Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341823
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1823 lượt.
trúc không bắt mắt, bên ngoài cũ kỹ, đèn đường mờ mờ, bờ tường mọc cỏ dại, cánh cổng cũng không quá rộng, chỉ đủ một chiếc xe con đi qua. Nhưng càng vào bên trong càng xa hoa lộng lẫy. Tô Mạt rất không thích nơi này, bởi vì cô vốn không thích trong ngoài bất nhất, sự vật dạng này luôn nhắc nhở con người phải hết sức đề phòng.
Bảo vệ gác cửa thấy hai cô gái không có thẻ hội viên lại ăn mặc tầm thường, đương nhiên không cho vào trong.
Chung Minh sốt ruột, nói lớn tiếng: "Có người dụ bắt em gái tôi tới đây, nếu các anh không cho tôi vào, tôi sẽ báo cảnh sát."
Người bảo vệ điềm nhiên như không: "Đây là câu lạc bộ cao cấp, chỉ hội viên mới được phép vào bên trong, tuyệt đối không có trẻ vị thành niên. Dù cảnh sát đến đây, tôi cũng sẽ thể hiện rõ quan điểm như vậy."
Chung Minh túm lấy người bảo vệ la ầm ĩ, Tô Mạt nhân cơ hội không ai để ý liền chuồn vào bên trong. Một nhân viên phục vụ đi tới hỏi cô, cô nhanh trí đáp: "Tôi có hẹn với Thượng tổng, Thượng Thuần. Anh ấy là khách quen ở đây, chắc các anh biết chứ?"
Nhân viên phục vụ cười tươi: "Đương nhiên, Thượng tổng ở phòng cũ trên tầng ba. Nhưng bây giờ Thượng tổng đang bận tiếp mấy người bạn. Còn nữa..." Nhân viên phục vụ dò xét Tô Mạt, tuy không rõ lai lịch của cô, anh ta không dám đắc tội, nhưng vẫn có thể thốt một câu chế nhạo: "Hôm nay không ít đàn bà đến tìm Thượng tổng, vừa có một cô lên đó..."
Tô Mạt ngẩn người, trực giác mách bảo đó là người cô đang tìm, cô dè dặt hỏi một câu: "Xin hỏi...có phải là một cô gái trẻ...là học sinh tầm mười bảy mười tám tuổi?"
Nhân viên phục vụ rất cảnh giác, anh ta liếc Tô Mạt rồi mở miệng: "Chỗ chúng tôi làm gì có học sinh? Có phải mười bảy mười tám tuổi hay không tôi chịu, nhưng chắc chắn không phải bảy tám mươi tuổi."
Tô Mạt vô cùng sợ hãi, cô thậm chí không đợi thang máy, chạy cầu thang bộ lên tầng trên, tim như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô nhanh chóng tới một đại sảnh rộng lớn, phía trước là hòn non bộ tinh xảo nằm trong bể nước xanh biếc, tiếng nước chảy róc rách, trên mặt nước dập dềnh từng phiến lá sen non mỡ. Cảnh vật tao nhã yên bình và tĩnh lặng.
Nhưng đối với Tô Mạt, cảnh đẹp này chẳng khác nào "trâu ăn mẫu đơn". Cô chỉ thấy cảm giác đè nén như một ngọn núi đè xuống lồng ngực cô, khiến lòng cô tắc nghẽn đến mức luống cuống. (Thành ngữ "Trâu ăn mẫu đơn": có nghĩa là không biết thưởng thức)
Tô Mạt quan sát xung quanh, cánh cửa ở hai bên đại sảnh đóng kín, cũng không có tiếng người nói. Cô không biết làm thế nào, đành đi theo cây cầu nhỏ trên bể nước sang bờ bên kia. Đi hết cầu, vòng ra sau tấm bình phong bằng gỗ trắc, Tô Mạt mới phát hiện cảnh tượng hoàn toàn khác ở nơi này.
Từng căn phòng khép hờ cửa, tiếng cười nói đàn ông từ trong vọng ra ngoài. Tô Mạt lờ mờ nghe thấy có người nói: "Thượng tổng, ngọn cỏ non ở bên cạnh anh mới nhú, tôi đoán chỉ mười sáu mười bảy tuổi thôi."
Một giọng đàn ông trả lời: "Cậu mắng khéo tôi là trâu già đấy à? Mới thua mấy ván bài đã muốn trả thù rồi. Mọi người nói xem nên phạt cậu ta thế nào? Hay là như vậy đi, một chai Lafite, chơi hết, coi như rẻ rúm cho cậu."
Tô Mạt lập tức cảm thấy vô cùng căng thẳng. Cô có tật, mỗi khi căng thẳng là đầu óc choáng váng, hai chân mềm nhũn. Mặc dù vậy, cô vẫn nghe ra người vừa lên tiếng chính là Thượng Thuần.
Tô Mạt nhẹ nhàng đẩy cửa, bên trong lại có người phụ họa: "Thượng tổng, dựa vào chiêu phản tướng thành quân của anh, thằng này thành trâu rồi còn gì. Lafite mà uống kiểu đó, không phải trâu uống thì là gì..."
Thượng Thuần lên tiếng: "Nhắc tới ngọn cỏ non này, các cậu đừng thấy con bé ít tuổi mà tưởng nó dễ bảo. Đầu óc móng vuốt nó ghê gớm lắm, mưu ma chước quỷ vô cùng nhiều, có đúng như vậy không cô bé?"
Trong phòng nhất thời im lặng, lòng bàn tay Tô Mạt đổ đầy mồ hôi. Cô nhìn qua khe cửa, vừa vặn thấy Thượng Thuần đang ngồi đánh mạc chược. Bên tay trái hắn là một cô gái cúi thấp đầu. Tô Mạt không nhìn rõ dung mạo, chỉ thấy nửa người nghiêng của cô gái đó, cô gái mặc áo sơ mi trắng bình thường...
Đầu óc Tô Mạt nổ tung, cô không nghĩ ngợi lập tức đẩy cửa. Còn chưa mở miệng, Tô Mạt nghe thấy giọng nói phẫn nộ của Chung Minh ở đằng sau: "Chung Thanh, Chung Thanh, mày mau ra ngoài cho tao!"
Bốn người đang chơi mạc chược và ba người ngồi bên cạnh tán gẫu ở trong phòng đều dồn mọi ánh mắt về cửa ra vào.
Thượng Thuần đảo mắt qua Chung Minh, sau đó nhìn chằm chằm Tô Mạt. Hắn tỏ ra không quen biết, tùy tiện nói một câu: "Tìm em à? Ai đấy?"
Sắc mặt Chung Thanh tái nhợt, cô cúi thấp đầu, một lúc sau mới nói nhỏ: "Một người là chị gái em, một người là chị họ của em."
"Mày còn ở đó lắm lời, mau ra đây đi."
Thượng Thuần cắt ngang lời Chung Minh: "Vậy à? Một chị ruột và một chị họ. Tôi biết một trong hai người mang họ Tô, nhưng em lại là họ Chung, vậy thì họ Tô chắc chắn là chị họ của em?"
"Vâng."
Bên cạnh có người lên tiếng: "Hóa ra người quen của Thượng tổng. Anh đừng nói, để tôi đoán thử xem nào..." Người đó bày bộ dạng trầm tư suy nghĩ: "Cô gái trắng trẻo chắc chắn là chị ruột của