XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lại Kết Hôn Làm Vợ Chồng

Lại Kết Hôn Làm Vợ Chồng

Tác giả: Khải Ly

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 134473

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/473 lượt.

ấn trong mắt đã sớm bị mất đi, cuộc sống thực tế đã buộc cô phải lớn lên, khắp nơi thỏa hiệp, kết quả chính là lòng tràn đầy tang thương.
Ra cửa, cô vỗ làn váy có chút nhăn, hít một hơi nói: "Chúng ta đi thôi."
Lôi Dực nhìn cô từ trên xuống dưới mấy lần, không nói có nhìn được hay không, chỉ bình thản nói: "Trước kia em đã từng mặc qua bộ y phục này."
"Anh còn nhớ rõ?" Nói một cách công bằng, Lôi Dực thật sự là một người đàn ông tốt, cương nghị chất phác, nghiêm túc kiên định, đáng tiếc năm đó cô còn quá trẻ, cần lời ngon tiếng ngọt và lãng mạn kích thích, mà những thứ kia đều không phải là thứ mà anh có thể cho.
"Có chút ấn tượng." Anh cũng không nhiều lời, dù sao đây cũng không phải là thời cơ tốt để ôn chuyện.
Hai người nhanh chóng đi ra nhà trọ, rất nhanh đã lên xe của Lôi Dực, anh khởi động xe trước, sau đó lấy một túi giấy đưa cho cô, giao phó nói: "Ăn một chút đi, tránh cho bị tụt huyết áp choáng váng đầu."
"Cám ơn." Anh lại có thể nhớ cô có bệnh huyết áp thấp, cô không khỏi có một trận cảm động và cảm kích. "Anh ăn rồi sao?"
"Ăn rồi." Làm người phụ trách công ty bảo tiêu, hắn luôn luôn chú ý khỏe mạnh, không để cho mình có cơ hội ngã bệnh.
"Sao đột nhiên ba lại bị chảy máu não? Gần đây thân thể ông có vấn đề sao?"
"Chờ em ăn xong anh sẽ nói cho em biết."
Ai, Chu Văn Kỳ âm thầm thở dài, nghĩ thầm anh một chút cũng không thay đổi, cuối cùng vẫn coi cô là một đứa bé chưa trưởng thành, cho dù ban đầu cô thật sự là như thế, bây giờ anh thấy công việc của cô, chỗ ở của cô, nghĩ rằng cô vẫn còn ngây thơ giống như trước đây sao?
Lôi Dực chuyên tâm lái xe, mặc dù kỹ thuật của anh rất tốt, trên đường cũng cũng không bị tắc, nhưng anh vẫn theo thói quen cẩn thận đề phòng tất cả.
Chu Văn Kỳ gắng gượng ăn sandwich và uống sữa đậu lành, cho dù không có khẩu vị cũng phải ăn, mới có khí lực đi đối mặt với tất cả, trước kia cô kiêng ăn khiến cho cha mẹ đau đầu, trong khoảng thời gian ly hôn và rời khỏi nhà này, cô rốt cuộc cũng học được cách tự chăm sóc mình, lớn lên quả nhiên là phải trả giá thật lớn.
Cô cất xong túi giấy đựng thức ăn, đang muốn hỏi một chút về bệnh tình của cha, ngẩng đầu lại thấy một chiếc xe vận tải giống như bị hỏng phanh, thế nhưng từ làn xe đối diện lao nhanh đến, cô lập tức hô to: "Cẩn thận.!"






Lôi Dực đã sớm phát hiện chiếc xe vận tải đang điên cuồng kia, dùng sức chuyển động tay lái, nhanh chóng tránh sang bên phải, cũng chen đến ven đường nhưng vẫn tránh không khỏi, mắt thấy xe vận tải lao thẳng đến, phản ứng đầu tiên của anh chính là cởi dây an toàn, giang hai cánh tay dùng thân thể bảo vệ cô.
"Không!" Động tác của Chu Văn Kỳ không nhanh như của anh, trong nháy mắt chỉ có thể thét chói tai.
Kịch liệt va chạm làm cho xe ô tô bị lật, quá trình chỉ có mấy phút, lại có vẻ rung động lòng người, Lôi Dực liều mạng ôm lấy cô, sau lưng anh không biết là bị cái gì đè xuống, cái trán và bả vai cũng chảy ra máu tươi.
Chu Văn Kỳ quả thực không thể tin được, lúc nguy cấp như vậy anh cư nhiên lại liều mình cứu cô, đây không giống như là trách nhiệm của chồng trước đối với vợ trước, lại càng không phải là nghĩa vụ của vệ sĩ đối với khách hàng, cô có tài đức gì để cho anh phải hi sinh? Nếu như có cái gì vạn nhất, ông nội Lôi phải làm sao bây giờ?
Sau một trận long trời lở đất, xe cuối cùng cũng không đung đưa nữa, Lôi dực ở trước khi hôn mê bỏ ra một hơi cuối cùng, nói ra một câu ẩn sâu ở trong lòng. "Kỳ Kỳ... Anh.... Anh yêu em..."
Trong phòng tắm, ánh nắng sáng sớm sáng ngời, khuôn mặt trong gương cô vô cùng quen thuộc, chẳng qua là ít đi một chút quầng thâm ở mắt và khí sắc tiều tụy, cả người tràn đầy sức sống, còn mặc bộ quần áo ngủ có hình con thỏ, giống như một đóa hoa trong nhà ấm, vẫn chưa biết nhân gian khó khăn, thực tế ấm lạnh.
Xem ra cô thật sự là vượt qua thời không, trở lại thời gian đã đi qua, nếu không thì nên giải thích tình huống bây giờ như thế nào?
Như vậy Lôi Dực đâu? Anh có chuyển kiếp từ Dân quốc năm thứ một trăm trở lại hay không? Hoặc là vẫn luôn là anh? Bất kể như thế nào, anh quả thật xả thân cứu cô, còn nói câu \'anh yêu em\', chỉ bằng hai truyện này, cô đời này không thể tiếp tục phụ lòng anh, là cảm kích cũng tốt, là áy náy cũng được, cô vĩnh viễn cũng sẽ là vợ của Lôi Dực, cho dù cô không có cách nào yêu anh cũng không quan hệ.
Cảm tạ ông trời, ban cho cô cơ hội sống lại này, đối với người nhà cô cũng phải thật tốt quý trọng, tuyệt đối không thể để cho bọn họ thất vọng.
Lúc ra khỏi phòng tắm, Chu Văn Kỳ đã ổn định lại tâm tình, dù sao cũng chỉ là trở lại quá khứ của mình, cũng không phải là mượn xác hoàn hồn đến trên người người khác, sợ cái gì chứ? Bây giờ cô phải bắt đầu làm một người con tốt, người vợ tốt, xác định mục tiêu, dũng cảm tiến tới!
"Mau đến ăn, đã không còn nóng." Diêu Nhu An gọi con gái, cháo khoai lang đã để lạnh.
Chu Văn Kỳ bưng lên bát đũa, mùi vị thức ăn quen thuộc làm cho cô thiếu chút nữa khóc lên, vội vàng cúi đ