Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Làn Váy Lay Động

Làn Váy Lay Động

Tác giả: Điển Tâm

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134916

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/916 lượt.

Một cảm giác tội lỗi dâng lên trong lòng, mắt nhìn từ trái sang phải rồi lại nhìn từ phải sang trái, nhìn đủ bốn phương tám hướng nhưng tuyệt đối không dám nhìn Hướng Cương.
“Ồ….tôi….” Lăng Lung cố lấy dũng khí mở miệng.
“Trở về.” Âm thanh Hướng Cương càng nhẹ càng ôn hòa.
Lăng Lung ngừng thở, khuôn mặt nhỏ nhắn cúi càng thấp.
“Cái đó…ặc, cái đó….đúng rồi, hôm nay có giờ tự học…..tôi, tôi, thầy Lý kêu phải đi sớm chuẩn bị bài thi….” Lăng Lung bịa đại một cái lý do, âm thanh càng lúc càng nhỏ, đến lúc cuối nhỏ như nghe không được, “Vậy….. đi trước…..”
Không dám coi phản ứng của Hướng Cương, Lăng Lung thì thào nói cho hết lời xong liền cúi thấp đầu cưỡi xe đạp nhanh chóng thoát khỏi hiện trường.
Giờ tự học còn chưa có bắt đầu, trong sân trường học sinh mang theo dụng cụ quét dọn đi qua đi lại, bây giờ là thời gian làm vệ sinh lớp. Lăng Lung đem xe để vào nhà xe, lưng mang túi sách đi tới phòng học, dọc đường đi còn không quên quay đầu nhìn lại, đề phòng phía sau bỗng dưng nhảy ra một con ác quỷ phẫn nộ sẽ đem cô chặt ra làm tám khúc.
7 giờ 10, trong lớp còn trống rỗng chỉ có rải rác vài người.
Lăng Lung theo thói quen từ cửa sau đi vào, đến bàn của mình ngồi xuống, đem túi sách cất xong rồi mới thận trọng lấy cơm hộp từ trong túi sách ra. Vụng trộm mở nó ra liếc mắt một cái, vừa nhìn thấy rau trộn cùng thịt bò thơm nức mũi con ngươi trong trẻo lập tức tỏa ra ánh sáng hạnh phúc!
Ha ha, làm người xấu rất là đáng giá! Ít ra thì cái hộp cơm này giờ cũng nằm trong tay mình.
Tuy nói hành động qua cầu rút ván khi nãy có chút ti bỉ, nhưng cũng phải nói lại, ban đầu là tại Hướng Cương có ý đồ vơ vét tài sản trước mình bất đắc dĩ mới xài tới cái hạ sách này. Nếu ban đầu hắn hảo tâm tình nguyện giúp đỡ thì mình đâu có tìm hắn làm kẻ chết thay?
‘Phịch’ một tiếng, một cái túi sách khác nằm ở trên bàn, một khuôn mặt tròn nhìn qua đây.
“Nghe nói bồ buổi sáng lại gặp Hướng học trưởng phải không?” La Tiểu Phương tò mò hỏi, tay đang vén lại mái tóc làm cho khuôn mặt lại càng tròn hơn.
Lăng Lung rên rỉ một tiếng.
“Tin tức truyền cũng quá nhanh rồi!”
“Là một người trong đội duy trì trật tự giao thông nhìn thấy rồi nói cho một học tỉ năm hai nghe, học tỉ năm hai lại đem tin tức đó nói cho người trong đội duy trì vệ sinh nghe và bây giờ thì đội duy trì vệ sinh đang đứng trước cổng trường nói cho mọi người nghe!” La Tiểu Phương thành thật đem con đường truyền bá lời đồn nói qua một lần, sau đó trên mặt tràn ngập tò mò hỏi “Nói thật đi, nghe nói hôm nay bồ cùng Hướng học trưởng đi học chung, hai người còn vô cùng thân thiết nữa, có đúng không?”
Oan uổng quá trời! Ai cùng hắn vô cùng thân thiết đâu?!
Lăng Lung khuôn mặt nhỏ nhắn suy sụp, nghe xong thở dài, thậm chí lười cãi lại.
Bước vào trường trung học này mới có hơn ba tháng mà nhờ lời đồn đãi của [một ai đó'> ban tặng cho, cuộc sống trung học của cô đã sớm u ám làm người ta khóc không ra nước mắt.
Thấy bạn tốt vẻ mặt ai oán, La Tiểu Phương đồng tình vỗ vỗ đầu của Lăng Lung cho chút an ủi.
“Ai kêu Hướng học trưởng được hoan nghênh quá làm chi, mỗi ngày hai người đều đi cùng nhau cho nên fanclub của học trưởng cũng [yêu ai yêu cả đường đi'>, tự nhiên đối với bồ phá lệ chú ý chút thôi.”
Ai yêu ai yêu cả đường đi đâu? Bồ chỉ mình xem xem.
Làm ơn đi, mỗi ngày mình cơ hồ là bị cái fanclub đáng sợ đó ăn tươi nuốt sống! Mình giống như đụng trúng cái tổ òng vẽ nè, mỗi ngày đều bị chích hết, cả người muốn sưng phù lên đây. Yêu cả đường đi hồi nào đâu?
Không phải Lăng Lung khiêm tốn, cho tới nay, đặc sắc của cô chính là không có đặc sắc gì hết.
Nói đến thành tích, biểu hiện bình thường; nói đến diện mạo, tuy rằng cũng có thể nói là thanh tú đáng yêu nhưng đầu lại luôn cúi thấp làm cho người ta căn bản là thấy không rõ bộ dáng gì. Hồi cấp hai lúc phát sổ liên lạc về nhà, cô giáo luôn phê ở trong sổ là [văn tĩnh như thuận'>, phiên dịch trắng ra là [không có cảm giác tồn tại'>.
Dựa vào cái ưu thế này, cuộc sống của Lăng Lung từng xưa đến giờ luôn thoải mái vô cùng, bất luận là xem trộm tiểu thuyết, ăn vụng đồ ăn vặt hoặc là trong lúc ngồi học ngủ gà ngủ gật, mọi việc đều thuận lợi chưa bao giờ bị ai la mắng hoặc phát hiện.
Nhưng mà mấy tháng trước vào một ngày nào đó, sau khi Lăng Vân chiêu đãi đồng học ăn cơm ở nhà xong, cuộc sống êm ả của Lăng Lung từ nay về sau trời sụp đất nứt.Sau khi các món ngon dọn ra, Hướng Cương giống như con sói nhìn trúng con mồi, đối với đồ ăn Lăng Lung làm nổi lên hứng thú rất lớn, cho dù không ai mời, hắn cũng tự động gắp đồ ăn bỏ vào chén tham lam thưởng thức trù nghệ tuyệt hảo của cô.
Càng nghiêm trọng hơn là sau khi kì nghỉ hè chấm dứt, khi mà Lăng Lung bước chân vào trường trung học mới thật sự thảm, mỗi lần ăn trưa, trong khi người ta vui vẻ thưởng thức món ăn ngon thì Lăng Lung phải cầm hộp tiện lợi lẻn quanh tránh né Hướng Cương đánh lén, cô càng muốn tránh hắn lại càng truy đuổi hăng say. Thế mới chết!!!
Vì thế, Lăng Lung bị cô lập, trở thành phần tử ‘được’ quan sát trọng điểm


Pair of Vintage Old School Fru