Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341601
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1601 lượt.
an, đi cho tiểu sủng vật của Thi Dạ Triêu ăn, sau đó dọn dẹp chuẩn bị rời đi, trước khi rời đi chỉ chỉ trên lầu cười nói: "Cô tối nay liền trực tiếp ngủ ở đây đi, cũng không cần trốn tránh hắn như vậy, hắn không có ở nhà, bất quá đừng lo lắng, cô tỉnh ngủ vừa cảm giác hắn sẽ trở lại rồi."
Thi Dạ Triêu không có ở nhà?
Cố Lạc đang muốn hỏi hắn thế nào không ở nhà dưỡng thương chạy loạn đi ra ngoài, bởi vì hai chữ "lo lắng" cuối cùng của 72 lại đem câu hỏi nuốt trở về.
Ăn uống no đủ con rắn nhỏ co ro thân thể nằm ở trong thùng, thời điểm Cố Lạc đi vào con vật này cứ như vậy một bộ dáng lười biếng. Cô ngồi trên sàn nhà trước cửa sổ sát đất, đem bình đặt ở trước mặt mình.
Động tác để xuống quấy rầy đến con rắn nhỏ, nó lập tức thẳng lên nửa thân thể trước, hai con mắt tựa như hạt đậu nhỏ ngây ngốc nhìn bên này. Tay Cố Lạc chỉ cách thành bình nhẹ nhàng điểm nó: "Ngươi không phải là cận thị nặng sao? Giống như là có thể nhìn rõ ta vậy."
Đầu con rắn nhỏ đi theo ngón tay của cô khẽ quơ quơ, giống như ở chứng minh thị lực của mình không có kém như vậy. Cố Lạc đột nhiên cười, "Chớ làm bộ có thể nghe ta nói cái gì."
Bỗng dưng, Cố Lạc ngưng cười.
Rắn là một loại cận thị đến gần như người mù, sinh vật ngay cả lỗ tai cũng không có, cuộc sống ở cái thế giới này chỉ dựa vào khứu giác cùng cảm ứng đặc biệt của chúng. Cô nằm xuống yên lặng nhìn chằm chằm động vật máu lạnh nho nhỏ này, hỏi nó: "Có phải hay không bởi vì ngươi không nhìn thấy, không nghe được, hắn mới đem ngươi ở lại bên cạnh hắn?"
Chỉ có như vậy, mới sẽ không tiết lộ chút tâm tình không thể nói với bất luận kẻ nào.
Cô không khỏi suy nghĩ, Thi Dạ Triêu mấy ngày nay thái độ đối với cô ý tứ không rõ ràng, chung quy không phải là bởi vì loại tình cảm nào đó. Tim của anh ta có lẽ cùng giống những động vật máu lạnh này, không có năng lực tự mình điều chỉnh nhiệt độ, anh ta không phải là không cần ấm áp, chỉ có như con rắn thông qua hành động nào đó mới có thể có được nhiệt độ đến từ bên ngoài, mới có thể cảm nhận được tim của mình còn đập.
Cố Lạc nằm ở trên sàn nhà, con rắn hoa văn nhỏ cũng chầm chậm cuộn tròn trở lại, đầu nhỏ vừa vặn dừng ở phương hướng của cô, tựa như đang cùng cô đắm đuối đưa tình nhìn thẳng vào mắt.
Trong lòng của cô chợt ê ẩm chát chát đau, lần đầu tiên sinh ra có người sẽ nhìn ngươi nhưng là lại sẽ không thật sự thấy rõ ngươi, tựa hồ đang nghe ngươi nhưng là lại không thật sự nghe ngươi—— cảm giác an toàn đi kèm cảm giác cô độc.
Ai cũng sẽ không nghĩ tới, loại sinh vật khiến tuyệt đại đa số người lo sợ hãi hùng này, hoàn toàn là duy nhất làm bạn Thi Dạ Triêu có thể làm cho anh ta buông lỏng. . . . . . Bạn.
. . . . . .
Sáng sớm hôm sau, Thi Dạ Triêu quả nhiên theo như lời72 trở lại.
Hắn trở về phòng cởi xuống áo khoác, một cái nhìn thấy trên giường mình ngủ chính là người phụ nữ kia, động tác không khỏi dừng lại, đem áo khoác khẽ đặt ở một bên trên ghế sa lon đứng ở bên giường nhìn chăm chú cô hồi lâu.
Có lẽ là tầm mắt của anh rất có cảm giác tồn tại, Cố Lạc ngủ không nổi nữa, chỉ đành phải chậm rãi mở mắt ra.
Rất khó nhìn được bộ dáng có chút lười biếng của cô ở trạng thái mới vừa tỉnh lại, Thi Dạ Triêu khóe miệng nhếch lên, lại quỷ thần xui khiến khom người chống ở hai bên cô, cúi đầu hôn cô. Không ngờ cô hoàn toàn không có lập tức cự tuyệt, Thi Dạ Triêu suy nghĩ một chút, lần nữa cúi đầu hôn cô, so với lần trước rõ ràng hôn sâu hơn chút.
Cố Lạc rốt cuộc có kháng cự giãy giụa, đang bưng mặt của anh đem đầu anh kéo ra. Thi Dạ Triêu con ngươi màu hổ phách ở trong ánh sáng sáng sớm có vẻ mê người khác thường, "Cố Lạc, anh thích loại phương thức mời gọi này của em."
Lúc đàn ông trở về nhà để cho hắn phát hiện một người phụ nữ đã nằm ở trên giường của hắn, đây là một lời mời tốt nhất.
Thi Dạ Triêu trước từng nói qua, Cố Lạc mỗi lần xuất hiện ở trước mặt anh cũng sẽ làm cho anh có loại hi vọng mãnh liệt muốn cùng cô làm tình. Nhưng đoạn thời gian này anh vẫn luôn không động cô, còn lần này mức độ kháng cự của Cố Lạc đối với anh hôn hình như có một chút cải biến, mặc dù không có đáp lại, nhưng ít ra không có cắn anh, không có giống quá khứ liều mạng đẩy anh ra.
Cố Lạc da tay lộ ở bên ngoài cảm giác cực tốt, khiến Thi Dạ Triêu tay lặp lại lưu luyến. Một bên anh hôn cô, vừa dành ra một cái tay kéo cà vạt trên cổ, sau đó bắt đầu cởi áo sơ mi của mình. Vốn là tính dịu dàng hôn bởi vì cô phản kháng dần dần thăng cấp, tính xâm lược càng ngày càng mạnh, Cố Lạc phản kháng cũng càng lúc càng kích liệt. Thi Dạ Triêu không hề chỉ chấp nhất ở môi cô nữa, ở lúc cô nghiêng đầu nhẹ cắn xuống tai của cô.
"Tránh cái gì? Trên người em đều là mùi vị của anh, còn có cần thiết tránh anh sao?"
Cô dùng qua phòng tắm của anh, ngủ qua giường của anh, trên người tự nhiên lây dính mùi vị của anh. Thi Dạ Triêu kéo chăn, đôi tay cố định ở bên cạnh đầu cô, nửa người đè ở phía trên cô, môi lại càng phát ra đi xuống. Cố Lạc bởi vì câu nói kia của a