Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341761

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1761 lượt.

giây lát. Cô đột nhiên có cảm giác người nói câu vừa rồi không phải cô, vậy thì là ai?
Lý tiên sinh uống xong ly rượu, càng nhiều lời. Ông ta không còn giữ dáng vẻ cao ngạo trước đó mà nói thẳng: "Trước đây, tôi muốn gia nhập câu lạc bộ này, bọn họ đòi phí hội viên một triệu. Tiền tôi chẳng thiếu, nhưng bọn họ còn tiến hành thẩm định gì đó, thẩm định đi thẩm định lại, cuối cùng nói tôi không phải là người có tên tuổi. Bọn họ còn kết luận tôi muốn làm hội viên chỉ với mục đích tìm người có máu mặt bàn chuyện làm ăn." Ông ta cười ha hả: "Mẹ kiếp, mỗi việc làm thẻ hội viên mà bày ra nhiều trò như vậy..."
Tô Mạt cười phụ họa, nhẹ nhàng buông mấy câu: "Tôi cũng chẳng rõ thế nào mới gọi là người có tên tuổi. Tôi chỉ biết Vương tổng thường đến đây, cả ông chủ Thượng cũng thích tụ tập bạn bè hay bàn chuyện làm ăn ở nơi này. Chắc Lý tiên sinh nghe nói đến ông chủ Thượng Thuần rồi chứ?"
Lý tiên sinh quả nhiên sáng mắt, tươi cười với Tô Mạt: "Tô tiểu thư quen cả ông chủ Thượng sao?" Ông ta nhấn mạnh mấy từ cuối cùng, giọng điệu vô cùng mờ ám.
Tô Mạt cố kìm nén cơn buồn nôn, đáp: "Cũng không hẳn là quen thân, chỉ là..." Cô ngừng lại trong giây lát: "Anh ta từng theo đuổi tôi."
Lần này, đối phương không tiếc lời tán tụng: "Tô tiểu thư quen biết rộng thật đấy. Không biết cô có thể giúp tôi gặp ông chủ Thượng..."
"Thế nào cũng có cơ hội gặp mặt." Tô Mạt cắt ngang lời ông ta: "Con người tôi chẳng có sở trường gì, nhưng mạng lưới quan hệ chính là ưu thế của tôi. Tôi đã nói đến mức độ này, Lý tiên sinh cũng có thể yên tâm khi hợp tác với tôi, đúng không?"
Lý tiên sinh gật đầu lia lịa. Ông ta lịch sự nhận bản hợp đồng mang tính tượng trưng nhưng không tỏ rõ thái độ có hợp tác hay không, chỉ nói giữa công ty khác và công ty điện tử An Thịnh, ông ta sẽ ưu tiên đặt hàng của An Thịnh. Về việc ký hợp đồng với Tô Mạt hay Tào Nhược Thành, Lý tiên sinh khéo léo nói, xét trên phương diện "tình cảm", chắc chắn ông ta nghiêng về phía Tô Mạt.
Tô Mạt hơi nản lòng, cô biết đối phương muốn ép cô giúp ông ta làm cầu nối với Thượng Thuần. Tô Mạt tự hỏi mình: đã đến nước này rồi, có cần tiếp tục không?
Bốn người rời khỏi phòng ăn, Tô Mạt thầm tính toán kế hoạch tiếp theo. Vẫn chưa rời đại sảnh, phía trước có mấy người đi tới.
Vừa nhìn thấy người đàn ông cao to đi đầu tiên, Lý tiên sinh lập tức dừng lại, cất giọng đầy hưng phấn với Tô Mạt: "Vừa nhắc tới Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay. Ông chủ Thượng tới kìa, Tô tiểu thư, cô còn không đi chào hỏi ông chủ Thượng?"
Tô Mạt như hóa đá.
Thượng Thuần cũng nhìn thấy Tô Mạt, ánh mắt hắn dừng lại trên gương mặt cô, cùng đám người tiến lại gần.
Sống lưng Tô Mạt đổ mồ hôi lạnh, Lý tiên sinh ở bên cạnh không ngừng thúc giục. Cô rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, chỉ biết đứng yên. Cho đến khi Thượng Thuần đến trước mặt cô, mới miễn cưỡng lên tiếng: "Cà vạt của anh bị lệch rồi."
Thượng Thuần hơi ngây người. Sau đó hắn cúi đầu, ghé sát tai Tô Mạt, hỏi nhỏ: "Cô nói gì? Tôi nghe không rõ."
Tô Mạt cảm thấy bên tai kêu ù ù. Cô giơ tay, giúp Thượng Thuần chỉnh lại cà vạt: "Trời nóng như vậy, còn đeo cà vạt làm gì?"
Thượng Thuần mỉm cười: "Cô hãy giúp tôi tháo ra."
Tô Mạt liếc nhìn hắn rồi cúi đầu bất động.
Thượng Thuần nhìn Tô Mạt chằm chằm, yết hầu bất giác chuyển động. Hắn chậm rãi tự tháo cà vạt, nhét vào tay Tô Mạt: "Cô cầm giúp tôi."
Tô Mạt siết mảnh vải bằng tơ lụa mềm mại trong tay, lùi lại một bước rồi nói: "Anh cứ lo việc trước đi, tôi còn bàn chút công chuyện với khách hàng...À, tôi quên không giới thiệu, vị này là Lý tổng của công ty Trung Thuận. Vị này là..."
Không đợi Tô Mạt nói hết câu, Lý tiên sinh không thể kiềm chế, lao đi như tên bắn, bắt tay Thượng Thuần lắc lắc: "Tôi biết, tôi biết. Đây là ông chủ Thượng, trăm nghe không bằng một thấy. Ông chủ Thượng, tôi có việc nhỏ muốn nhờ anh, không biết anh..."
Nghe Lý tiên sinh lải nhải xong, Thượng Thuần quay đầu, cười với Tô Mạt. Sau đó, hắn từ tốn trả lời: "Vậy đi, Lý tổng hãy liên lạc với thư ký của tôi hẹn thời gian. Bây giờ tôi thật sự không rảnh, lúc khác chúng ta nói chuyện sau."
Đối với Tô Mạt, sự việc tiếp theo cực kỳ thuận lợi, Thượng Thuần không tiếp tục “diễn trò” trước mặt đám đông nữa, còn Lý tiên sinh càng tỏ ra nhiệt tình với cô. Sau khi tiễn khách, Tô Mạt mới thở phào nhẹ nhõm, người mệt nhoài nhưng tinh thần rất phấn chấn.
Trên đường về công ty, người trợ lý lái ô tô, đột nhiên nói một câu lấp lửng: "Chị Tô, chị giỏi thật đấy, sau này nhớ chiếu cố đến đàn em."
Tô Mạt liếc nhìn anh ta. Cô định nói vụ "cơ bắp" là do cô bịa ra nhưng chợt nghĩ hợp đồng vẫn chưa ký, bất cứ người nào cũng cần đề phòng. Thế là cô trả lời bằng một câu mập mờ không kém: "Giỏi gì chứ, tôi cũng chỉ vì kiếm miếng cơm mà thôi." Cô ngẫm nghĩ rồi nói tiếp: "Thành tích kinh doanh của cậu tháng trước hình như không mấy lý tưởng?"
Anh chàng trợ lý đang cười gian xảo, nghe Tô Mạt hỏi vậy, vẻ mặt lập tức cứng đờ: "Đúng là hơi..."
Tô Mạt an ủi anh ta: "Tùng Dung mới hỏi tôi, biểu hiện của cậu


Teya Salat