Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lang Thang Trong Trái Tim Anh

Lang Thang Trong Trái Tim Anh

Tác giả: Nguyễn Sênh Lục

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341489

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1489 lượt.

ước ra, Tần Lạc vừa hét lên “đẹp chết mất” vừa thầm đố kỵ đi đi lại lại mấy vòng quanh cô, Nguyên Phi Ngư nhấc nhấc chiếc váy, mỉm cười, nghi hoặc hỏi Tô Hiểu Bách: “Có thật không?”
Trông thấy cô mỉm cười, Tô Hiểu Bách mới lén thở phào nhẹ nhõm, gật đầu đánh rụp một cái, tán thưởng: “Đúng là đẹp thật.”
Thoáng chốc nước mắt Nguyên Phi Ngư bỗng trào ra, nhào đến ôm Tô Hiểu Bách, nói: “Cảm ơn em.”
“Cũng cần phải cảm ơn cả tớ nữa? Là tớ giúp Hiểu Bách chọn đấy.” Tần Lạc ở bên này vừa nói, vừa cố sức chen lấn vào bên trong, túm tụm lại với họ thành một khối.
Căn phòng bé nhỏ tối tăm lần đầu tiên lại ấm áp đến nhường này. Nguyên Phi Ngư mặc chiếc váy có in hình cá đang bơi lội rồi lặng lẽ cất chiếc áo khoác ngoài mà Quan Nhã Dương để lại vào một góc nhỏ trong tủ quần áo, tận sâu trong đáy lòng lần cuối nói với anh “tạm biệt”.
Kết thúc kỳ thi năm nay vào đúng thời điểm hạ chí, trong trường vụt trở nên vắng teo, sau kỳ nghỉ hè Nguyên Phi Ngư sẽ lên lớp mười một, vẫn như cũ hàng ngày đi làm thêm, đi học, thời gian lâu dần ngay đến nỗi cực khổ cũng trở thành bình lặng. Cô mơ hồ nghe từ chính miệng của Tần Lạc biết được một vài thông tin liên quan đến Quan Nhã Dương, anh là người có thành tích đứng đầu toàn thành phố được vào trường đại học nổi danh nhất cả nước, ngày giấy báo trúng tuyển được truyền xuống, bố anh từ Anh trở về đích thân đến lãnh đạo trường cảm tạ, anh bị tiếng tiền hô hậu ủng khen ngợi vây quanh, nhưng từ đầu đến cuối vẫn mặt mày ủ rũ, không hề vui vẻ.
Nguyên Phi Ngư đứng trước bảng thông báo của trường, nhìn bức ảnh phía sau mặt gương, anh trong ảnh đang cầm tờ giấy thông báo trúng tuyển, trong đôi mắt đen láy là một màu đen kịt, giống như màn đêm đen tối bắt đầu bủa vây, giữa biển lớn đang ngủ vùi trong đêm, gió ngừng thổi, chỉ còn vẻ tĩnh mịch đến chết người mà thôi.
Vốn họ là hai đường thẳng song song không nên giao cắt, vô tình lại bị chệch khỏi quỹ đạo mà có giao điểm tạm thời, may mà hiện tại tất cả đều trở lại bình thường.
Thật may mắn, thật may mắn!
Cô đứng trước bảng thông báo của trường mà vỗ ngực, cố gắng mỉm cười, chỉ thấy trong lồng ngực trống rỗng vọng lại, tiếng gió vi vu vi vu, khiến nụ cười của cô như bị nhấn chìm, lại như xe lửa xuyên qua đường hầm, sau tiếng còi hú vang thì chỉ còn một khoảng không trống rỗng hơn cả bầu trời.






Trao nhau nụ hôn nồng cháy
Những tháng ngày cấp ba thật nhàm chán, sau khi lên lớp mười hai, cảm giác căng thẳng lo lắng khiến người ta không sao thở nổi, thi cử và ôn tập liên miên không dứt khiến thi thoảng Nguyên Phi Ngư lại nhớ đến những ngày tự do tự tại thoải mái nhàn nhã hồi lớp mười. Dù bận rộn tối mắt tối mũi, nhưng công việc làm thêm vẫn diễn ra đều đều, ngày ngày mệt bở hơi tai, bận đến mức chẳng có thời gian ngẩng đầu lên, miệng vẫn ê a lẩm nhẩm đọc thuộc từ mới tiếng Anh, Tô Hiểu Bách luôn quan tâm yêu thương vừa đấm lưng cho cô, vừa khẽ thì thào dò hỏi: “Chị à, chị cho em đi làm thêm đi, như thế chị cũng thoải mái hơn nhiều.”
“Không được.” Nguyên Phi Ngư nhảy dựng lên vỗ vỗ đầu Tô Hiểu Bách, “Em phải chăm chỉ học, không cần phải nghĩ chuyện khác, chị hy vọng em không thua kém gì những đứa trẻ khác.”
“Nhưng, trên lớp có bạn mới chuyển đến, nghe nói cũng là trẻ mồ côi, hôm nay em nhìn thấy cậu ấy đi làm thêm trong quán ăn nhanh.” Tô Hiểu Bách trợn mắt tranh luận.
“Em không giống cậu ấy, em có chị, chị không thể để em không hạnh phúc.” Nguyên Phi Ngư gân cổ lên cố chấp đến đáng sợ, từ trước nay không ai biết cô đang kiên trì cố chấp vì cái gì, ngay cả Tô Hiểu Bách cũng không hiểu, cho nên sau cùng cậu đành im lặng.
“Khỉ thật... cảm ơn gì chứ?” Tần Lạc nhảy tưng tưng đến bên cô, cố hết sức chen vào tấm chăn của cô, ôm cổ cô rồi thì thầm: “Người phải nói cảm ơn là tớ mới đúng, Phi Ngư, cảm ơn cậu đã đồng ý làm bạn với tớ, trước đây tớ luôn thấy mông lung, chỉ muốn ngày ngày nổi loạn, trước đây chẳng biết tại sao mình lại sống, ở bên cạnh cậu bao năm nay, trông thấy cậu luôn cố gắng, dần dần tớ cũng bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về cuộc sống của mình, nghĩ đến tương lai xem mình sẽ như thế nào...”
Cô lầm bầm, cũng chẳng biết là có phải say thật hay không, nói được nửa chừng lại im bặt, sau đó chỉ còn vọng lại những tiếng thở khe khẽ và đều đặn.
Tương lai sẽ ra sao...
Nguyên Phi Ngư ngửa mặt nhìn chằm chằm lên trần nhà cũ nát, chẳng thể nào ngủ được, trước đây rất lâu cô từng vạch ra tất cả mọi thứ trong tương lai, đi học đi làm, nuôi Hiểu Bách trưởng thành, nhưng những thứ được vạch ra rõ ràng rồi cũng dần dần mơ hồ thay đổi, ngày ngày mỗi khi dọn dẹp tủ quần áo tình cờ dọn đến chiếc áo khoác ngoài được cất giữ cẩn thận, đều làm cô nhớ tới đêm đó, anh nói với cô: “Nguyên Phi Ngư, liệu có người nào trên thế giới này có trái tim sắt đá khiến người ta căm ghét như em không?” Bóng lưng cô đơn ấy khiến cô cực kỳ mơ hồ, chẳng biết bản thân mình trước nay luôn kiên trì cố gắng có đúng hay không, trong chớp mắt lại cảm thấy, nếu là an