Tác giả: Điển Tâm
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134925
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/925 lượt.
ng Cương lúc này mới hạ tờ báo xuống, nhất cử nhất động đều thập phần tao nhã, trình độ thật pro, so với người mẫu tóc vàng bên trong tờ tạp chí, quả thực có hơn chứ không kém.
Đáng tiếc, mỹ nam kế đối nàng không có hiệu quả!
“Đừng làm vẻ mặt vô tội.” Nàng bước đến cúi người xuống, mắt hạnh trợn lên, cảm thấy miệng hắn nhếch lên một nụ cười vô tội quả thực chính là có ý định khiêu khích, làm cho nàng càng nhìn càng khó chịu.
Tuy nói rằng tay không ai nỡ đánh vào bộ mặt đang tươi cười, nhưng là nụ cười của hắn thật sự làm cho nàng thực chán ghét, không nghĩ ngợi nhiều nữa, nàng bước đến đưa hai tai nhéo vào gương mặt tuấn tú kia thật đau.
“Gì vậy?”
“Tự trong lòng anh hiểu.”
“Phải không?” Hắn nhíu mày.
Còn giả vờ!
“Anh chiếm hộp tiện nghi của tôi.” Nàng đơn giản chỉ rõ ra tội trạng của hắn, chứng minh không phải mình vu oan cho hắn.
“Chuyện này thì anh thừa nhận.” Hướng Cương nhún vai
“Nhưng mà anh cũng đã cứu trợ em món khác rồi mà.”
“Cứu trợ?” Bàn tay nhỏ bé vỗ thật mạnh trên bàn, nàng càng thêm căm tức, khuôn mặt nhỏ nhắn đưa đến gần hắn hơn.
“Anh làm như vậy, càng lôi kéo thêm sự chú ý của nhiều người hơn, hại tôi càng thê thảm hơn thôi.”
Đương nhiên, sau khi chiếm tiện nghi của nàng xong, Hướng Cương liền đến căn tin mua thêm thức ăn khác đem đến, thức ăn đầy trên bàn, nhưng nàng đã không còn đói nữa ăn không vô. Thức ăn tuy không mất tiền mua, nhưng làm sao có nàng làm hảo ăn?
Còn nữa, dưới những ánh mắt ghen ghét dữ dội của các nữ sinh đang nhìn chằm chằm, cho dù thức ăn trước mắt, thực sự ngon hơn gấp trăm lần thức ăn của cô nấu, cô cũng không dám ăn đâu a!
“Được người khác chú ý không tốt sao?”
“Đương nhiên không tốt!” Nàng không ngừng lắc đầu, mỗi khi nghĩ đến ánh mắt của mọi người nhìn mình chăm chăm, giống như cảm giác đang đứng trước ngọn đèn pha, cảm thấy toàn thân không thích hợp. “Nhờ phúc của anh, đám Fan club kia, cứ cách ba ngày hai đầu liền đem tôi kéo đi 『 tâm sự 』.”
Chuyện sáng nay, chắc chắn là có mưu kế trước, Hướng Cương là cố ý muốn đẩy nàng vào trong tay của nhóm Fan club kia. Nếu không nhờ Dương Tiểu Béo ra 「 quyền 」 cứu giúp, nàng lúc này chỉ sợ còn vây ở trong toilet, bị một người lại một người đang ghen ghét bao vây bốn phía thay nhau tra vấn hạch hỏi nàng.
Tuy nói qua sông đoạn cầu là nàng không đúng, nhưng mà 「 trừng phạt 」này cũng quá tàn khốc đi!
Nàng thật sự tưởng không ra, đã sắp đến kì thi tuyển sinh đại học ở trước mắt, Hướng Cương là học sinh ưu tú cấp ba, tại sao không chuyên tâm vào việc học tập để chuẩn bị thi, ngược lại thích đến trêu chọc nàng?
“Ừm, có được một chút luyện tập cũng tốt.” Hướng Cương câu môi mỉm cười, hơi đăm chiêu sờ cằm một chút, sớm đóan được nàng cũng không phải chịu nhiều ủy khuất gì lắm.
“Luyện tập? Đây là ngược đãi!” Nàng như chú mèo con bị đạp trúng đuôi, tức giận kêu to. Chỉ nghĩ đến chuyện ‘mạo hiểm’ mà hôm nay nàng gặp được, nàng liền cảm thấy hốc mắt nóng lên, hai hàng nước mắt cơ hồ muốn tuôn trào khỏi khóe mi
“Anh ngược đãi em khi nào, đây chính là sự dạy dỗ thương yêu.” Thừa dịp nàng chưa chuẩn bị, đôi bàn tay to kia đã đưa lên đầu nàng, vô cùng thân thiết vuốt ve những sợi tóc suôn mềm của nàng.
Nàng dùng sức lắc mạnh đầu, tránh xa bàn tay to lớn của hắn. “Ê, ê, ê, nên làm cho rõ a, tôi không muốn được anh dạy dỗ, lại càng không muốn được anh yêu.”
Hướng Cương nheo lại ánh mắt, bạc môi ý cười càng sâu. Hắn mở miệng ra, định nói tiếp, cửa lớn của Lăng gia lập tức bị đẩy ra. Mọi người của Lăng gia bước vào nhà, chậm rãi cởi giầy, phủi phủi bộ quần áo lao động còn dính đầy bụi.
“Con chào bác.” Hướng Cương cao giọng nói, đem tờ tạp chí nặng nề để lên trên bàn. “Tờ tạp chí này vừa mới xuất bản, con mang đến cho bác.” Hắn thong thả nói, thái độ vô cùng lễ phép, tuyệt đối không một tỳ vết nào.
“Tốt lắm.” Bố Lăng trả lời đơn giản, dáng vẻ như đã giảm hẳn mỏi mệt, có vẻ cao hứng cực kỳ. Ông ngồi vào trên ghế sô pha, túi đồ nghề bên hông vang lên loảng xoảng, đôi bàn tay thô ráp cầm lấy tờ tạp chí, bắt đầu lật xem.
Ông là một cao thủ thợ mộc, Lăng gia từ trần nhà đến sàn,đều là một tay ông xây dựng. Mà bản tạp chí chuyên về thiết kế đồ gỗ này ông xem như thánh kinh.
Tạp chí in ấn tinh tế đẹp đẽ, đã sưu tập tất cả những thủ công tinh xảo của các quốc gia khác, giới thiệu và kể lại, đáng tiếc là tạp chí xuất bản ở nước Anh, cách Đài Loan hơn phân nửa vòng trái đất. Nhờ sự thần thông quảng đại của Hướng Cương, bố Lăng chỉ là thuận miệng đề cập đến, qua không bao lâu, một tờ tạp chí nóng hổi đã tự động xuất hiện trong phòng khách Lăng gia.
Bởi vì công lao to lớn này, đương nhiên vị trí ở trên bàn cơm của Lăng Gia cơ hồ có thể nói là khó có thể dao động.
“Buổi tối ở lại ăn cơm đi!” Bố Lăng một tay lật tạp chí, thuận miệng nói, hoàn toàn không để ý không khí trong phòng khách đang nổi sóng ngầm mãnh liệt, càng không phát hiện ra, cô con gái yêu, vì câu nói của ông cả khuôn mặt đều xụ xuống, giống như là bị ai đạp một cước.
“Vâng.” Hướng Cương mỉm cười, đối vớ