XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Làm Nhục Ca Ca

Làm Nhục Ca Ca

Tác giả: Lam Cầm

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 134690

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/690 lượt.

o nên, ý của chàng là, thật ra thì hắn vẫn luôn muốn Dĩnh nhi, nhưng mà không dám?\'\' Dung Điềm Điềm lúc này mới chợt hiểu ra.
Ai, tướng công nàng nói nam nhân lạnh như băng thật sự là lạnh như băng, còn lá một nhân vật hung ác! Sao tới bây giờ nàng cũng chưa nghĩ sâu xa như thế chứ?\'\'
\'\'Đúng vậy.\'\' Cận Tử Thần khẽ gật đầu một cái.
\'\'Ai da, vậy sao trước đây chàng không nói cho ta biết? Chàng hại ta biết rõ Diễn Hạo yêu Dĩnh nhi mà không nói, ngoài mặt chỉ ép Diễn Hạo, nhưng không có tháo gỡ thút thắt trong đầu Diễn Hạo, bây giờ phải làm sao đây?\'\'
Dung Điềm Điềm cảm thấy càng muốn tốt hơn càng hỏng bét.
\'\'Làm sao bây giờ?Đi ra ngoài xử lý đi.\'\' Cận Tử Thần kéo nàng ra bên ngoài nơi có ánh sáng.
\'\'Đi ra ngoài xử lý?\'\' Dung Điềm Điềm dừng bước. \'\'Có ý gì?\'\'
\'\'Mặc dù chuyện này không phải là hoàn toàn tốt, nhưng không hẳn là chuyện xáu.\'\' Cận Tím Thần cười nhạt, \'\'Cũng vì có mấy người các nàng đảm nhiệm việc làm bừa, phá vỡ cục diện bế tắc, cho nên chuyện này mới có cơ hội cahn6 chính để giải quyết, không phải sao?\'\'
\'\'Lại nữa rồi.\'\' Dung Điềm Điềm trừng hắn một cái, tức giận nói.
Sợ nhất chính là đợi lát nữa, thằng bé Diễn Hạo kia quỳ xuống nhận tội, nàng mới thực sự có thể thấy tính chính xác của chuyện này.
***************************************************
Nhìn vẻ mặt Cận Dĩnh điềm tĩnh, thỏa mãn nằm ngủ say bên cạnh hắn, khóe miệng Diễn Hạo nhếch lên, tạo thành một nụ cười vui vẻ.
Nàng, là của hắn.
Muội muội quý giá nhất của hắn, rốt cuộc trở thành nữ nhân của hắn.
Nữ nhân của hắn?
Vui vẻ chợt biến mất, Diễn Hạo trợn to mắt, kinh ngạc nhìn hai tay của mình.
Hắn cứ như vậy mà có được nàng?
Tại sao hắn lại có thề lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn?
Dĩnh nhi còn nhỏ, cái gì nàng cũng không hiểu, còn hắn, hắn thì sao?
Khong sai, đích thực là Dĩnh nhi là người mà trong lòng hắn rất quan trọng nhưng chưa bao giờ hắn dám có suy nghĩ đó, đây là giấc mộng hắn không muốn mất, quả thật hôm nay hắn đã chân chính có được nó.
Hắn đòi hỏi nàng.
Nhưng, còn nàng ?
Hắn đã để danh tiết của nàng ở đâu? Hắn có từng vì nàng mà suy nghĩ khong7?
Cảm giác của nàng đối với hắn, chẳng qua là một loại không muốn xa rời, mà hắn lợi dụng điều này có được nàng.
\'\'Dĩnh nhi, Diễn Hạo! Dĩnh nhi.... .....\'\'
Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa liên tục.
