Tác giả: Lục Ngấn
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341318
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1318 lượt.
ương cũng đã sắp khỏi hẳn, Hàn Băng không kiên nhẫn giơ cao cánh tay.
“Sang trái một chút.”
“Thế này là được rồi chưa?”
Hắn còn oán giận, “Là bên trai, không phải bên phải… Ai, ngay cả trái phải mà ngươi cũng không phân biệt được hả?”
“Đủ rồi nha.” Hàn Băng xoa xao đầu vai đau nhức. “Họ Long kia, đến tột cùng ngươi là chọn rể hay là cưới vợ đây? Có nhất thiết phải sốt sắng bố trí như vậy không?” Chỉ treo mỗi cái hỉ mạn thôi, hắn đã đùa nghịch gần nửa canh giờ rồi mà cũng chưa xong.
“Huynh đệ của Long mỗ thành thân, tất nhiên phải làm đến vô cùng náo nhiệt, phải tỏ chút thể diện chứ.”
Ánh mắt Hàn Băng như muốn đánh người, “Lại còn thể diện, chẳng phải chỉ có bốn chúng ta xem thôi sao!”
“… Cũng phải.” Trong nhà tổng cộng cũng chỉ có bốn người mà thôi, trách sao Nghiêm Ngạn cùng Vân Nông đều không để ý đến bọn họ. Hôn lễ từ đầu đến bây giờ đều chỉ do hai gã tân khách này thích làm gì thì làm.
Nghiêm Ngạn cùng Vân Nông đã hạ quyết tâm muốn thành thân. Sau khi giải quyết xong việc của Long Hạng, vốn muốn về nhà mở một bữa tiệc rượu đơn giản, khoản đãi hai gã khách trọ trong nhà là coi như hôn lễ kết thúc.
Cố tình tự xưng là huynh đệ của Nghiêm Ngạn, Long Hạng nói cái gì cũng không chịu, lại càng không để cho bọn họ làm hôn lễ đơn giản quá như thế. Kết quả là, Long Hạng một tay lo liệu hôn sự, từ việc xem hoàng lịch chọn ngày lành đến việc kéo cả Hàn Băng đang nhàn rỗi không có việc gì làm bắt tay chuẩn bị tất cả các thứ lặt vặt, giăng đèn kết hoa bố trí sơn trang. Nhờ đó mà khắp sơn trang đều dấy lên không khí hòa thuận vui mừng. Hàn Băng trước kia thường ở trong trang bi phẫn đánh đàn, gần đây cũng đã tháo bảng hiệu Băng Sương công tử xuống. Ngoài việc bị Long Hạng áp bách phải soạn một bản hỉ nhạc ra, còn thường xuyên nhìn thấy hắn bị Long Hạng sai sử đi hỗ trợ khắp nơi.
“Nhóm khách trợ, lại đây hỗ trợ!” Đã xuống núi từ sáng sớm, Nghiêm Ngạn đánh xe ngựa trở về, vừa tiến vào trong viên đã hướng vào đại sảnh kêu to.
“Đến đây!” Long Hạng cùng Hàn Băng đều hai mắt sáng ngời, ném hết mọi thứ trong tay xuống rồi vội vàng đi chuyển rượu ngon mà bọn họ đặc biệt đặt hàng.
Không tham dự nghiệp lớn vui mừng của hai gã khách trọ, Vân Nông nhận bồ câu đưa tin xong mới chuyển chân đi vòng vào đại sảnh. Sau đó, nàng hơi giật mình, dừng lại.
“Bộ chúng ta định mở tửu trang hả?”
“Rượu mừng!” Long Hạng tranh công, tươi cười như chờ được mẹ khen.
Còn rượu mừng nữa, hắn muốn uống hau là muốn tắm đây? Số lượng bình rượu ở đây có thể xếp thành mấy dãy tường nhà luôn rồi…
Vân Nông lắc đầu, đi đến bên bàn ngồi xuống, mở bức thư vừa lấy được từ bồ câu đưa thư, chuyên tâm đọc tin tức do các bạn đồng nghiệp cố ý đưa tới. Nhưng chỉ trong chốc lát, thần thái của nàng đã hết sức nghiêm trọng, cau chặt mày mặt.
“Tiểu Nông, nàng đến thật đúng lúc, ta đi lấy rượu mà bọn họ đặt, đã trở về rồi đây…” Nghiêm Ngạn khiêng hai bình rượu ngon cuối cùng vào đại sảnh, phát hiện nàng có chút không đúng, “Tiểu Nông?”
Nàng vẫy tay về phía bọn họ, “Các ngươi đừng vội, qua đây ngồi một lát trước đã.”
“Chuyện gì?” Thấy thần sắc của nàng khác thường, Long Hạng cùng Hàn Băng cũng phối hợp ngồi xuống bên cạnh bàn.
Đầu tiên, Vân Nông nhìn về phía Nghiêm Ngạn, “Đầu gỗ, trên người huynh… có khối Ngọc Quyết đó hay không?”
“Ngọc Quyết?”
“Ngọc Quyết của Dư phủ, cũng chính là Ngọc Quyết của Dư Phồn Thịnh – vụ mua bán huynh đã hoàn thành tốt nhất, hình dạng còn rất đặc thù.” Nghiêm Ngạn sau khi làm xong một vụ nào đó, thường có thói quen lấy tín vật. Nhưng nàng nhớ rõ, cái mà nàng nhận về cũng không phải là Ngọc Quyết gì đó. Vì sao Ngọc Quyết kia lại không còn trên người Dư Phồn Thịnh nữa?
Nghiêm Ngạn suy nghĩ một hồi, liền nhớ lại khối Ngọc Quyết mà hắn đã quên vẫn chưa giao cho nàng.
“Cái đó a, ta ném rồi.” Hình như là ở một tiểu khê nào đó không biết tên.
Lông mày nàng dựng ngược, “Ném?”
“Sao thế, có gì không đúng?” Trong khoảng thời gian ngắn, hắn vẫn chưa liên tưởng được đến những lời đồn đã từng nghe được trong quán trà trên đỉnh núi hôm nọ.
Nàng lại chuyển tầm nhìn về phía một người khác cũng đã bị cuốn vào lồi đồn đãi. Mà đương sự, sau khi trốn vào trong này vẫn không hề hay biết thiên hạ bên ngoài đã đại loạn.
“Trạng Nguyên huynh, trước khi bị Minh chủ đại nhân truy đuổi, ngươi đã tiếp nhận một vụ làm ăn đúng không?”
“Vụ nào?” Làm quá nhiều vụ rồi, trong phút chốc Long Hạng cũng không nghĩ ra.
“Khi gia ở Nguyên Châu.”
Hắn xoa xoa cằm, “Khi thủ phủ?” Cái tên lão nhân béo ú thắt lưng bạc triệu đó sao?
“Đúng, ngươi đã cầm một khối Ngọc Quyết của hắn?”
“Cái khối ngọc nham nhở đó hả?” Long Hạng cho nàng một đáp án khiến nàng muốn hộc máu, “Ta có cầm.”
“Cũng đâu phải là thứ ngọc gì tốt, giá trị cùng lắm cũng chỉ có năm lượng bạc mà thôi.” Khi đó trốn chạy vòng vo, nề hề minh chủ kia truy đuổi quá chặt, lúc bán nó hắn cũng chưa kịp dò hỏi giá cả.
Sau khi nghe xong hai khối Ngọc Quyết đang ở đâu, Vân Nông không ôm kỳ vọng nhìn về đương sự tiếp theo của lời đồn, “Ng