Tác giả: Lăng Nhược Dạ
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 134832
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/832 lượt.
trừng phạt đúng là đã khiến cho ta bắt đầu đau đến không muốn sống nữa…”
Hừ! Ngươi muốn chơi với ta, ta liền cùng chơi với ngươi, diễn trò ai mà không thể diễn?
Nhìn bộ dáng của nàng làm cho Tây Môn Liệt Phong không nhịn được mà bắt đầu lo lắng, hắn bỏ cặp lồng đựng thức ăn trong tay ra, khẩn trương đem Cẩm Cẩm ôm vào trong ngực của mình,” Cẩm nhi, dạ dày thật rất khó chịu sao? Mau nói cho trẫm biết đau như thế nào? Có nghiêm trọng không?”
“Dĩ nhiên!” Nàng rất khuyếch đại dùng sức gật đầu,” Vốn là người ta buổi sáng cũng chưa có ăn cái gì, tiếp theo ngươi lại muốn trừng phạt ta, làm cho ta đói bụng dạ dày cũng sắp teo lại, bây giờ chỉ nhìn thấy đồ ăn liền nghĩ muốn ói, ô ô ô… Ta nghĩ ta nhất định sắp chết…”
Vừa nói, nàng còn liều mạng từ khóe mắt cố nặn ra hai giọt nước mắt.
Thấy thế, Tây Môn Liệt Phong cúi xuống đem nàng ôm lấy, hắn một hơi lao ra khỏi phòng chứa chủi, Tiểu Đức Tử vừa nhìn thấy trên mặt liền lộ ra vẻ mặt kinh ngạc bất khả tư nghị.
“Hoàng… Hoàng thượng…”
“Lập tức truyền tất cả thái y trong cung đến tẩm cung của trẫm.” Khẩu khí của hắn tất cả đều tràn ngập lo lắng.
Tiểu Đức Tử kinh ngạc một hồi lâu.
“Cẩu nô tài, còn đứng ở nơi đó làm gì, nhanh đi truyền thái y, ngươi điếc sao?” Tiếng rống giận từ trong miệng Tây môn Liệt Phong truyền ra, làm cho Tiểu Đức Tử sợ đến hai chân cơ hồ muốn nhũn ra.
“Thưa vâng! Nô tài lập tức đi ngay.”
Mộ Cẩm Cẩm vốn định chơi một chút không có nghĩ tới nam nhân này lại thành thật như vậy, bất quá… Nằm ở trong lồng ngực của hắn cảm giác thật sự là rất tốt a, hai cánh tay của hắn rất có lực, bộ ngực của hắn cũng rất cứng rắn, trên người hắn tỏa ra hơi thở phái nam rất mê người…
Hắn cứ ôm nàng như vậy, lao thẳng vào trong một tẩm cung xa hoa.
“Không… không cần khoa trương như vậy chứ, huống chi ta… Ta chỉ đau bụng mà thôi…”
“Nữ nhân ngốc, đau bụng cũng có thể dẫn đến hậu quả rất nghiêm trọng nàng không biết sao?” Hắn nhẹ nhàng đem nàng đặt lên trên long sàng mềm mại, bàn tay to xoa xoa vị trí dạ dày của nàng,” Bây giờ có dễ chịu chút nào không?”
“Có… Đã đỡ hơn một chút.” Mộ Cẩm Cẩm cứng ngắc tùy ý để hắn mềm nhẹ vuốt ve, xem ra, nàng tựa hồ đã lầy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, nam nhân này cũng không có ác liệt như trong tưởng tượng của nàng như vậy, vẻ quan tâm trên khuôn mặt hắn cũng không giống là đang giả vờ.
Đang trong thời điểm đầu óc nàng loạn thành một đoàn, thì một đám thái y đã từ bên ngoài tràn vào…
“Chúng vi thần tham kiến…”
“Được rồi, không cần đa lễ, lập tức tới trị liệu cho Cẩm phi.”
“Uy! Không cần… Thật ra thì ta cũng không có nghiêm trọng như vậy… Uy…”
Mộ Cẩm Cẩm liều mạng muốn lui về sau, Tây môn Liệt Phong hết lần này đến lần khác bắt nàng trở lại,” Còn phản kháng nữa, trẫm liền phán nàng tội khi quân!” Hắn cố ý nghiêm mặt,” Biết điều một chút nằm xuống, để thái y bắt mạch cho nàng…”
“Nhưng là… Ta đột nhiên cảm thấy dạ dày không phải là rất đau đớn như trước, cho nên… Sẽ không phải phiền toái đến nhiều bá bà như vậy nữa…” Buồn bực! Nếu quả thực để thái y bắt mạch kiểm tra thì sẽ biết dạ dày nàng căn bản không có bệnh… Ông trời a!
“Cẩm nhi, nàng muốn chọc cho trẫm tức giận sao?”
“Ngươi đừng có sinh khí có được hay không.” Thật muốn tìm một cái lỗ để chui vào.
Cuối cùng, Mộ Cẩm Cẩm chỉ có thể tùy ý để một đám thái giám đông sờ tây sờ, một hồi lắc đầu, một hồi than thở, làm cho Tây Môn Liệt Phong từ đầu tới đuôi đều cảm thấy rất khẩn trương, mà Mộ Cẩm Cẩm thì vọt mạnh thái y nháy mắt, cảnh cáo bọn họ tốt nhất không nên nói bậy bạ.
Nhưng là…
“Quái dị! Mạch tượng này thật là quái dị, Cẩm phi nương nương thể chất hiện tại rất tốt, theo như mạch đập, nương nương chẳng qua là do ăn quá nhiều mà thôi.”
“Ăn quá nhiều?” Tây Môn Liệt Phong tiếng nói đề cao lên vài bậc.
“Đúng vậy…Thưa hoàng thượng, có thể là buổi tối Cẩm phi nương nương đã ăn quá nhiều thức ăn, cho nên dẫn đến hiện tượng không tiêu hóa hết, trị liệu bệnh này có hai phương pháo, một là người có thể dùng thuốc, hai là hoàng thượng người có để lấy kim châm vào ngón tay cái của Cẩm phi nương nương, sau đó thì nặn ra một chút máu là có thể khiến cho tiêu hóa trở lại bình thường.”
Thời điểm thái y đang nói, Mộ Cẩm Cẩm còn rất không có tiền đồ mà ợ to hai cái.
Thấy thế, Tây Môn Liệt Phong liền hung hăng mà nhìn chằm chằm nàng, biết rõ chính mình làm việc trái lương tâm, Mộ Cẩm Cẩm thu nhỏ hai bờ vai tính toán giả bộ ngu đi.
“Tốt lắm, các ngươi đều lui ra đi.” Lạnh lùng ra lệnh một câu, chúng thái y khôm người lui ra ngoài.
Bên trong phòng hiện tại chỉ còn lại hai người, Tây Môn Liệt Phong tuấn dung gương cằm buông thỏng liếc xéo bộ dáng làm sai chuyện của nàng.
“Nàng có lời gì muốn nói với trẫm sao?”
“Ha hả!” Mộ Cẩm Cẩm giả bộ ngu cười cười hai tiếng, thuận tiện lộ ra hai hàm răng trắng.
“Cẩm nhi!” Thanh âm uy nghiêm trầm thấp, lộ ra mấy phần không được phản kháng.
“Hoàng… Hoàng thượng, những thái y kia đều không nói hưu nói vượn…”
“Rất tốt, trẫm đây liền phái người đi thăm dò chân tướng sự