Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lãnh Thê

Lãnh Thê

Tác giả: Ôn Tâm

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341258

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1258 lượt.

thật có lỗi với anh hay không?”
“Em… Chỉ là muốn tốt cho anh a.” Vũ Đồng yếu đuối biện bạch. “Em không biết đã làm điều gì sai.”
Anh vì sao lại kích động như thế? Anh chưa từng bao giờ ở trước mặt cô biểu lộ ra vẻ mặt này. Anh luôn luôn nhẹ nhàng bình tĩnh, không phải vậy sao?
“Không sai, nhưng em đã làm đến mức thái quá. Em là vợ của anh, không phải là người hầu của anh. Em hiểu chưa? Em không cần tất cả mọi chuyện đều phải lấy lòng anh như vậy. Em cũng không phải thiếu nợ anh!”
“Triệt, anh say rồi. Anh không hiểu được mình đang nói cái gì.” Cô lo lắng muốn xoa dịu anh. “Thế nào, để em đỡ anh về phòng. Anh hãy nghỉ ngơi trước đi.”
“Tô Vũ Đồng, em không cần dòm trước ngó sau với anh!” Anh phẫn nộ buồn bực gầm thét.
Cô sợ hãi, anh chưa bao giờ đối với cô khắc nghiệt như thế. Cô cảm thấy thật sự sợ hãi.
Cổ họng cô ợ lên chua xót, nhưng khóe môi theo phản xạ cong lên một nụ cười tươi, đôi môi tao nhã nhếch lên. “Triệt, đi ngủ đi, có chuyện gì ngày mai chúng ta nói sau, được không?”
Cô ôn nhu nói, lúc này dỗ anh giống như dụ dỗ trẻ con.
Anh trừng mắt nhìn cô, , khóe miệng chậm rãi nhếch lên chua sót, “Có đôi khi anh thật sự cảm thấy em giống như người máy.”
Người máy? Cô thấp thỏm không yên.
“Người máy không có tim, không có tình cảm.” Anh buồn bã bổ sung.
Đôi mắt cô mở to, choáng váng đến không nói nên lời.
“Thay vì ở cùng một chỗ với em, anh tình nguyện mỗi ngày đến quán bar.” Anh thì thầm mỉa mai.
Sắc mặt cô trắng bệch, run rẩy toàn thân.
“Thay vì ở cùng một chỗ với em, anh tình nguyện mỗi ngày đến quán bar.” Anh thì thầm mỉa mai.
Sắc mặt cô trắng bệch, run rẩy toàn thân.
Anh đột nhiên mỉm cười, thực ôn nhu nâng mặt cô lên. “Anh nói thật với em, Vũ Đồng. Anh đã yêu người phụ nữ khác.”
“Người phụ nữ khác?” Cô giống như một con vẹt, ngơ ngác lặp lại lời anh.
“Đó là má Tang vừa rồi.”
“Anh yêu cô ấy?”
“Cô ấy rất dí dỏm, vóc người lại đẹp, khi ôm cô ấy cảm giác thật ấm áp.”
“Ý của anh là lúc ôm em cảm giác rất lạnh phải không?” Cô hỏi, giọng nói lãnh đạm ngữ điệu không chút cảm xúc.
Anh lãnh khốc gật đầu.
Cô vùng mình một cái, đột nhiên đẩy anh ra.”Anh nói thật sao, Triệt?.”
“Ừ.”
“Cho nên gần đây anh nói tăng ca, thật ra đều đi đến quán bar để tìm cô ấy?”
“Đúng vậy.”
Cô không thể tin được. “Anh… anh… Anh không phải từng nói anh yêu em sao?”
“Vậy còn em thì sao?” Anh lẳng lặng hỏi lại cô. “Em có yêu anh không?”
Cô vẻ mặt sợ hãi, trả lời không được, ánh mắt trông bàng hoàng.
Tim anh như chùng xuống “Nếu cả hai chúng ta đều không yêu đối phương, thôi thì dứt khoát ly hôn đi. Em thấy như thế được không?”
Cô đông cứng tại chỗ. Trái tim cô lặng lẽ, vô thanh vô tức như bỏ vào hầm băng.
“… Được.” Cô cúi đầu đáp, đôi môi anh đào hé mở, không hiểu vì sao lại nở nụ cười tươi. “Chúng ta ly hôn đi!”
Cô dứt khoát đồng ý mà không chú ý, khi cô gật đầu thì trong mắt anh là bao nhiêu tối tăm khổ sở.
Đây là lần thứ tư cô bị người ta vứt bỏ.
Trời nhá nhem tối, Vũ Đồng ngồi dưới đất trong phòng bếp, hoàng hôn đỏ rực như máu từ ngoài cửa sổ chiếu vào thân ảnh cô. Bóng lưng cô đỗ dài càng thêm đơn độc.
Cô ngồi tựa vào tủ bát, bưng ly nước lọc không có mùi vị gì, hoảng hốt đến xuất thần.
Người thứ nhất bỏ rơi cô, là mẹ cô. Bà đã cùng huấn luyện viên tập thể hình của mình bỏ trốn. Để năm đó khi cô mới 9 tuổi bị ném vào cơn giận dữ không thể chịu nổi của cha.
Bởi vì những hành vi không đoan chính của mẹ, cha thậm chí còn hoài nghi cô không phải là con gái ruột của mình, kiên quyết mang cô đi thử ADN.
May mắn cô là con gái ruột của cha, nếu không cô không dám tưởng tượng tương lai của mình.
Nhưng ngay cả khi đã chứng minh cô và cha quả thật có cùng huyết thống. Cha vẫn cực đoan như cũ không tin tưởng cô, luôn cho rằng cô được thừa hưởng di truyền của mẹ có tính lẳng lơ ong bướm, sớm hay muộn cũng có ngày sẽ gây tai tiếng cho Tô gia.
Ông kiểm soát cô rất nghiêm ngặt. Từ nhỏ đã không cho phép bất kỳ cậu bé nào tiếp cận cô. Cô tựa như nàng công chúa bị nhốt ở trên tháp cao, một thân một mình.
Cho đến khi học đại học, cô đã gặp ÂnVĩ Hào.
Anh đã chủ động tiếp cận cô. Có một lần cô đến công ty của cha. Theo như lời của anh vừa nhìn thấy cô đã bị choáng ngợp. Vì thế sau đó anh bắt đầu cuồng nhiệt theo đuổi cô.
Hai người dấu cha cô, lén lút vụng trộm yêu nhau. Mà khoảng thời gian đó với cô thật sự là khoảng thời gian đầy màu sắc rực rỡ hiếm thấy trong cuộc sống vốn là toàn một màu xám ảm đạm.
Cô rất yêu anh, cũng biết rõ nếu cha mà biết nhất định sẽ chia rẽ hai người. Cô quyết định bỏ nhà ra đi đến nương tựa vào anh.
Anh nghe quyết định của cô, nhất thời kinh hoảng, khổ sở khuyên can cô mau mau rút lại ý niệm này trong đầu.
Lúc đó cô đã không hiểu vì sao Ân Vĩ Hào lại không chấp nhận đề nghị của cô. Sau này cô mới hiểu, anh nhìn trúng cô vì cô là người thừa kế của Tô gia. Nếu cô một mình trốn đi, đoạn tuyệt quan hệ cha con với cha thì gia tài bạc vạn chỉ sợ cũng sẽ không có phần của cô.
Anh đã phản bộ