Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341922
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1922 lượt.
phận của cô bây giờ không nên sống ở những căn hộ cũ kỹ, đừng làm mất thể diện của Vương Á Nam.
Tô Mạt nghĩ, không biết có thể giữ công việc hiện tại bao lâu. Ít nhất cô cũng cần ứng phó tầm hai ba tháng, đợi đến khi bố mẹ quay về quê nhà rồi tính sau. Cô quyết định thuê căn hộ, dự tính cuối tuần rảnh rỗi sẽ chuyển đồ đạc qua bên này. Tùng Dung mời sang nhà chị ngồi chơi. Tô Mạt định đi mua điện thoại di động nên từ chối.
Tùng Dung tiễn Tô Mạt ra thang máy. Chị đột nhiên hỏi nhỏ: “Hôm tôi đưa thằng nhỏ nhà tôi ra ngoài ăn cơm, cô có biết tôi gặp ai không?”
Tô Mạt tùy tiện đoán: “Mạc Úy Thanh.”
Tùng Dung cười: “Gặp con bé đó thì bình thường. Gặp nó đi cùng cậu luật sư cố vấn mới là lạ.”
“Luật sư Châu, Châu Viễn Sơn?” Tô Mạt hỏi.
Tùng Dung gật đầu: “Chính là anh chàng đẹp trai đó. Thảo nào gần đây Mạc Úy Thanh không rảnh để ý đến chúng ta. Xem ra cô ta đã tìm được niềm vui mới.”
Tô Mạt vội nói: “Câu này không thể nói lung tung...”
Tùng Dung nhún vai: “Sợ gì chứ, trai chưa vợ gái chưa chồng...”
Tô Mạt liếc chị một cái. Tùng Dung biết ý, hai người không nhắc đến chuyện đó.
Nhìn thấy vết bỏng trên cổ tay Tô Mạt, Tùng Dung hỏi: “Tay cô làm sao thế?”
Tùng Dung lắc đầu: “Sao lại để bị bỏng đến mức này, cánh tay trắng nõn thế kia, không cẩn thận để lại sẹo đấy.” Ngừng một hai giây, chị đột nhiên chuyển đề tài: “Cô và người kia bây giờ thế nào rồi?”
Tô Mạt ngây ra: “Ai cơ?”
Tùng Dung không lên tiếng, chỉ mấp máy môi, nói ba từ “Vương Cư An”. Tô Mạt ngượng ngùng, Tùng Dung cười ha ha.
Tô Mạt tỏ ra bực bội: “Tôi không hiểu có gì đáng buồn cười ở đây?”
Tùng Dung chẳng để tâm: “Tôi đã sớm nhắc cô đừng đứng nhầm đội hình. Bây giờ bà ta hô phong hoán vũ thật đấy, nhưng sau này chẳng ăn thua. Cô đi theo bà già làm gì, theo người trẻ còn hơn. Lúc trước cô gây chuyện ầm ĩ với anh ta, vậy mà anh ta vẫn dung nạp cô, chi bằng cô bỏ thêm chút công sức, dù sao cô cũng có cơ hội tốt. Hơn nữa, người ta vừa có tiền vừa có tướng mạo, bao nhiêu thiếu nữ muốn theo còn chưa được, lẽ nào cô không một chút rung động?”
Thấy Tô Mạt lặng thinh, Tùng Dung thở dài: “Từ trước đến nay, toàn những người xuất thân bình thường nhưng quá trình trưởng thành không phải chịu vất vả có lòng tự trọng còn lớn hơn trời, lúc nào cũng sợ bị người khác coi thường. Sống thế mệt chết đi được.”
3.
Tô Mạt đi mua điện thoại di động. Cô không thể mua loại quá tệ, đắt tiền lại xót ruột. Chọn đi chọn lại mãi, cuối cùng cô lấy một chiếc giá trung bình, chức năng tạm ổn.
