Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341657
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1657 lượt.
ông có phản ứng. 72 lại đè xuống nút send, một lát sau để xuống:"Nếu như cô ấy thật sự xảy ra chuyện. . . . . ."
"Sống hay là thi thể, tôi đều muốn." Thi Dạ Triêu nhàn nhạt trả lời, lúc nói lời này thì chỉ có đuôi mắt khẽ đóng lại.
Từng cho là sau khi Chử Dư Tịch rời đi cũng sẽ không có loại cảm giác này, nếu sự thật là như vậy, ai có thể nói cho anh biết khi nói ra hai chữ "Thi thể" này khỏi miệng tim của anh tại sao lại cảm thấy đột nhiên trống rỗng? Sau đó không kiềm chế được cảm giác đau đớn không ngừng không ngừng đánh về phía anh. . . . . .
Buổi sáng tám giờ.
Xe Thi Dạ Triêu dừng ở bên ngoài khu vực vắng vẻ nào đó, bốn người từ trên xe bước xuống, chia ra chiếm cứ bốn phương tám hướng cảnh giới. 72 từ trong xe ra ngoài quan sát địa hình quanh mình mới đi vào bên trong, thời điểm trở ra bên cạnh có một người phụ nữ.
72 kéo cửa sau xe ra, Trình Tiếu Nghiên ngồi vào.
Trong xe chỉ có hai người, tài xế, cùng người đàn ông ở ghế sau đeo kính đen.
Trình Tiếu Nghiên không thấy rõ ánh mắt của anh, chỉ biết là anh đang nhìn mình, nuốt nước miếng một cái, sợ hãi hỏi: "Anh là người trong điện thoại kia sao?"
Anh không có lập tức trả lời, quanh thân tản ra một cỗ cảm giác ngột ngạt cực kỳ mạnh.
Thi Dạ Triêu nhìn chằm chằm người phụ nữ này, sau một lát mới mở miệng."Nơi cuối cùng hai người đi chung với nhau là ở đâu?"
"Một cửa hàng gần chợ ở trạm xe, nơi đó đã. . . . . . Nổ tung."
Cô vừa nói dứt lời, Thi Dạ Triêu chợt nghiêng người trồm tới, một tay nhẹ nắm cằm của cô, giọng nói vô cùng rõ ràng gọi cô: "Trình tiểu thư."
"A. . . . . ."
"Nếu như tìm được một cánh tay của cô ấy, liền chặt một cánh tay của cô, tìm được một chân, liền chặt một chân của cô."
Trình Tiếu Nghiên mồ hôi lạnh bắt đầu tỏa ra ngoài, người này chẳng lẽ không phải tới cứu mình hay sao? "Nếu như. . . . . . Nếu như chúng ta không có tìm được cô ấy?"
72 khẽ nhìn lướt qua ngoài xe, mím môi. Thi Dạ Triêu trầm mặc, khoảng khắc môi mỏng hé mở.
"Vậy thì không thể làm gì khác hơn là mời Trình tiểu thư chôn theo —— người phụ nữ của tôi."
Trình Tiếu Nghiên toàn thân cứng đờ, tiếp đó liền bị một đoàn khí lạnh bao phủ. Hai người nhìn nhau chẳng nói mấy giây, cô thậm chí cảm thấy một khắc tiếp theo mình cũng sẽ bị bóp chết.
"Cô ấy. . . . . . Cô ấy sẽ không chết." Trình Tiếu Nghiên cũng không biết tại sao, cô từ trong trầm mặc của người đàn ông này cảm nhận được một loại cảm xúc vô cùng mãnh liệt, là chán ghét, vô cùng chán ghét, hay là —— hận.
Anh ta là người nguy hiểm, cho dù ở thời điểm đối mặt với Cố Doãn Trình Tiếu Nghiên cũng không có mãnh liệt cảm thấy mình là ở vào trong tình thế nguy hiểm như vậy.
Thi Dạ Triêu không lên tiếng, rốt cuộc thu hồi khí tức bén nhọn trên người, không có làm khó cô quá lâu, thả tay, gõ cửa sổ xe hai cái.
Cửa xe lập tức bị kéo ra, mấy người động tác lưu loát chia ra ngồi vào trước sau bọn họ, còn có một người đàn ông cố ý ngồi ở bên cạnh Trình Tiếu Nghiên. Tất cả mọi người đều mặt không chút thay đổi, không khí lạnh đến làm cho cô không dám thở.
Những người đó vẫn tìm cô cả đêm như cũ không hề từ bỏ, một người phụ nữ độc thân đị thương rất dễ bị hoài nghi bị chú ý. Bên phải phía trước lại có mấy người đàn ông bước tới đây, trong tay mỗi người đều nắm một cái gậy nhỏ, cái mũ kéo xuống thật thấp, tầm mắt như radar dò xét chung quanh.
Cố Lạc quay lưng lại, áo choàng đắp lên đầu và mặt, tiện tay tóm được một cô bé ở bên cạnh cô đanh chơi đùa, ngồi xổm xuống giả vờ hỏi đường. Cô gái nhỏ hiển nhiên nghe không hiểu Anh ngữ, nghiêng đầu vẻ mặt mờ mịt. Cố Lạc đổi ngôn ngữ địa phương, nói rất chậm, lực chú ý đều ở trên người mấy người đàn ông kia. Khi đoàn người đi tới thì tròng mắt của người cầm đầu vóc dáng cao lớn nhìn họ một chút. Cố Lạc kéo áo choàng thấp che hơn nửa cái đầu, đem cô gái nhỏ ôm vào trong ngực, lợi dụng cô gái nhỏ che mặt lai.
Bọn chúng đi rất chậm, đang ở thời điểm sắp lướt qua bọn họ, bước chân người cầm đầu chợt dừng lại.
Cố Lạc trong lòng căng thẳng, ánh mắt nhìn chăm chú vào chân mấy người kia, tay ôm bé gái âm thầm hơi co rúc.
Vậy mà chính là ở đôi tay này, tay của phụ nữ, đã làm bại lộ cô —— phụ nữ nước K, nhất là phụ nữ khu A, phụ nữ mặc như thế là sẽ không có một đôi tay mảnh khảnh trắng mịn như vậy.
Người đàn ông kia chậm rãi quay đầu lại, sau lưng mấy người đi theo tầm mắt của hắn rơi vào trên người Cố Lạc, vẻ mặt khẽ biến. Ánh mắt của người đàn ông giống như dao găm bắn tới đây, Cố Lạc đột nhiên ý thức được vấn đề màu da, toàn thân không khỏi tiến vào trạng thái phòng bị.
Trong lúc nhất thời, một loại không khí khẩn trương vô hình âm thầm lan tràn với những người đàn ông này, cùng náo nhiệt quanh mình không hợp nhau, ngay cả cô gái nhỏ trong ngực Cố Lạc cũng cảm giác được cái gì, cũng không dám vọng động.
Một giây, hai giây, ba giây.
Chỉ có điều ba giây, trận giằng co không tiếng động này bỗng dưng bị một khắc bước chân trái bước lên dẫn đầu đánh vỡ.