô cũng dần bình tĩnh lại. Cô tỉnh dậy từ trong mộng, dần dần quay đầu nhìn, không ngờ lại thấy chiếc áo khoác quân đội màu đen của hắn đang đắp trên người cô.
Cô chần chừ một lát mới hỏi: "Chuyện vì Trầm Yến Thanh?"
Quách Thiệu Luân thở dài một hơi: "Tay sai của Hồng Phúc Sinh có một người tên là Mục Tử Chính, mới nổi danh là thủ lĩnh đám du côn. Chính hắn ta đã thay Hồng Phúc Sinh bắt Trầm Yến Thanh cho người Nhật, không ngờ hắn lại là người quen cũ của Tổng tư lệnh. Hôm qua mới sai người gửi thiệp tới, mời Tổng tư lệnh đến lầu Như Ý ôn chuyện cũ."
Khuôn mặt Lâm Hàng Cảnh chợt trắng bệch, quay ngoắt lại nhìn Quách Thiệu Luân, đôi mắt đầy kinh ngạc và hoảng hốt: "Anh nói ai? Mục Tử Chính?"
Quách Thiệu Luân đáp: "Đúng, chính là tam đương gia Mục Tử Chính, tay sai của Hồng Phúc Sinh." Hắn vừa nói xong thì cô đã bắt đầu run rẩy, tựa như mới quẳng mình vào giữa băng tuyết, ngay cả tiếng nói cũng trở nên run run, cô không ngừng lặp lại: "Lập tức... đưa tôi tới lầu Như Ý."
Quách Thiệu Luân giật mình: "Lâm tiểu thư..."
"Mau đưa tôi đi! Đưa tôi đi!" Cả người cô run bần bật, cô dồn hết sức lực để nói ra câu vừa rồi, nước mắt tức khắc tuôn ra.
Quách Thiệu Luân thấy cô như vậy thì không dám kéo dài, hắn vội vã gọi xe tới đưa cô đến nhà hàng Như Ý. Thấy đoàn trưởng đoàn năm Phùng Thiết Thành đang canh gác ở dưới lầu, Quách Thiệu Luân bèn rảo bước tới hỏi: "Tổng tư lệnh đâu?"
Phùng Thiết Thành chỉ lên trên lầu: "Phòng thứ ba tầng ba."
Quách Thiệu Luân bèn dẫn theo Lâm Hàng Cảnh định đi lên lầu, Phùng Thiết Thành lập tức duỗi tay ra cản hai người bọn họ: "Tổng tư lệnh đã dặn, nếu không có lệnh của Tổng tư lệnh thì không ai được phép vào!"
Câu nói đó đã chặn cả Quách Thiệu Luân và Lâm Hàng Cảnh ở bên ngoài. Cô cảm thấy từng đợt khí lạnh xông thẳng vào tim, đầu óc rối bời, như có vô số con quạ đang kêu bên tai cô. Cô không nghe lời Phùng Thiết Thành, cô không nói gì mà chỉ tiếp tục