Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341739
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1739 lượt.
, bất đắc dĩ gật đầu, quay người đi ra cửa.
Tô Mạt xuống đại sảnh tìm ông Chung, kể lại cuộc trò chuyện vừa rồi. Ông Chung nhíu mày lắc đầu: "Nghe qua là biết người ta thoái thác trách nhiệm, lời nói không đáng tin cậy một chút nào, cứ để cậu đi nói chuyện với bọn họ."
Tô Mạt vội ngăn cậu: "Người cháu vừa gặp hình như là giám đốc công ty, chính là người lần trước đến tìm cậu, tên Vương Tư Nguy."
Ông Chung ngẩn người: "Vương Tư Nguy? Sao thằng đó lại tham dự vào vụ này?"
Tô Mạt hơi tò mò: "Cậu và anh ta có mối quan hệ làm ăn à?"
Ông Chung thở dài: "Không phải". Ông không giải thích rõ, Tô Mạt cũng không tiện hỏi nhiều. Một lúc sau, ông Chung lên tiếng: "Chúng ta về nhà đợi đi, xem thằng đó nói thế nào, không xong thì chúng ta lại đến đây."
Tô Mạt gật đầu, trong lòng thấp thỏm không yên. Về đến nhà, cô cầm điện thoại di động đợi suốt buổi chiều. Đến tầm chạng vạng tối, điện thoại mới đổ chuông, Tô Mạt còn chưa nhìn kỹ số điện thoại đã lập tức bắt máy, là Tùng Dung gọi tới.
Tùng Dung vẫn giữ ngữ điệu thờ ơ quen thuộc, chị ta nói thẳng: "Bên nhà kho nói không cần cô nữa."
Tô Mạt im lặng chờ đợi.
Tùng Dung nói tiếp: "Dù bọn họ chấp nhận, bây giờ cô cũng chẳng thể làm việc ở đó.Phòng tiêu thụ sản phẩm của tôi vừa có một người nghỉ đẻ, cô đến đây đi!"
Tô Mạt giật mình, không ngờ sự việc lại biến chuyển bất ngờ như vậy. Nhưng cô không bộc lộ ngay tâm trạng như trước, mà bình tĩnh hỏi: "Chuyện bồi thường thì sao?"
Tùng Dung nói: "Cô cầm hóa đơn viện phí đến đây, công ty sẽ thanh toán cho cô."
Lúc này, Tô Mạt mới hoàn toàn yên tâm. Tùng Dung nói câu này, có nghĩa việc hàng hóa hỏng hóc không liên quan đến cô. Tô Mạt hỏi tiếp: "Bao giờ tôi có thể đi làm?"
Tùng Dung tỏ ra khách sáo: "Không vội, cô cứ nghỉ ngơi cho khỏe hẳn rồi tính sau. Khi nào đến công ty, cô nhớ đi phòng nhân sự báo cáo trước."
Tô Mạt cúp điện thoại, lập tức thông báo tin vui với người nhà. Chung Minh rất vui mừng, nói ông chủ của Tô Mạt có tình người. Ông Chung không tỏ ra mừng rỡ như lần trước, ông chỉ dặn dò Tô Mạt làm việc tử tế, chú ý giữ gìn sức khỏe, đồng thời cẩn thận trong mối quan hệ với đồng nghiệp.
Buổi tối, Chung Minh gội đầu cho Tô Mạt, hai chị em tâm sự một lúc. Nhớ đến chuyện ngày hôm đó, Tô Mạt nói: "Minh Minh, thì ra Vương tổng quen biết cậu, trước đây anh ta từng đến nhà xưởng. Chính là người xuất hiện vào hai tháng trước, lúc đó em ở tầng trên..."
Chung Minh hơi ngây ra, cô vắt khô khăn mặt, treo lên giây phơi mới mở miệng: "Vậy sao?"
Mười ngày sau, Tô Mạt bắt đầu đi làm. Tay phải cô còn buộc một thanh nẹp nhưng không gây trở ngại lớn. Công việc hiện tại khiến cô có bàn làm việc và laptop riêng, môi trường cũng khác hoàn toàn. Nhìn bàn làm việc gọn gàng ngăn nắp, Tô Mạt cảm thấy tràn đầy sinh lực, tinh thần mong mỏi kiếm tiền lại ngóc đầu dậy.
Tuần đầu tiên, nhiệm vụ của Tô Mạt là nghiên cứu khách hàng trong hệ thống quản lý quan hệ khách hàng của công ty, tiếp theo là học thuộc thông tin về sản phẩm. Đối với Tô Mạt, đây không phải công việc khó khăn, tương đối phù hợp với chuyên ngành của cô. Linh kiện điện tử không xa lạ với cô, xem đi xem lại vài lần là có thể ghi nhớ đại khái. Chỉ có khâu khách hàng là cô chưa từng tiếp xúc bao giờ nên phải bỏ nhiều công sức.
Khi chính thức bước vào công việc, Tô Mạt phụ trách gửi thông tin sản phẩm qua email cho khách hàng, gọi điện thoại liên hệ khách hàng mới, hoặc làm những việc lặt vặt như photo tài liệu, gửi email giúp nhân viên cũ...Mặc dù là người mới nhưng Tô Mạt cũng có chỉ tiêu bán hàng, mỗi tháng mỗi tuần đều bị sát hạch thành tích tiêu thụ, công việc không hề dễ dàng.
Đối với Tô Mạt, tiếp thị sản phẩm qua điện thoại là một quá trình gian nan. Đầu kia điện thoại gồm những con người và giọng nói khác nhau, thứ bất biến duy nhất chính là ngữ khí và thái độ lạnh lùng hà khắc. Sau khi bị từ chối hết lần này đến lần khác, Tô Mạt dần trở nên nhụt chí, trạng thái tâm lý bắt đầu mất thăng bằng. Thành tích tiêu thụ của cô luôn xếp cuối cùng, thua xa các đồng nghiệp ở phòng bán hàng. Cô thậm chí đứng trước nguy cơ không giữ nổi công việc.
Khoảng thời gian đó, Tô Mạt thường giật mình tỉnh giấc vào lúc nửa đêm. Sau khi tỉnh dậy, cô lại nghĩ đến công việc, càng khó chìm vào giấc ngủ. Mỗi lúc trời sáng chuẩn bị đi làm, cô luôn hy vọng kỳ tích xuất hiện.
Buổi sáng hôm nay, Tô Mạt bỗng dưng nhận được điện thoại. Cô hít một hơi sâu, bấm nút nghe máy, đồng thời cất giọng dịu dàng và chân thành. Ai ngờ đầu kia truyền tới mấy câu tiếng Trung pha lẫn tiếng Anh không rõ ràng. Tô Mạt nghe mãi mới hiểu đại khái: một người nước ngoài tình cờ xem thông tin sản phẩm trong email, tỏ ra có hứng thú với mấy sản phẩm mới của công ty. Tên của khách hàng nước ngoài đó tương đối dài, Tô Mạt không kịp ghi lại. Đối phương cũng không có lòng kiên nhẫn nói tiếng Trung ngọng nghịu, bắt đầu xổ một tràng tiếng Anh.
Tô Mạt hoàn toàn mờ mịt. Bao nhiêu năm qua cô không động đến tiếng Anh, thời đại học cũng chỉ vượt qua cấp bốn, từ vựng và ngữ pháp đều trả s