Tác giả: Tâm Lam
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341024
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1024 lượt.
ủy chung đem côấy giấu ở trong nhà, không cho mọi người nhìn qua!” Tống Thiên Lỗi hướng Lăng Chấn Vũ chớp chớp mắt hài hước nói.
Lời nói mang theo ý khen ngợi của anh ta làm cho Hướng Hải Lam đỏ mặt, ngại ngùng mỉm cười.
Phản ứng của cô làm cho Lăng Chấn Vũ cực kỳ không thoải mái, đối với cái nhìn to gan chằm chằm vào vợ bạn của Tống Thiên Lỗi lại càng khiến cho anh trong lòng bộc phát một bụng hỏa, ánh mắt cũng có chút không thân thiện.
“Cậu tìm tớ có việc gì?” Anh lạnh lùng hỏi.
Tống Thiên Lỗi vẫn bộ dáng tiêu sái không kềm chế được, ngoạn thế bất cung(*), không biết sống chết trả lời: “Aizz! Tớ cũng không phải là đến tìm cậu, hôm đó bởi vì tớ đi công tác cho nên bỏ qua hôn lễ của hai người, không thể có duyên gặp mặt chị dâu, hôm nay đặc biệt đến để bù lại tiếc nuối đó mà thôi.”
(* từ này ta ko hiểu.)
Bộ dáng giống như đang diễn kịch chọc người của anh ta làm cho Hướng Hải Lam không nhịn được cười khẽ ra tiếng, cô trước giờ chưa từng gặp qua người nào vừa đẹp trai vừa biết chọc vui người khác như thế.
Nụ cười này của cô làm cho sắc mặt của Lăng Chấn Vũ đen thêm mấy phần. “Hiện tại người cũng đã nhìn rồi, có thể đi được chứ!” Anh dùng sắc mặt hết sức khó coi mà nói. Lời vừa ra khỏi miệng, ngay cả chính anh cũng bị kinh ngạc, biểu hiện của anh quả thực giống như ông chồng đang ăn một bụng dấm chua vậy.
Tống Thiên Lỗi và Hướng Hải Lam cũng đồng thời ngây ngẩn!
Hướng Hải Lam không hiểu vì sao anh lại nổi giận, Tống Thiên Lỗi không phải là bạn tốt của anh sao?
Về phần Tống Thiên Lỗi, rất nhanh đã hồi phục tinh thần, đáy lòng dĩ nhiên cũng hiểu vì sao bạn tốt của anh lại có phản ứng tiêu cực và địch ý như thế! Nếu anh đoán không sai thì Lăng Chấn Vũ đã yêu Hướng Hải Lam rồi, hơn nữa phần tình yêu này có vẻ vượt rất xa rất xa trình độ nhận biết của hắn nữa.
Đương nhiên, anh hiện tại sẽ không vạch trần nó, tuy chỉ là người ngoài cuộc nhưng anh hiểu rất rõ điều này, thời cơ còn chưa tới, nếu nói ra thì sẽ làm mọi chuyện phức tạp mà thôi. (Momo:*gật gù*kinh nghiệm đúc rút từ bao nhiêu năm lưu lạc tình trường kiêm cưỡi ngựa xem hoa của anh Lỗi, cũng đúng lắm à nha!!!)
Đang lúc ba người đăm chiêu im lặng không nói gì, quản gia Lưu tẩu vội vàng đi tới hướng Lăng Chấn Vũ nói: “Thiếu gia, trong nhà có người điện thoại đến tìm cậu!”
Lăng Chấn Vũ thu hồi ánh mắt tức giận, chần chờ quét qua Hướng Hải Lam cùng Tống Thiên Lỗi.
“Đi nhanh đi, tớ không có khả năng ăn cô vợ nhỏ của cậu đâu.” Tống Thiên Lỗi cười thúc giục nói.
Lăng Chấn Vũ vứt cho hắn một ánh mắt sắc bén như dao cùng cảnh cáo rồi mới đi vào trong nhà.
*****
Lăng Chấn Vũ đi rồi, Hướng Hải Lam cùng Tống Thiên Lỗi hai người nhất thời lâm vào một mảnh yên lặng.
Một lúc lâu sau, Tống Thiên Lỗi là người trước đánh vỡ không khí trầm mặc. “Anh nhìn được ra, Chấn Vũ thực sự yêu em đấy, có lẽ hắn chỉ là chính mình còn không biết mà thôi!” Anh mỉm cười mà nói.
Hướng Hải Lam vẻ mặt ngây ngốc, bộ dáng không dám tin, hai mắt trong suốt mà nhìn Tống Thiên Lỗi, sau đó mãnh liệt lắc đầu. “Như thế nào có thể?! Anh ấy cưới em chỉ vì muốn ngồi trên vị trí tổng tài Lăng thị, huống hồ……” Cô không biết có nên hay không đem hiệp nghị giữa cô và Lăng Chấn Vũ nói cho nam nhân có nụ cười ấp ám như ánh mặt trời này hiểu. (Momo: khả năng sát gái thần sầu của Lỗi ca, Hải Lam tỷ mới gặp có một lần đã tin như tiểu bạch thỏ với sói_ _!. Aizz, chỉ có vợ của ảnh mới trị được cái thói mồm mép lừa người của anh í mà thôi)
“Huống hồ như thế nào?” Tống Thiên Lỗi nhìn ra bộ dáng do dự và phiền não của cô nên nhẹ nhàng mà hỏi.
Một luồng khí uất ức trong lòng cô muốn tuôn ra, vẻ mặt buồn bã mấp máy môi nói: “Anh ấy… Anh ấy muốn em sinh một đứa nhỏ để thừa kế, rồi hai người li hôn, anh ấy chỉ cần đứa nhỏ và tự do, cũng không muốn hôn nhân ràng buộc gì hết!”
Nội dung hiệp nghị này tuy làm cho Tống Thiên Lỗi cảm thấy kinh ngạc, nhưng vẫn có thể lý giải, đây quả thật là tác phong vốn có của Lăng Chấn Vũ.
Nhìn lông mi Hướng Hải Lam khẽ động chớp chớp, Tống Thiên Lỗi thật sự có chút không đành lòng. “Em có biết Chấn Vũ là con riêng của Lăng bá bá không?” Anh hỏi.
Hướng Hải Lam gật gật đầu, Phùng Tố Tâm cũng từng cùng cô nhắc qua.
“Kỳ thật, tài năng và mị lực của Chấn Vũ ai cũng đã sớm thấy rõ.” Vẻ mặt Tống Thiên Lỗi xem ra rất nghiêm túc. “Những năm gần đây, hắn thật sự làm cho quy mô của Lăng thị khuếch rộng ra không ít, nhưng từ nhỏ thân phận của hắn đã là con riêng, làm cho hắn phải chịu sự miệt thị cùng khinh bị, mẹ lớn và chị của hắn cũng luôn bài xích cùng châm chọc và ám đấu(đấu tranh ngầm)với hắn!” Nói tới đây, anh cảm khái mà hít một hơi.
“Về phần người mẹ không hề có một chút địa vị ở Lăng gia của hắn, căn bản vô lực giúp hắn chống đỡ, chỉ có thể lặng lẽ rơi nước mắt an ủi con mà thôi!”
“Em không biết anh ấy còn có một đoạn quá khứ như vậy.” Hướng Hải Lam một tay vỗ về ngực lẩm bẩm mà nói.
“Bởi vậy, hắn sớm đã đưa ra quyết tâm, hắn muốn trở thành người thừa kế của nhà này, chủ nhân của nhà này! Chỉ cần ngồi vào chiếc