Cận Diễn Hạo nhíu mày.
Giọng nói này........Giọng nói này là của.... .......của mẹ?
Hắn rón rén xuống giường, đồng thời lấy chăn đáp kín người cho Cận Dĩnh, sau đó đứng dậy, chạy thật nhanh ra ngoài mở cửa.
\'\'Diễn Hạo, Dĩnh nhi đâu?\'\' Dung Điềm Điềm quan tâm hỏi, trong lòng kêu to thật là may mắn. Thật may là lão đại diễn Hạo này không có trình diễn một màn xin lỗi, nếu không nàng lại đau đầu.
\'\'Dĩnh nhi đang ngủ ở trong phòng.\'\' Diễn Hạo nhẹ nhàng đóng cửa phòng. \'\'Cha, mẹ, chúng ta ra ngoài nói, chớ quấy rầy giấc ngủ của Dĩnh nhi.\'\'
\'\'Sao Dĩnh nhi lại ngủ rồi? Không phải là nó khóc rất thảm thiết sao?\'\'Dung Điềm Điềm làm bộ như nàng không nghe được gì. \'\'Ca ca như ngươi thật lợi hại, chỉ hai ba lần liền dỗ nó ngủ được, nó sẽ không có chuyệ gì chứ?\'\'
\'\'Nàng.... ......Dĩnh nhi nàng.... ...... ....\'\'Sắc mặt Diễn Hạo trở nên cực kỳ khó coi.
\'\'Dĩnh nhi nó thế nào?\'\' Trong lòng Dung Điềm Điềm kêu không ổn. Nhìn bộ dạng này không chừng lát nữa sẽ quỳ xuống trước mặt nàng, làm sao bây giờ?
\'\'Cha, mẹ con xin lỗi.\'\' Quả nhiên bịch một tiếng, Diễn Hạo đã quỳ gối trước mặt Cận Tử Thần cùng Dung Điềm Điềm.
\'\'Xin lỗi cái gì? Sao thế?\'\'
Nguy rồi, thật đúng là bị nàng đoán trúng!
So với con kiến bị rơi vào chảo nóng, Dung Điềm Điềm còn gấp hơn, vội vàng nâng Diễn Hạo đứng lên.
\'\'Xảy ra chuyện gì khiến cho ngươi quỳ xuống trước mặt chúng ta?\'\'
\'\'Ta không nên.... ...... .....không nên làm thế với Dĩnh nhi.... ...... ...\'\'Diễn Hạo vừa nghĩ đến một màn triền miên lúc nãy, liền đau lòng cùng hối hận cực kỳ.
\'\'Là làm sao?\'\' Dung Điềm Diềm giả vờ cái gì cũng không biết, nhìn Diễn Hạo.
\'\'Ta.... .........Dĩnh nhi.... .......ta.... ........\'\'Diễn Hạo hận mình tới cực điểm.
Dung Điềm Điềm làm ra vẻ không sao cả: \'\'Đòi hỏi thì sẽ muốn, muốn không phải là rất tốt sao? Mặt của ngươi sao lại giống như khóc thương vậy, giống như làm lỗ vốn toàn bộ tài sản của Vô Danh sơn trang vậy.\'\'
\'\'Mẹ, người không hiểu, việc này là không nên, ta không thể, căn bản là ta không thể làm thế với Dĩnh nhi.... .....\'\'Diễn Hạo nhìn hai bàn tay run rẩy của mình, không thể nói thêm được gì nữa.
\'\'Tại sao không thể? Các ngươi không phải là máu mủ ruột thịt, ngươi yêu nàng thì sẽ yêu cầu ở nàng, có quan hệ gì đâu? Huống chi Dĩnh nhi yêu ngươi như vậy.\'\' Dung Điềm Điềm thật sự muốn cầm Lang Nha bổng gõ cho nam nhân trước mặt này tỉnh ra.
\'\'Đó không phải là giống nhau, Dĩnh nhi đối với ta chỉ là không muốn xa rời, không phải là yêu.\'\' Mà hắn lại dám lợi dụng sự lệ thuộc của Dĩnh nhi vào hắn để.... ...... ...<