Về đến nhà, vết bỏng đau rát, cổ tay bị sưng rộp. Tô Mạt xối nước lạnh mới cảm thấy dễ chịu đôi chút. Cô bôi thuốc dùng cho vết bỏng, lấy vải băng trắng quấn hai vòng rồi tắt đèn đi ngủ.
Trằn trọc mãi vẫn không thể chợp mắt, những chuyện đó như đoàn tàu hỏa chạy qua bộ não của Tô Mạt.
Tô Mạt thở dài, mở mắt. Giá treo quần áo ở bên cạnh cửa trông giống hình bóng con người trong đêm tối, cô vội kéo chăn lên cao, che hai mắt.
Từ nhỏ Tô Mạt rất sợ bóng tối. Chứng bệnh này đã biến mất sau khi cô kết hôn. Một người đàn ông khỏe mạnh nằm bên cạnh, dù xung quanh tăm tối thế nào, cô vẫn có thể ngủ ngon giấc. Sau khi ly hôn, Tô Mạt khó chìm vào giấc ngủ, hôm nay cô lại lên giường sớm hơn mọi bận. Cô miên man nghĩ đến chuyện xảy ra ngày hôm nay, ý thức dần trở nên mơ hồ. Đến nửa đêm, Tô Mạt bắt đầu nằm mơ, lúc thì có người lẩm bẩm bên tai cô, giống như đọc lời nguyền, lúc thì bố mẹ cằn nhằn những điều vụt vặt trong cuộc sống, Thanh Tuyền đột nhiên chạy tới giật tóc cô. Sau đó lại đổi thành cảnh Đồng Thụy An nằm bên cạnh lật giở từng trang tài liệu. Tiếng giấy sột soạt vang lên rõ ràng như tiếng dây đàn trong đầu óc Tô Mạt.
Tô Mạt biết chỉ là giấc mơ nên cố gắng mở mắt. Tuy nhiên, toàn thân cô không thể động đậy. Cô sợ đến mức toát mồ hôi lạnh, phảng phất chỉ cần do dự một giây, cô sẽ bị thời gian đã qua chôn vùi. Cô ra sức phản kháng nhưng vô ích, chỉ có thể cứng đờ người. Đột nhiên, ngón tay của Tô Mạt hơi động đậy, cô sờ sang bên cạnh giường, nơi đó trống không. Tô Mạt giật mình tỉnh dậy.
Cả đêm ngủ không yên giấc, sáng hôm sau đi làm, sắc mặt Tô Mạt tiều tụy. Mùa hè không thể mặc áo dài tay. Các đồng nghiệp nhìn thấy lớp vải băng trắng trên cổ tay cô, ánh mắt đầy vẻ dò xét.
Hơn mười giờ Vương Á Nam mới đến công ty. Bà dặn dò một số công việc rồi vào phòng làm việc. Hai người vẫn như bình thường, không hề nhắc đến chuyện tối qua. Tô Mạt vùi đầu vào công việc, không bao lâu sau có người gõ nhẹ lên mặt bàn.
Tô Mạt ngẩng đầu, trợ lý của Vương Cư An cười cười với cô. Anh ta đưa một tập giấy tờ: “Vương tổng bảo tôi mang đến đây.” Nói xong, người trợ lý lại đặt một hộp điện thoại di động còn nguyên tem lên mặt bàn. Tô Mạt liếc hộp điện thoại rồi lại nhìn người trợ lý. Đối phương cũng nhìn cô, mỉm cười nói: “Không còn chuyện gì khác, trợ lý Tô cứ bận việc đi.”
Tô Mạt ngẫm nghĩ, mỉm cười cảm ơn, cô mở miệng: “Anh cứ để ở đây. Đợi khi nào bên Xí Tuyên giao bản mẫu đồng xu lưu niệm, tôi sẽ đưa cả cho cho chủ tịch duyệt.”
Người trợ lý tỏ ra