Bí Kíp Theo Đuổi Vợ Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Ôn Tâm
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341245
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1245 lượt.
công việc bề bộn, không thể để bị trì trệ ở bất cứ khâu nào, tôi sẽ cử người tiếp nhận công việc do Ôn Triệt phụ trách.”
“Nhưng mà…”
“Hơn nữa tôi nghe nói Ôn Triệt đã mất đi một phần trí nhớ, cô có thể đảm bảo sau này trở lại công ty làm việc anh ta còn có thể hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao không? Anh ta thậm chí sẽ không đến mức ngay cả sản phẩm của công ty cũng không thể phân biệt rõ ràng chứ?”
“Anh ấy chỉ bị mất đi trí nhớ, chứ không có mất đi năng lực chuyên môn.”
“Việc này cũng rất khó nói.” Tổng giám đốc lạnh lùng cười một cách khinh miệt. “Tóm lại tôi là người chịu trách nhiệm ở chi nhánh Đài Bắc này, phải phòng tránh việc xấu xảy ra. Tôi thật sự có lỗi với Ôn phó tổng giám đốc, nhưng vì muốn tốt cho công ty, tôi không thể không làm như vậy.”
Điều này được xem như là đuổi việc ư?
Vũ Đồng không nói gì chỉ trừng mắt nhìn tổng giám đốc. Trước đây cô đã nghe nói người đàn ông da trắng này rất dè chừng Ôn Triệt, xem ra tin đồn quả nhiên không phải là giả.
“Ôn Triệt rất xuất sắc, công ty đã không sẵn lòng chờ đợi anh ấy thì đó là mất mát của công ty.” Cô lãnh đạm nói. “Về phần tôi chỉ là một nhân viên lễ tân nhỏ bé, chắc rằng quý công ty cũng không quá bận tâm đến? Trong ngày hôm nay tôi sẽ đưa đơn xin từ chức.”
Nói xong, cô xoay người rời đi, chẳng muốn tranh cãi nhiều lời với loại người tiểu nhân thế này.
Lúc cô thu dọn đồ đạc cá nhân của mình, Lily và mấy đồng nghiệp nữ ngày thường rất thân thiết với cô đã đứng vây quanh cô, họ muốn đến để cổ vũ động viên cô.
“Em hãy cố gắng lên! Vũ Đồng, đừng để cho tổng giám đốc đánh bại em.”
“Yên tâm đi, ông ta không thể làm tổn thương em.” Vũ Đồng rất xúc động vì sự quan tâm của các bạn.
“Thật là đồ tiểu nhân hèn hạ, thừa cơ bỏ đáxuống giếng!” Lily khinh thường bĩu môi. “Thật không hiểu nổi vì sao lúc đầu Ôn phó tổng giám đốc không chịu điTokyo? Trước đây nếu anh ấy chịu đi cùng với tổng giám đốc Jerry, thì bây giờ đã là phó tổng giám đốc khu vực Viễn Đông từ lâu rồi.”
“Phó tổng giám đốc khu vực Viễn Đông?” Vũ Đồng kinh ngạc, tạm ngừng tay. “Thật không?”
“Em không biết sao?” Tiểu Nhu kinh ngạc quay qua nhìn cô. “Kì lạ, vì sao Ôn phó tổng giám đốc lại không nói với em nhỉ? Anh ấy có lẽ cũng đoán được sẽ bị tổng giám đốc mới tới chèn ép a, tại sao lại không chuyển đếnTokyolàm việc? Không chừng còn có thể thăng chức tăng lương!”
Là vì cô! Trong nội tâm Vũ Đồng lập tức lóe lên tia sáng.
Vì cô, Ôn Triệt đã từ bỏ cơ hội thăng tiến, biết rõ nếu ở lại Đài Bắc sẽ phải chịu bị chèn ép, thế mà vẫn tình nguyện nén giận ở lại chỗ này.
Đều là vì cô.
Anh nhất định là sợ nếu dẫn cô đến một nơi mà cô sống chưa quen thuộc như Tokyo cô sẽ càng cảm thấy cô đơn, và sẽ càng tự nhốt mình trong bóng tối sợ hãi của sự cô đơn. Vì muốn giúp cho cô tự mình vươn lên, anh đã không tiếc hi sinh sự nghiệp của mình.
Đều là vì cô!
Vũ Đồng bỗng nhiên cảm thấy mũi đau xót. Anh vì cô thật sự đã làm rất rất nhiều điều…, mà cô thì chưa bao giờ báo đáp anh.
Cô ẩn nhẫn nội tâm nồng đậm ưu thương, thu dọn đồ đạc cá nhân xong. Trước tiên cô ghé về nhà một chút, hầm cho anh một bát canh gà thơm ngon bổ dưỡng, rồi mới bỏ vào bình giữ ấm vội vã đem vào bệnh viện.
Anh một mình ở trong phòng bệnh, ngồi trên xe lăn, lặng lẽ nhìn bầu trời bên ngoài song cửa sổ, ngắm bóng hoàng hôn đang dần buông xuống.
Thoạt nhìn bóng lưng của anh, trông rất cô đơn, khuôn mặt tái nhợt nghiêm nghị, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Vũ Đồng lẳng lặng đứng trước cửa phòng, nhìn chằm chằm vào anh.
Trên thực tế, cảm thấy khó chịu nhất, không phải là anh sao? Vừa tỉnh lại sau một tai nạn xe hơi, thể lực thì trở nên suy yếu, toàn thân đau đớn, trí nhớ lại giống như những mảnh ghép hình phân tán, tản mác khắp nơi.
Anh không phải cố ý muốn quên cô, mà là do tai nạn xe hơi, nên không có cách nào khác.
Tất nhiên vì vậy mà cô cảm thấy bất an. Nhưng anh vì sao lại không hề vì bản thân mất trí nhớ mà cảm thấy thất vọng và áp lực?
Bây giờ, đối với anh cô chỉ là một người phụ nữ hoàn toàn xa lạ, anh làm sao có thể xác định được mình cuối cùng có yêu cô hay không?
Cũng khó trách tâm trạng của anh lại suy sụp đến vậy. Mà cô thì làm sao có thể nào trách cứ anh ──
“Triệt.” Cô nhẹ giọng gọi anh.
Anh quay đầu lại, vừa thấy cô, trong đáy mắt xẹt qua tia thâm trầm.
Cô làm bộ như không để ý tới, nhẹ nhàng cong lên đôi môi anh đào.”Em có hầm canh gà cho anh uống! Anh rất thích uống canh gà khổ qua.”
Anh vẫn im lặng.
Cô đem bình giữ ấm đi thẳng đến đặt lên trên bàn trà, nhẹ nhàng mở ra.”Nào, để em múc một chén cho anh uống.”
Múc súp xong, cô kéo cái ghế dựa ngồi xuống trước mặt anh, muốn tự tay đút cho anh.
“Để tôi tự mình ăn.” Từ sau khi anh tỉnh lại, dường như rất không quen với những cử chỉ săn sóc của cô.
Tim cô như thắt lại, nhưng nụ cười nhẹ trên môi vẫn không thay đổi. “Anh bây giờ vẫn còn rất yếu, không thể tự mình cầm chén được, hay là cứ để cho em đút anh ăn nha. Được không?”
Anh cụp mắt xuống.
“Triệt, để cho em đút anh ăn được kh