Tác giả: Lăng Nhược Dạ
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 134817
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/817 lượt.
âm ngọc kia liền rơi xuống mặt đất gẫy thành hai nửa.
“Ngươi…”
Chu Liên Nguyệt vừa muốn nổi giận thì Mộ Cẩm Cẩm chuyên chọc người kia liền dâng lên một nụ cười xấu xa,” Ý không tốt nha, bổn cung vừa mới run tay một chút, cho nên làm hỏng trâm ngọc của ngươi, thật là xin lỗi a.”
“Mộ Cẩm Cẩm, ngươi căn bản là cố ý.” Rốt cuộc không thể nhịn được nữa Chu Liên Nguyệt tức giận đứng lên,” Ta muốn đến nói cho hoàng thường biết ngươi khi dễ ta.”
Mộ Cẩm Cẩm hai chân vắt tréo nguẩy ngồi trên ghế khuôn mặt nhỏ nhắn lãnh lẽo,” Tốt, ngươi đi nói đi, bất quá, ngươi dám can đảm làm trò trước mặt mọi người gọi thẳng tên của bổn cung, chỉ bằng vào tội này, bổn cung cũng đã có thể phán ngươi tội phạm thượng, người đâu, đem Nguyệt quý phi đè ra cho bổn cung, vả miệng mười cái!”
“Ngươi… Ngươi dám đánh ta?” Chu Liên Nguyệt không thể tin nàng lại có lá gan này,” Phụ thân ta là tể tướng đương triều, ở trong hậu cung này….”
“Làm cho nàng im lặng, đè xuống đánh thật mạnh cho ta!” Ra lệnh một tiếng, khiến thái giám xung quanh một phen sợ hãi, ngay cả Thu Nguyệt cũng bị dọa gần chết.
“Nơi này xảy ra chuyện gì?” Vào đúng lúc này, đột nhiên xuất hiện một đạo thanh âm khiến cho mọi người lại một lần nữa sợ đến quỳ phục đầy đất.
“Hoàng thượng…”
Tây Môn Liệt Phong mới vừa xử lý xong triều chính liền vội vàng muốn mau trở về tẩm cung để hôn ái phi của hắn, nhưng là không nghĩ tới thái giám trong cung lại nói cho hắn biết hoàng hậu ra ngoài đi chơi, đúng là nữ nhân không thành thật, hắn mới vừa rời đi một hồi, nàng liền gây chuyện sinh sự, nhìn qua Chu Liên Nguyệt đứng một bên cùng với Mộ Cẩm Cẩm ngồi ở trên ghế làm một bộ lưu manh giống như Đại vương trên núi, hắn biết ngay nha đầu này nhất định là thấy Nguyệt quý phi không vừa mắt.
“Hoàng thượng… Hoàng thượng người phải làm chủ cho nô tì a.” Thấy Tây Môn Liệt Phong, Chu Liên Nguyệt vốn là đang hung giữ như ba ba thoáng cái bổ nhào đến quỳ dưới chân hắn,” Hoàng hậu nương nương có chủ tâm gât khó khăn cho nô tì, còn muốn nô tỳ xoa bóp đấm chân cho nàng, không chỉ như vậy, hoàng hậu còn cố ý làm rơi võ trâm ngọc hoàng thượng ban cho nô tì, hoàng thượng a, nô tỳ thật sự không thể chịu đựng được nữa mới nói lại nàng vài câu, không nghĩ tới… Hoàng hậu liền sai thái giám đánh vào mông nô tì…”
“Cẩm Nhi, nàng đừng có tùy hứng như vậy được không?”
“Ba!” Mộ Cẩm Cẩm đem trâm ngọc trên đầu mình dùng sức ném trên mặt đất,” Nguyệt quý phi, trâm ngọc đó hoàng thượng đưa cho ngươi, trâm ngọc này của ta cũng là hoàng thượng đưa cho ta, ta đã làm hư của ngươi, bây giờ ta liền lấy lại công bằng cho ngươi, như vậy ngươi vui vẻ rồi chứ?”
“Cẩm Nhi…”
“Hừ! Ngôi vị hoàng hậu này ta không làm nữa, ngay cả tư cách quản giáo một phi tần phạm thượng mình cũng không có, ta còn làm cái rắm gì nha, Tây Môn Liệt Phong, đi, chúng ta trở về làm thủ tục hưu phu, Mộ Cẩm Cẩm ta quyết định xuất cung làm nữ hiệp đi hành hiệp trượng nghĩa…”
Hưu phu?
Mọi người bị tiểu hoàng hậu trước mặt nói năng to gan này mà sợ hết hồn, nàng lại có lá gan bỏ hoàng thượng.
Mà Tây Môn Liệt Phong chỉ đem tính tình của nàng thành tùy hứng mà đối đãi,” Trẫm khi nào thì nói nàng không có quyền lợi quản giáo tần phi nhỉ?”
“Nguyệt quý phi này mắc tội phạm thượng, nàng còn uy hiếp ta nói cha nàng là tể tướng đương triều, nếu như ta dám đắc tội nàng, nàng từ nay về sau sẽ cho ta đẹp mắt, mười mấy thái giám cung nữ ở đây cũng đều nghe được rõ ràng từng câu từng chữ, thân là hoàng hậu, chẳng lẽ ta còn phải nhìn sắc mặt của một quý phi nho nhỏ mà sống sao? Nếu như ngôi vị hoàng hậu này ta làm lại phải nhận nhiều uất ức như vậy thì ta còn làm có tác dụng gì?”
“Cẩm Nhi…”
“Hưu phu! Ta muốn hưu phu…”
Vừa nói, nàng vừa kéo cánh tay Tây Môn Liệt Phong hướng về phía điện Dưỡng Tâm mà đi, Tây Môn Liệt Phong bị làm cho một phen hoảng loạn, vội vàng đem thân hình nhỏ bé của nàng ôm vào trong ngực của mình, hắn căm tức nhìn Nguyệt quý phi quỳ trên mặt đất:” Còn không mau qua đây nhận lỗi với hoàng hậu?”
“Nhưng là hoàng thượng…” Chu Liên Nguyệt hoàn toàn bị tràng diện này làm cho sợ ngây người.
“Nguyệt quý phi, chẳng lẽ ngươi muốn kháng chỉ sao?”
“Thần… Nô tì không dám!” Khiếp sợ trước uy nghiêm của Tây Môn Liệt Phong, Chu Liên Nguyệt không tình nguyện quỳ đến trước mặt Mộ Cẩm Cẩm dập đầu nói:” Hoàng hậu nương nương, nô tì cả gan làm loạn chọc giận tới hoàng hậu, xin hoàng hậu khoan dung!”
Núp ở trong lòng Tây Môn Liệt Phong, Mộ Cẩm Cẩm cười trộm nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp vẫn cố ý làm ra vẻ băng thanh lạnh lùng,” Được rồi, nhìn ngươi nói xin lỗi coi như cũng thành khẩn, bổn cung liền quyết định tha cho ngươi một lần, bất quá tội lớn có thể miễn nhưng tội nhỏ thì khó thoát, mười bạt tai có thể tạm thời giữ lại, bổn cung liền đổi phạt ngươi quỳ ở chỗ này hai canh giờ ngẫm nghĩ lại hành vi của mình, sau khi trở lại tẩm cung chép năm vạn chữ ‘Thiên phụ đức’ cho bổn cung.”
“Hoàng thượng…” Chu Liên Nguyệt vừa nghe đến mình bị phạt, lại lần nữa đem ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Tây Môn Liệt Pho