XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lang Thang Trong Trái Tim Anh

Lang Thang Trong Trái Tim Anh

Tác giả: Nguyễn Sênh Lục

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341571

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1571 lượt.

chàng đẹp trai, hãy yêu em đi.”
“Tần Lạc, cậu nên một vừa hai phải thôi.” Nguyên Phi Ngư nhanh tay nhanh mắt giữ Tần Lạc lại muốn kéo nó đi, nhưng đã muộn rồi, miệng Tần Lạc đã dính chặt lên má cậu nam sinh kia, bập môi, hôn chụt một cái khác thường.
Thời gian như ngừng chuyển động, tất cả khách trong quán đều thộn người trừng mắt nhìn cảnh tượng có thể được tính là kinh thiên động địa này, thậm chí còn quên cả nhai món ăn ngập tràn hương vị trong miệng, miệng Tần Lạc vẫn còn dính chặt lên mặt cậu nam sinh kia, Nguyên Phi Ngư trừng mắt nhìn sắc mặt cậu ta từ xanh chuyển sang trắng và cuối cùng trở thành màu đen xạm phẫn nộ, thật là muốn độn thổ mà chết quá.
“Xin... xin lỗi...”
“Trước khi xin lỗi, có thể kéo cô ta đi được không?” Cậu nam sinh với vẻ mặt cực kỳ ưa nhìn, tóc ngắn màu hạt dẻ được cắt tỉa gọn gàng, dưới hàng lông mi là đôi mắt đen thẫm trước nay chưa từng thấy, mang khí chất thanh lịch thiên bẩm, môi mỏng mím chặt, ánh mắt trừng trừng nhìn Nguyên Phi Ngư, khóe miệng từ từ nhướng cao tạo thành nụ cười lạnh cực kỳ khó ưa.
Nguyên Phi Ngư đang thầm đánh giá xem khuôn mặt của cậu nam sinh này không biết đẹp hơn bao nhiêu phần so với con của chủ quán, trong lòng thầm nghĩ anh ta đẹp như thế này, chẳng trách đã kêu gọi thú tính của Tần Lạc trỗi dậy, chầm chậm vỗ vỗ lên người Tần Lạc, chỉ thấy sắc mặt của cậu ta đã lạnh băng, giơ tay đẩy Tần Lạc ngã nhào xuống sàn.
“Nè, anh làm cái gì đấy hả?”
Tần Lạc say đến mức chẳng còn biết trời đất gì nữa đầu óc điên đảo quay cuồng bị đẩy cho ngã chổng vó, nôn thốc nôn tháo ra sàn, Nguyên Phi Ngư đau lòng vỗ vỗ lưng nó, rồi đỡ nó đứng dậy, quay đầu hét về phía cậu nam sinh kia: “Cậu ấy uống say vốn không biết mình đang làm gì, tại sao lại đẩy ngã cậu ấy?”
“Cô ta không biết mình đang làm gì sao? Vậy cô có biết cô ta vừa làm gì không?” Nam sinh kia quét mắt về phía Nguyên Phi Ngư, bộ dạng lạnh nhạt, vốn chẳng cảm thấy mình làm gì quá đáng.
“Đương nhiên tôi biết...”, Nguyên Phi Ngư tức tối, lại nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi, trong đầu bất giác xuất hiện hai chữ “nụ hôn”, hành động ấy vừa thân mật vừa ấm áp, khiến cô không kiềm chế được mà nghĩ ngay đến những nụ hôn ân ái được miêu tả trong tiểu thuyết, môi chạm nhau, lưỡi quấn quýt, chỉ nghĩ đến đó thôi đã khiến người ta đỏ mặt tía tai rồi. Cô đỏ mặt, cuống quýt chuyển chủ đề: “Dù nói thế nào đi chăng nữa, anh cũng không nên đẩy cậu ấy, tôi đã chuẩn bị đến đỡ cậu ấy rồi...”
“Nói như thế tức là tôi sai, hay là cô phản ứng quá chậm.” Cậu nam sinh vừa nói vừa nhét hai tay vào túi quần, tỏ bộ dạng chẳng thèm quan tâm, khóe miệng nhướng cao nở nụ cười khinh khỉnh với Nguyên Phi Ngư: “Cũng tức là bảo rằng, cô ta ngã là bị cô hại.”
Tại sao lại có loại người như thế, trưng ra bộ dạng nho nhã cùng gương mặt hào hoa phong tình thế kia, lại có thể nói ra những lời đổi trắng thay đen, nói đúng thành sai như thế, Nguyên Phi Ngư đã hoàn toàn tức giận, đặt Tần Lạc xuống, nhảy dựng lên chỉ thẳng mặt nam sinh kia mà mắng: “Trên thế giới này tại sao lại có thằng khốn không đáng mặt nam nhi như anh hả, hôn một chút thì chết hả? Tôi cảnh cáo anh, đừng nghĩ rằng anh là khách thì thực sự trở thành thượng đế...”
Những lời hùng hùng hổ hổ tỏ rõ uy phong cô còn chưa thốt ra, lập tức thấy nam sinh đột nhiên đưa tay ra túm cổ áo, kéo cô đến trước mặt, đặt môi lên môi cô, sau đó ngẩng đầu hỏi: “Hôn một chút thì chết hả?”
“Đồ vô lại.” Nguyên Phi Ngư nhảy dựng lên, đưa tay quệt quệt môi, cánh tay còn lại đã siết chặt nắm đấm, trong mắt ngấn lệ, nhưng phát ra thứ ánh sáng đáng sợ, “Thằng khốn, đây là nụ hôn đầu của tôi.”
Chuyện lần đó khiến Nguyên Phi Ngư thực sự mất việc tại quán ăn Nhật Bản đó, dù sau này Tần Lạc có hết lời xin lỗi, thái độ cực kỳ thành khẩn chỉ còn thiếu nước rạch bụng trước mặt đám đông, Nguyên Phi Ngư vẫn sầu não ủ rũ, vô duyên vô cớ bị người ta hôn, đánh mất nụ hôn đầu quý giá, lại ở trong hoàn cảnh không lãng mạn chút nào, sự tổn thất về tinh thần và thể xác ai sẽ bồi thường cho cô đây?
Thực ra những chuyện này chỉ là bề ngoài mà thôi, không ai hiểu được con tim rộn ràng của Nguyên Phi Ngư.
Nữ sinh mười tám tuổi, đã hiểu quá rõ về chuyện nam nữ, cô chẳng phải thánh nữ, sau khi bị một nam sinh đẹp trai như thế hôn, không thể không có cảm giác được, đôi môi của nam sinh ấy mềm mại, hương vị đặc biệt riêng có của con trai phảng phất như vẫn còn lưu lại trên môi cô, khiến cơ thể mơ hồ toát lên vẻ bứt rứt khó chịu, cô không thể vùi đầu chú tâm vào việc kiếm tiền được, chí ít đi trên đường vô tình gặp phải những cặp tình nhân lén lút hôn nhau trong góc đường, tâm trạng không thể lãnh đạm bình lặng như nước, tóm lại không thể kiềm chế được mà lén lút nhìn trộm, sau đó cố kiềm chế để con tim không loạn nhịp, nghĩ đến cậu nam sinh mặt mày nho nhã tuấn tú kia, cả dáng vẻ nhàn tản nhét hai tay vào túi quần... cả nụ hôn nữa.
Gặp lại cậu nam sinh kia là vào nửa học kỳ cuối, trường tổ chức buổi lễ tuyên dương, nghe nói trong cuộc thi học sinh giỏi quốc gia, trường đã có người giành giải nhấ