Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Làn Váy Lay Động

Làn Váy Lay Động

Tác giả: Điển Tâm

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134928

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/928 lượt.

hỏ nhắn chậm rãi nâng lên, kinh ngạc nhìn cái mặt tròn của đại tỷ tỷ trong gang tấc.
“Tôi, tôi không hiểu----” Khuôn mặt trước mắt làm cho Lăng Lung liên tưởng đến quả địa cầu xoay xoay trong giờ học địa lý. Cô hoàn toàn không nghĩ tới đối phương lại nói đến chuyện bạch hạc báo ân là dụng ý gì?
“Tao mới vừa cứu mày, đúng không? Cho nên mày phải báo đáp tao.” Dương tiểu béo đi thẳng vào vấn đề không chút khách khí đòi Lăng Lung trả công; đôi tay từng đả bại vô số đối thủ giờ gác ở trên vai cô; mà cái mặt tròn từng khiến cho vô số lưu manh quỳ xuống đất cầu xin tha thứ nay ghé sát vào trước mắt Lăng Lung, thẳng tắp nhìn cô.
Xem ra dương tiểu béo không phải vì Hướng Cương mà đến, hên quá, cái mạng nhỏ của mình tạm thời được bảo vệ rồi.
Nhưng mà, bạch hạc báo ân là chuyện gì nữa đây?!
Ách, tuy nói dương tiểu béo là cứu mình từ trên tay cái đám fanclub chết tiệt kia nhưng mà chắc không vì cái dạng này mà kêu mình [lấy thân báo đáp'> đi???
“Ngẩn người cái gì vậy, ngẩng đầu lên coi!” Thấy Lăng Lung hai mắt đăm đăm, miệng ngoác ra không ngậm lại được, sau một lúc lâu cũng không trả lời, lòng kiên nhẫn vô cùng quý giá của đại tỷ tỷ dần dần dùng hết, mày rậm mặt nhăn chặt chẽ âm thanh cũng rống lớn lên.
Âm thanh sư tử Hà Đông rống này đem hồn Lăng Lung về nhập vô xác, cô kinh hoảng bắt đầu dùng sức gật đầu, dùng dùng sức gật đầu, gật đầu còn suýt nữa đem cái gáy bị tử thương. Đáng thương cái gáy +.+
“Tốt lắm.” Được đền đáp dương tiểu béo vừa lòng gật đầu.
Tiểu Béo đi tới trước cửa nhìn trái nhìn phải xác định tình hình chung quanh không có ai, bốn bề vắng lặng thế này mới đi trở vô, cẩn thận lấy trong túi ra một cái phong thư.
“Cầm.”
“Ách, đây là---” Lăng Lung chả hiểu gì hết, ngốc lăng nhìn nhìn phong thư trong tay sờ không rõ bên trong là cái gì.
Phong thư in ấn hoa mỹ, trên bìa thư in chi chít hoa hồng còn nhợt nhạt vài dòng thư tình sướt mướt, thậm chí còn dùng một trái tim màu đỏ dán ngay chính giữa. Phong thư này cầm lên liền muốn nhảy mũi hắt xì, hình như là dùng không ít nước hoa xịt vào thì phải. Loại thư hồng hồng thơm muốn nhảy mũi này hẳn không phải là thư đe dọa hay là thư khiêu chiến rồi-------
Lăng Lung nháy mắt sắc mặt trắng bệch, tay nhỏ bé cầm lá thư chỉ cảm thấy nó còn nặng hơn tảng đá.
“Tôi----tôi----tôi--” Lăng Lung mồ hôi chảy như mưa cố gắng muốn giải thích, “Ách, thật cảm ơn hảo ý của tỷ, nhưng mà----nhưng mà--- tôi, tôi, tôi thích con trai-----” Cô được ưu ái cảm thấy kinh sợ, không biết nên làm thế nào cho phải, âm thanh càng lúc càng nhỏ.
“Mày nghĩ cái quái gì vậy?” dương tiểu béo trừng mắt liếc Lăng Lung một cái, mặt béo tròn không thấy được nữa ý cười, vẫn lạnh lùng làm cho người ta hoảng sợ.
“Hả?” Chả lẽ không phải nhưng mình nghĩ sao?
“Tao muốn mày đem cái lá thư này chuyển cho Trương Kiệt Nhất!” Khẩu khí vẫn là lạnh lùng cứng rắng nhưng trên màu da ngăm đen kia lặng lẽ hiện ra một chút màu đỏ sậm.
Chân tướng rõ ràng Lăng Lung mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, thật vất vả mới bỏ được tảng đá trong lòng ra. Hô, thì ra cái lá thư tình này không phải viết cho mình.
Tuy nói là không có hứng thú với những nhân vật phong vân trong trường nhưng nhập học hơn ba tháng nay, nghe đồng học tám hoài nên nhắc tới cái tên này cô cũng còn có chút ấn tượng.
Nhớ mang máng hình như là Tiểu Phương cũng từng đề cập qua, Trương Kiệt Nhất là đội trưởng đội bóng rổ, người cao lại soái, kĩ thuật chơi bóng số 1, lúc ở trên sân bóng mị lực tung bay bốn phía làm người ta vô lực chống đỡ-----
A, thì ra đội trưởng bóng rỗ anh tuấn mới là thần tượng của đại tỷ tỷ này nha!
“Tỷ nói là đội trưởng đội bóng rổ hả?” Lăng Lung cầm phong thư trong tay vẻ mặt khó xử lại lâm vào một cái thế phức tạp khác, “Tôi----tôi---cái đó--”
“Có vấn đề gì sao?”
“Tôi, tôi----còn không có biết hắn là ai hết---”
“Cho nên mới nói là [chuyển'> giao đó!” m thanh Dương Tiểu béo có chút áp lực hiển nhiên đang nhẫn nại trước sự trì độn của Lăng Lung, “Anh trai mày không phải cùng lớp với anh ấy sao?”
Lăng Lung gật đầu, bắt đầu có chút hiểu được.
“Ý của tỷ là muốn anh tôi đem thư giao cho Trương Kiệt Nhất?”
“Đúng vậy!”
Đáp án khẳng định như thế làm cho tròng mắt của Lăng Lung thiếu chút nữa lộp bộp rớt xuống đất.
Thật không nghĩ tới vị đại tỷ tỷ sắc cạnh này lại là một cô gái lãng mạn như thế; càng không nghĩ tới dương tiểu béo lại chọi mình đến truyền tin. Mình làm con bạch hạc này thật ra là không cần vặt lông chim làm áo báo ân lại càng không dùng thân để trả nợ, chỉ cần truyền giúp một phong thư tình là đủ rồi.
“Thế nào? Chuyện này chắc mày làm được chứ?”
“Yeah, không thành vấn đề không thành vấn đề, chỉ là----”
“Chỉ là cái gì?” Mặt béo tròn có chút lo lắng.
“Nhưng mà tâm ý như vậy, chỉ chuyển thế nào thôi không phải là có chút bình thường sao?” Lăng Lung cố lấy dũng khí ít ỏi còn xót lại hỏi.
“Mày có ý kiến?” Mày rậm mắt to tất cả đều nhíu lại, mặt tròn tròn không hờn không giận hiển nhiên là không tiếp nhận ý kiến người khác.
Đáng thương dũng