80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341850

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1850 lượt.

ài giây sau mới lên tiếng: “Tôi rất cảm kích cũng rất vui mừng lại một lần nữa gia nhập An Thịnh. Tôi sẽ quý trọng cơ hội này, nỗ lực làm việc. Tôi hy vọng…anh đừng để bụng những chuyện không vui trước kia, là tôi không hiểu chuyện…”
Vương Cư An lười nhác cắt ngang lời cô: “Chuyện trước kia? Chúng ta còn có chuyện gì?”
Đầu óc Tô Mạt lùng bùng, cô không dám mở miệng.
Vương Cư An chuyển sang đề tài khác: “Không phải cô không hiểu chuyện, chỉ là nhiều lúc cô hay làm quá lên.” Anh gí mẩu thuốc vào gạt tàn: “Vậy đi, tôi chỉ cho cô một chiêu. Làm việc gì cũng vừa vừa thôi, đừng gắng sức quá. Một khi cô tận lực quá sẽ khó tránh khỏi sơ suất. Người khác không nói, là muốn chờ xem trò vui. Người đầu tiên khen phụ nữ đẹp như hoa là nhân tài, đến người thứ hai là kẻ tầm thường. Người tiếp theo còn dùng chiêu này đều là ngu ngốc. Những việc người ta đã từng làm cô còn học theo, thì đúng là chẳng có sáng tạo gì cả.”
Tô Mạt cảm thấy tâm tư của người đàn ông trước mặt biến hóa vô thường. Cô không biết câu tiếp theo của anh là gì. Mặc dù nghi hoặc nhưng trong lòng cô thở phào nhẹ nhõm.
Vương Cư An đứng dậy: “Cô đã hiểu chưa?”
Tô Mạt vội vàng gật đầu, đứng tránh sang một bên để nhường lối cho anh. Trong lòng cô khấp khởi mừng thầm vì cuối cùng vụ này cũng kết thúc. Ai ngờ người đàn ông không thèm quay đầu, nhẹ nhàng buông một câu: “Tôi ở phòng 1024, tối nay cô hãy lên phòng tôi.”
4.
Tô Mạt ít ra cũng sống trên đời hơn hai mươi năm, là người phụ nữ có gia đình, lại lăn lộn ngoài xã hội hơn hai năm, cô tuyệt đối không cho rằng câu nói cuối cùng của Vương Cư An có nghĩa là: tối nay cô lên phòng tìm tôi, tôi sẽ giảng đạo lý, dạy cô cách sống, cùng lắm chúng ta buông màn trùm chăn nói chuyện suông. Theo bản năng, cô lập tức thốt ra hai từ: “Không được.”
Vương Cư An quả nhiên quay đầu nhìn Tô Mạt.
Tô Mạt không thể né tránh ánh mắt của anh, cô hạ giọng giải thích: “Vương tiên sinh, anh là người công tư phân minh, tôi nghĩ vừa rồi chắc anh hiểu nhầm ý của tôi. Bố mẹ và con gái tôi mỗi tháng đều đợi tôi gửi tiền về nhà, con tôi phải đi học, bố mẹ tôi phải trả góp tiền nhà, tôi ở đây không thể thất nghiệp. Trước kia tôi không cố gắng nên lý lịch tương đối tầm thường, ra ngoài chỉ có thể tìm công việc cao không với tới thấp không thông. Vì vậy, tôi rất hy vọng có cơ hội tiếp tục làm việc ở An Thịnh. Tôi mong bản thân tôi làm tốt công việc chứ không phải là…”
Vương Cư An cắt ngang lời cô: “Cô muốn ở lại cũng không thành vấn đề, chúng tôi hoan nghênh tất cả những người có năng lực. Vậy xin hỏi Tô tiểu thư, cô có tài cán xuất chúng gì khiến mọi người tâm phục khẩu phục? Tôi cũng nói thẳng cho cô biết, trong công ty không phải ai cũng thích vô duyên vô cớ nhét người vào một vị trí như bà già đó. Chỉ riêng điểm này, cô ở lại sẽ ảnh hưởng không tốt đến công ty. Doanh nghiệp nào cũng có quy tắc của doanh nghiệp đó…” Anh tiến lại gần cúi đầu nhìn Tô Mạt: “Không có năng lực tại sao còn cố sống cố chết đòi leo cao?”
Tô Mạt đương nhiên hiểu ý Vương Cư An. Tuy nhiên, cô không có cách nào phản bác từng câu nói của anh, đặc biệt là câu chối tai cuối cùng.
Vương Cư An tiếp tục: “Cô có biết loại nhân viên nào khiến ông chủ đau đầu nhất không? Chính là loại như cô, suy nghĩ tương đối sắc sảo nhưng không có năng lực.” Anh đột nhiên nghiêm giọng: “Ngẩng đầu lên!”
Tô Mạt chỉ hơi nghênh mặt nhìn anh. Cô biết bộ dạng của cô lúc này chẳng ra sao, nỗi ấm ức tụ tập ở đầu mày cuối mắt không được giải phóng. Đối phương bắt gặp chắc chắn sẽ chê cười cô.
Vương Cư An thấy viền mắt của người phụ nữ đỏ hoe, chóp mũi cũng đỏ ửng, lồng ngực phập phồng. Anh bất giác cất giọng nhẹ nhàng: “Khóc gì chứ, tôi đâu có nặng lời.”
Tô Mạt mím môi, mãi mới lên tiếng: “Tôi không khóc.”
Vương Cư An nhìn cô chăm chú, không tiếp tục mở miệng. Cả hai trầm mặc một lúc, một người đột ngột xuất hiện phá vỡ bầu không khí ngượng ngập. Triệu Tường Khánh của phòng tiêu thụ tiến lại gần, tươi cười kéo cánh tay Vương Cư An: “Sếp, tôi đi tìm anh khắp nơi, mọi người đang chờ kính rượu anh kia kìa. Anh mau ra ngoài đi, chúng ta hiếm có dịp náo nhiệt một trận.”
Lúc này, Vương Cư An mới từ từ thu hồi ánh mắt. Anh định nói câu gì đó nhưng cuối cùng không mở miệng mà quay sang Triệu Tường Khánh: “Đi thôi.”
Cùng Lão Triệu đi vào còn có trợ lý của anh ta, một cô gái tầm hai tư hai lăm tuổi, trông hơi quen quen. Hai lãnh đạo vừa đi khỏi, cô ta liền khoác tay Tô Mạt, hỏi nhỏ: “Chị Tô, có phải vừa rồi chị bị sếp trách mắng?” Cô ta đảo mắt: “Bọn em từ xa đã thấy, rốt cuộc là vì chuyện gì thế?”
Tô Mạt trả lời: “Không có gì, vừa rồi chị định trốn lên tầng trên nghỉ ngơi, tình cờ bị sếp bắt gặp.”
“Chỉ có thế thôi sao?” Cô gái không che giấu nỗi thất vọng: “Không sao đâu, đến Lão Triệu cũng từng bị Vương tổng trách mắng nặng lời. Tuy nhiên…em chưa từng chứng kiến sếp tổng mắng phụ nữ bao giờ.”
Lần này, Tô Mạt thật sự muốn về phòng nghỉ ngơi nhưng lại bị cô gái kéo về đại sảnh. Xung quanh vô cùng náo nhiệt, cô ngồi xuống vị trí của mình, cầm ly r