Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341559
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1559 lượt.
Lạc suy nghĩ khi nào thì đi đến chỗ Nhan Hạ xem Lục Kya Việt, lần này lại viết giấy nợ cấp cho vật nhỏ này rồi, còn phải bị vứt sắc mặt. Cô đang suy nghĩ muốn dùng quà tặng gì tới dụ dỗ nó, liền bị điện thoại của Nhan Hạ cắt đứt.
"Lạc, cậu biết chuyện Thi Dạ Triêu gặp tập kích không!"
"Cái gì?" Cố Lạc trong lòng cả kinh.
"Thi Dạ Triêu đã xảy ra chuyện! Tối ngày hôm qua tiến vào bệnh viện, nghe nói hiện tại cũng chưa có truyền ra bất cứ tin tức gì! Mình xem tin tức trên ti vi, hiện trường đầy vết máu thật là dọa người! Er¬ic cũng bị gọi trở về Thi gia rồi, xem ra tình huống vô cùng không lạc quan."
Cố Lạc đầu óc một tiếng ông ông —— Thi Dạ Triêu, đã xảy ra chuyện?
Thi Dạ Triêu, đã xảy ra chuyện. . . . . .
Cơ hồ cũng trong lúc đó, điện thoại của Cố Bạch Bùi cũng gọi tới, muốn cô đại biểu Cố Gia đi thăm Thi Dạ Triêu."Ta đã cùng bác Thi chào hỏi, trễ một chút sẽ có người tới đón con."
Dụng ý của Cố Bạch Bùi Cố Lạc đương nhiên biết rõ, nhưng cũng tìm không ra lý do cự tuyệt.
Quả nhiên, rất nhanh có người tới đón cô, máy bay tư nhân của Thi Thác Thần trực tiếp mang cô tới nhà cũ Thi gia ở Toronto. Có người dẫn cô xuyên qua vườn hoa cùng hành lang, đi tới biệt thự tọa lạc tại phía sau, Cố Lạc không có thấy bản nhân Thi Thác Thần, chỉ thấy được Kỷ Linh, sau khi nói mấy câu an ủi, từ bên ngoài đi vào mấy người, mà cầm đầu chính là Thi Dạ Diễm.
Cố Lạc lúc này mới nhớ lại Nhan Hạ đề cập tới chuyện Thi Dạ Diễm bị Thi Thác Thần triệu hồi, trái tim không khỏi lại ập xuống một tầng mây đen. Thi Dạ Diễm mấy năm trước cũng đã hoàn toàn thối lui ra khỏi Thi gia, căn bản tất cả chuyện lớn chuyện nhỏ của Thi gia hắn đều không tham dự nữa, lần này Thi Thác Thần gọi hắn trở lại rõ ràng cố ý để cho hắn tạm thời nhận việc của Thi Dạ Triêu.
Người nọ. . . . . . Đến tột cùng là bị thương thành cái gì dáng vẻ?
Lần này, ánh mắt Thi Dạ Diễm nhìn cô lại một lần nữa phức tạp rất nhiều, tựa như ở tìm tòi nghiên cứu, tò mò, suy đoán."Không, là Nguyệt Như nói."
Cố Lạc cau mày, càng phát ra nghi ngờ."Chị Nguyệt Như như thế nào lại biết?"
Đang khi nói chuyện, hai người đã đi tới ngoài cửa một cái phòng, Thi Dạ Diễm nhấn xuống tay cầm cái cửa, đẩy cửa ra, tâm tình hơi có chút xem kịch vui."Em có thể tự mình đi hỏi Evan, tại sao Nguyệt Như lại biết."
Gian phòng này lớn vô cùng, lắp đặt thiết bị xa hoa. Mặt trời chưa lặn, rèm cửa sổ dầy cộm nặng nề cũng đã kéo lên, ánh sáng mờ mờ. Thi Dạ Diễm mang cô tới nơi này muốn đi, Cố Lạc hỏi: "Anh không đi vào?"
Thi Dạ Diễm vẻ mặt chán ghét lắc đầu, "Anh ghét người bên trong kia còn cùng người kia ở chung với nhau."
Cố Lạc chỉ đành phải tự mình đi vào, trước nhìn quanh cuối cùng mới đi vào bên trong.
Lướt qua một đoạn bình phong hoa thức, Cố Lạc đột nhiên dừng bước lại, bị một màn trước mắt kinh động ra một thân mồ hôi, nhất thời hiểu được vừa rồi Thi Dạ Diễm tại sao muốn nói lời này.
Ngay trên giường lớn, một người đàn ông khỏa thân nằm ở chỗ này, ở mông eo đắp một cái khăn tắm, mà trên thân thể tinh tráng của hắn lại có có vài lớn nhỏ không đều, mấy con rắn màu sắc khác nhau đang thong thả lần lượt thay đổi bò sát, giãy dụa.
Nếu có một con rắn bò xuống thân thể của hắn, sẽ có người thuần thục đem con rắn kia lần nữa thả lại trên thân thể người đàn ông.
Bên trong nhà rất yên tĩnh, Cố Lạc thậm chí nghe được những tiếng xào xạc do động vật máu lạnh đang bò vảy ma sát phát ra, ghê tởm tóc gáy đều dựng lên. Bên giường hai người đàn ông đứng yên đối với cô lễ phép cung kính khom người, một người trong đó cúi người ở bên tai người đàn ông nói nhỏ câu gì.
Người đàn ông không động, bộ dáng rõ ràng giống như là ngủ thiếp đi, nhưng cảm giác bị áp bức thủy chung từ trên người anh tản ra. Người đàn ông hình như tắm rửa qua, tóc ngắn ươn ướt, lộ ra màu sắc cánh tay cùng với làn da vị trí khác dưới ánh sáng hôn ám phiếm khỏe mạnh mờ mịt, tư thái như Đế Vương tự tại, nơi nào giống như trong truyền thuyết "Sống chết chưa biết" ?
Cố Lạc mặt lạnh, trong lòng không hiểu nổi lên chút tức giận: "Thời điểm khi tất cả mọi người đều vì anh lo âu, anh lại đang làm chuyện ghê tởm biến thái như vậy."
Người đàn ông kia không phải là người khác, chính là người vốn hẳn nên nằm ở phòng bệnh nặng ở bệnh viện Thi Dạ Triêu.
Anh chậm rãi mở mắt ra, cánh tay chặn lại hơn phân nửa gương mặt anh, chỉ lộ ra một đôi con ngươi màu hổ phách dụ người lẳng lặng nhìn cô, sau đó mới dùng cánh tay chống lên đầu, vẻ mặt vừa lòng, làm cho người ta hoàn toàn không có biện pháp tưởng tượng giờ phút này có bao nhiêu con rắn ở trên người của hắn bò loạn.
Thi Dạ Triêu nhìn lên nhìn xuống đánh giá cô một phen, đã lâu không gặp, người phụ nữ này lại gầy không ít, nhưng trạng thái tinh thần cũng không tệ lắm."Đây chỉ là một loại phương thức xoa bóp, có muốn tới thể nghiệm một cái hay không?"
"Miễn."
Cố Lạc vẻ mặt chán ghét, một đoàn ngọ nguậy gì đó làm cho cô có cảm giác cực kỳ không thoải mái. Sớm biết Thi Dạ Tri