XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341924

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1924 lượt.

ng ngực phập phồng của người đàn ông trước mặt, chứng tỏ anh đang cố gắng kiềm chế cơn giận dữ. Một lúc sau, anh mới thốt ra hai từ: “Ra ngoài.”
Tô Mạt thở phào nhẹ nhõm. Cô thầm nghĩ, thêm từ “Cút” ở đằng trước câu vừa rồi càng phù hợp với ý tứ của Vương Cư An.
Tô Mạt quay người mở cửa, nhưng chưa kịp đi ra ngoài, cô lại nghe anh nói: “Quay lại.”
Cô lập tức hóa đá, đứng bên cánh cửa hé mở một lúc mới quay người, lên tiếng thăm dò: “Tổng giám đốc còn dặn dò điều gì ạ?”
Vương Cư An vẫn đứng yên một chỗ, sắc mặt không lộ rõ vẻ vui buồn. Dường như anh đang suy tính điều gì đó, đồng thời dò xét cô. Một lúc sau, anh mới điềm nhiên mở miệng: “Luôn có đường khác để đi đúng không? Tôi đã chỉ cho cô con đường bằng phẳng, nhưng cô cứ thích trèo núi cao vực sâu...” Anh tiến về phía trước hai bước, đồng thời hạ thấp giọng nói: “Cô thật sự không hiểu, hay là hiểu nhưng giả vờ hồ đồ?”
Tô Mạt lùi về phía sau, vừa vặn đẩy cánh cửa phòng khép lại. Trong lòng cô thấp thỏm không yên. Vài giây trước đó cô còn sợ người ở bên ngoài nghe thấy. Bây giờ khỏi cần lo lắng, cô cất giọng dứt khoát: “Vương tổng, xin anh đừng như vậy.”
Vương Cư An giơ hai tay ra đằng trước, nhún vai: “Tôi như thế nào?”
Tô Mạt hơi phiền muộn về sự kích động của mình. Cô ngẩng đầu nhìn anh: “Tôi chỉ giúp người ta chạy vặt và chuyển lời. Nếu từ ngữ không biểu đạt không đúng, mong anh đừng để bụng.”
“Cô có vẻ tình nguyện làm chuyện đó.” Nghe Tô Mạt nói xong, Vương Cư An nhíu chặt lông mày, sắc mặt anh tương đối nghiêm túc: “Tô tiểu thư, về phương diện nghề nghiệp, cô đã có kế hoạch rõ ràng chưa? Hay là cô hy vọng bản thân bị người khác lợi dụng và sai khiến, chỉ đâu đánh đấy?”
Tô Mạt ngẩn người.
Vương Cư An hỏi: “Vì vậy câu tôi nói trước đó, cô nghĩ đi đâu rồi phải không?” Tô Mạt đỏ mặt, chưa kịp phủ nhận, lại nghe anh nói tiếp: “Tôi chợt nhớ một chuyện. Buổi tối hôm đó, tôi tốn nhiều sức lực mà chưa được thỏa mãn, cô ngược lại sung sướng hưởng thụ. Vậy mà cô còn qua cầu rút ván. Cô thử nói xem, nên giải quyết thế nào?”
Đầu óc Tô Mạt trống rỗng, tim đập thình thịch trong lồng ngực, máu trên toàn thân dồn hết lên bộ não trong giây lát, khiến cô đỏ bừng mặt.
Tuy đối phương không có hành vi vượt quá giới hạn nhưng ánh mắt cợt nhả, bộ dạng bỡn cợt như đang chờ cô lúng túng hoảng loạn, nói năng lộn xộn.
Tô Mạt thò tay vào túi quần bên phải. Vết bỏng trên cổ tay sượt qua vải quần, khiến cô đau rát đến tận đầu óc, nhưng lại có tác dụng làm dịu đi nỗi nhục nhã đang trào dâng trong cô. Tô Mạt nín thở, cất giọng run run: “Anh hãy nói rõ một chút, bằng không tôi lại nghĩ đi chỗ khác.”
Vương Cư An lại quan sát Tô Mạt, sau đó anh ghé sát tai cô cười khẽ: “Cô muốn nghe tôi nói gì, quá trình cụ thể?”
Tô Mạt nghiêng mặt né tránh, nhưng vẫn bị hơi thở của anh bao phủ. Cô mở miệng một cách khó nhọc: “Đúng vậy, quá trình cụ thể. Buổi tối hôm đó, nhân viên nữ của công ty điện tử An Thịnh bị bỏ thuốc, bất tỉnh nhân sự, bị ném lên... ném lên giường ông chủ...” Nói đến đây, toàn thân cô run rẩy, không thể thốt ra lời. Một lúc sau, cô mới tiếp tục lên tiếng: “Anh hết lần này đến lần khác nhắc nhở tôi, khiến tôi không ngừng nhớ tới chuyện đó vì muốn cười trên nỗi đau của tôi hay sao? Tôi thật sự không hiểu, một người đàn ông có tiếng tăm có địa vị như anh sao lại đi so đo với nhân viên thấp cổ bé họng. Anh đấu không lại Vương Á Nam thì trút giận lên đầu tôi.” Tô Mạt cố gắng không để trào nước mắt, nói nhỏ: “Tôi cảm thấy xấu hổ thay anh. Đặc biệt mất mặt, thật đấy.”
Vương Cư An thu lại nụ cười, không nói một lời. Anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh nhưng đáy mắt cuộn sóng ngầm, giống như báo trước một cơn giông bão, muốn hủy diệt tất cả.
Tô Mạt đột nhiên cảm thấy không thể chịu đựng. Cô rút điện thoại khỏi túi quần, khó khăn lắm mới bật nút play. Cuộc đối thoại của hai người kể từ lúc cô vào văn phòng đến nay được tái diễn, không sót một từ.
Vương Cư An trừng mắt: “Cô giỏi thật, có chút việc cỏn con đã sử dụng cả máy ghi âm cơ đấy?”
Viền mắt Tô Mạt đỏ hoe nhưng cô vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh: “Hay là để tôi đăng trên mạng, để toàn thể nhân viên của công ty biết tổng giám đốc quấy rối nhân viên như thế nào. Là anh ép tôi, cảnh sát cũng chẳng có cách nào động đến anh, tôi còn có thể làm gì?”
Vương Cư An gật đầu: “Chiêu này đúng là ngoài sức tưởng tượng, đáng tiếc chỉ hình thức mà thôi. Cô nhìn cô đi, nếu chân lý đứng về phía cô, tại sao bàn tay cầm điện thoại run thế kia?” Vừa nói anh vừa cúi đầu quan sát vết bỏng trên cổ tay Tô Mạt. Ở giây tiếp theo, anh giơ tay nắm đúng chỗ đó, sức lực không mạnh nhưng đủ để Tô Mạt đau đến chảy nước mắt.
Tô Mạt dồn sự chú ý vào vết thương, nhất thời không phòng bị, liền bị Vương Cư An giật mất điện thoại.
Vương Cư An cầm điện thoại chỉ vào mặt cô: “Một khi đã ghi âm thì đừng để đương sự biết. Làm xong cô gửi bản copy cho đương sự có phải đơn giản hơn không?” Anh tỏ ra nhẫn nại: “Trước đây cũng có người chơi trò này với tôi. Cô ta khác cô, gửi ảnh và đoạn băng quay ở trên giường cho tôi, muốn kiếm ít