Đấu Tranh Đến Cùng Cho Tình Yêu
Tác giả: Điển Tâm
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134955
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/955 lượt.
p tức chạy trở về.” Quên đi quên đi, bọn họ trong lúc đó có chuyện xưa gì để ôn lại ? Nói sau, nàng một chút cũng không thích uống cà phê, chất lỏng tối như mực kia nàng uống không nổi!
Song song trong chốc lát, Lăng Lung từ đầu đến cuối không có biện pháp đột phá khỏi vòng vây, đang lúc nàng lo lắng cơ hồ muốn ôm con chó nhảy xuống xe chạy thoát thân, chiếc xe già cằn cỗi của cô bắt đầu phát ra tiếng ho khan khò khè, khí quản còn phun ra khói đen mù mịt, nàng càng nóng vội, khói đen phun ra càng nhiều, giống như sắp phát nổ.
Tiếp theo, lớn tuổi lực suy yếu, gió thổi tắt lửa, ở ngay đường chình, chính thức đình công.
Ông trời, chuyện xưa cũng tái diễn rất giông nhau đi?
“Chết tiệt, tên sao chổi sấu xa này, sớm không hư, muộn không hư, ngay tại lúc này lại xảy ra chuyện.” Nàng thì thào mắng, nghiêng đầu tựa vào chú cún con lông xù, ảo não than thở, dùng đầu lưỡi giúp nàng rửa mặt.
Một bên truyền đến tiếng vang, cửa xe xe hơi nhập khẩu mở rộng ra, thân ảnh cao lớn từng bước tới gần, nàng uể oải ngẩng đầu lên, bởi vì ánh mặt trời mãnh liệt mà nheo mắt lại.
Hướng Cương hướng nàng đi tới, đi lại thong dong, quả thực giống như con sói, chậm rãi bước đến, toàn thân cao thấp đều phát ra cổ lực lượng nguy hiểm.
Vốn dĩ nàng đã cảm thấy được, khi hắn trưởng thành dáng vẻ của hắn sẽ như thế này.
Lúc trước hình dáng tuấn lãng, trải qua lễ rửa tội của năm tháng, trở nên càng cao lớn phong độ mà nam tính hóa. Hướng Cương trước mặt nàng lúc này, xem ra khôn khéo giỏi giang, cường hãn mà có tự tin, thu hút ánh mắt chiêm ngưỡng của mọi người có tăng không giảm, giống như từ thuở nhỏ hắn là vật sáng, thu hút ánh nhìn của mọi người.
Mà miệng hắn bất giác nở lên nụ cười tà môn, làm cho da đầu nàng run lên, lập tức liền xác định, hắn trước mắt này khẳng định càng nguy hiểm hơn so với mười năm trước!
Lăng Lung cảnh giác nhìn hắn, mắt to trợn trừng nhìn khuôn mặt tuấn tú đang tới gần, phải vận dụng tất cả mọi sức lực mới áp chế cảm giác muốn quăng xe chạy trốn.
Nàng cũng phải phi thường cố gắng, mới có thể khắc chế đươc xúc động, cảm giác đang nấn ná trong đầu nàng mặt lại đỏ --
Nụ hôn nơi chỗ để xe kia, đã trở thành chuyện cũ cách nay hàng thế kỉ, Hướng Cương còn có nhớ hay không? Hay là nói, đối với hắn mà nói, nụ hôn nơi chốn ấy, chỉ là trò đùa giống như hai năm trước đây, một thủ đoạn thích đùa dai của hắn?
Nhiều năm qua như vậy, Lăng Lung vốn dĩ không có cơ hội hỏi, ngang nhiên vào một buổi sáng sớm của cuối kì thi năm đó, Hướng Cương vô tình nảy sinh lòng tham, hay là có có ý định dụ dỗ, dùng một cái lý do vớ vẩn, đã lừa nụ hôn đầu tiên của nàng.
Nụ hôn kia, làm nàng hoảng sợ hơn là e lệ.
Lúc bắt đầu nàng sợ đến ngây người, sau lại là một cơn giận dữ, cho đến thật lâu sau đó, khi khiếp sợ cùng phẫn nộ đều rút đi, đôi khi ngẫu nhiên trong giấc mơ của nàng, bất tri bất giác nàng lại nhớ đến nụ hôn đầy ấm áp của hắn, vòng tay ôm bá dạo của hắn làm dấy lên một cảm xúc kì diệu trong lòng nàng.
“Làm sao vậy?” Hướng Cương vừa đi đến trước mặt nàng, dưới ánh mặt trời thân ảnh của hắn phản chiếu lại thật cao thật to.
“Không có gì, chỉ là bệnh cũ. Mồi lửa của máy đôi khi lại trở chứng.” Nàng ôm lấy chú cún đang vặn vẹo lung tung trong lòng, cố tình trấn định, không để ý tới đôi má đang đỏ ửng lên, giống như không hề đỏ ửng vậy.
“Cần anh giúp em dắt đi sửa không?”
Hắn thập phần chu đáo hỏi, hiển nhiên không cho phép nàng từ chối.
Bất đắc dĩ Lăng Lung không chịu cảm kích, lập tức muốn cự tuyệt đề nghị của hắn, cái đầu nhỏ nhắn lắc lia lịa. “Không cần, tôi chỉ cần gọi một cuộc điện thoại, sẽ có người đên tận đây để sửa.”
Tiểu cừu của nàng cứ năm ba ngày lại trở chứng một lần,nàng sớm đà trở thành khách quen của tiệm sửa xe di động, tuy rằng lão bản đề nghị, tốt nhất nên thay cái cũ đổi cái mới, hoặc nên mua một cái xe khác, nhưng lúc này nàng đang thất nghiệp, nào có tiền nhàn rỗi mua xe mới? Dựa vào kinh tế suy tính, cho dù tiểu cừu lại cũ nát, tốt xấu vẫn là công cụ để đi lại duy hất của nàng, trước khi nó chính thức biến thành sắt vụ nàng vẫn còn phải nhờ nó.
“Như vậy, lên xe đi!” Hướng Cương nói đơn giản.
“A -- vì, vì sao phải lên xe?” Nàng cảnh giác sợ hãi hỏi, ánh mắt nhìn vào chiếc xe hơi kia, như là đang nhìn vào một con quái vật ăn thịt người, toàn thân không khỏi tự động co rúm lại, Chú chó con bị ôm thật chặt trong lòng, kháng nghị lưng tròng kêu to, nàng vội vàng buông tay.
“Em không phải đang gấp rút trở về chăm sóc chị dâu sao?” Hắn chậm rãi nhắc nhở, lộ ra tươi cười thân mật. “Anh có thể đưa em trở về.”
“Không cần.” Lăng Lung vội vàng lắc đầu. Hắn tươi cười, làm cho nàng toàn thân nổi da gà đều tự động đứng dậy.
Chỉ có một số người rất ít mới biết được Hướng Cương đều không phải là như bề ngoài hiền lành vô hại như vậy, mà thực không khéo, nàng chính là một trong số ít đó.
“Không nên khách khí, anh vẫn còn nhớ đường đến nhà em.” Hăn lại dùng chiêu đối lại nàng.
“Ách, tôi đã chuyển nhà.” Nàng thấp đầu, nhìn trừng trừng cái đầu xù lông trong