Tác giả: Không Không Vu Tử
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1341261
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1261 lượt.
còn như vậy, anh thật sự sẽ giận đấy.”
Không để ý tới sự tùy hứng của cô, anh đứng dậy định đi.
“Không được đi!”
Gắt gao bắt lấy ống tay áo anh, Tề Phàm lần đầu tiên làm trái ý anh.
“Hôm nay rốt cuộc em làm sao vậy? Thật khác thường.”
Lạc Kì khó hiểu, Tề Phàm bình thường cái gì cũng không để ý, sao hôm nay lại không chịu nói đạo lý vậy!
“Coi như em khác thường cũng được, dù sao cũng đừng đi, em chỉ muốn anh ở với em thêm một lát thôi, em đi rồi, anh lại đến gặp cô ấy, được không?”
Trong lòng cô khẩn cầu, Lạc Kì, cầu xin anh! Đừng cự tuyệt em!
Điện thoại lại vang lên, vẫn là Tương Hân, giọng cô thực suy yếu, Lạc Kì càng nghe càng gấp.
“Tề Phàm, sao hôm nay em không nói đạo lý gì vậy!”
Muốn kéo cánh tay cô ra, cô lại sống chết túm ống tay áo anh không chịu buông ra, anh từng chút gỡ từng ngón tay cô ra.
Tề Phàm nhịn không được nước mắt rơi xuống, mỗi một ngón tay cô anh cậy ra, lòng cô liền vỡ vụn, khi anh phất ống tay áo, lòng cô có cảm giác không gượng được.
Cô sai lầm rồi, cô không nên tới, cô không nên nhìn thấy anh quyết tuyệt với cô vậy!
Cô sai lầm rồi, ngay từ đầu cô đã sai lầm, cô không nên yêu anh, yêu anh còn chưa tính, cô không nên tính kế anh, gả cho anh!
Cô không nên nhiều lắm, hiện tại, cô đã bị báo ứng .
Mặt cô trắng bệch, anh có chút không đành lòng, nắm lấy ngón tay cuối cùng của cô, muốn nói lời hay để dỗ cô, nhưng không mở được miệng.
Cô nước mắt ràn rụa, lại vẫn dùng sức mỉm cười với anh. Nụ cười đó rực rỡ cuối cùng lại hóa thành một mảnh tro tàn.
Tâm anh chấn động, mắt thấy thân thể cô đổ về phía sau, anh không kịp đỡ cô, tâm lại nhói một cái.
“Phàm Phàm!”
Hét lớn một tiếng, ngồi ôm lấy cô, anh chạy ra ngoài.
Xe Lạc Kì chạy bay nhanh, điện thoại của cô lúc này vang lên, anh tùy tay cầm lấy, không ngờ có hơn mười cuộc gọi nhỡ! Màn hình biểu hiện là dì Nguyệt Lan, anh lập tức tiếp nghe.
“Phàm Phàm con ở đâu thế, con phải lập tức giải phẫu, con có nghe hay không!”
Giọng Cổ Nguyệt Lan vội vàng, nghe đến giải phẫu, Lạc Kì dọa ra một thân mồ hôi lạnh.
“Dì Nguyệt Lan, Phàm Phàm cô ấy làm sao vậy?”
“Lạc Kì? Phàm Phàm còn chưa nói cho con?”
“May mà phát hiện sớm, còn bé nên giải phẫu không thương tổn đến người lắm, nằm viện ba đến năm ngày là có thể xuất viện . Nhưng chú ý giải phẫu xong thân thể phải được chăm sóc.”
“Con sẽ chăm sóc cho cô ấy, xin dì Nguyệt Lan yên tâm.”
“Nó còn thỉnh cầu dì không được nói cho mẹ nó biết, con cũng không cần nói cho bà ấy, đỡ phải để bà ấy ở xa phải lo lắng suông.”
“Con đã biết.” Lạc Kì kính cẩn nghe theo đáp ứng.
======
Tề Phàm cố sức mở mắt ra, trước mắt là một mảnh trắng trơn.
“Phàm Phàm, em tỉnh, còn có chỗ nào không thoải mái không? Có đói bụng không?Anh bảo người nấu cháo rồi, sẽ đưa đến đây nhanh thôi.”
Lạc Kì cầm lấy tay cô, hỏi đến lo lắng.
Cô lắc đầu nhìn anh một cái, mí mắt hạ xuống, rụt tay vào chăn.
“Phàm Phàm, xin lỗi, anh vừa rồi không nên không hỏi rõ ràng đã phát giận với em.”
Lạc Kì đỏ hồng mắt, vẻ mặt bi thống hối hận.
Anh là đồ trứng thối! Anh không phải người!
Anh làm sao có thể không chú ý tới, mấy ngày nay, Tề Phàm xuất hiện ở công chúng đều mặc quần áo rộng thùng thình, đi giầy bệt!
Tề Phàm lần lượt cự tuyệt anh cầu hoan, anh sao không nghĩ đến cô đang mang thai đứa nhỏ của anh!
Tề Phàm nhìn anh thật lâu, hai hàng lệ theo khóe mắt chảy xuống.
“Đứa nhỏ có phải không còn hay không? Các người lấy đứa bé của tôi rồi có phải không!”
Dáng vẻ cô buồn rầu làm cho anh một lòng co rút, tiến lên ôm lấy cô, không ngừng xin lỗi.
“Lạc Kì, là em phải xin lỗi, em không thể chăm sóc cục cưng trong bụng.”
“Phàm Phàm, không phải em sai, là anh không tốt, em đánh anh đi, em đánh anh đi!”
Lạc Kì muốn nắm lấy cô, lại bị cô giữ lại.
Mất mát thu tay lại lau khóe mắt, anh cắn môi nhìn cô.
“Lạc Kì, anh nhất định không biết, khi em biết có cục cưng này, em đã vui vẻ biết bao! Bởi vì, cục cưng này, là anh cho em, không phải em ép buộc, cưỡng cầu!”
“Em rất cẩn thận, cẩn thận chăm sóc nó, em còn nghĩ có lẽ, đối với anh mà nói, đó cũng là cái kinh hỉ!”
“Nhưng, hóa ra, dù em có cố gắng thế nào, vẫn là không được. Em nhất định phải mất đi cục cưng này, tựa như em nhất định, sẽ mất anh.”
Tề Phàm trên mặt lộ vẻ cười, cười càng đẹp, anh lại càng bất an.
“Lạc Kì, thật sự xin lỗi, em không nên không hỏi anh đã ép anh mà có Thiên Ân, còn cưỡng bức tìm kế gả cho anh, em nghĩ khi lấy được anh, sẽ cho anh hạnh phúc mới, làm anh quên Tương Hân, cho anh yêu lại em.”
“Nhưng em sai lầm rồi, sai thái quá, sai xứng đáng.”
“Từ lúc anh trở về, em đã lên kế hoạch tất cả, trên giường, mang thai, tạm nghỉ học, kết hôn, từng bước từng bước một, đều nằm trong kế hoạch của em, chính là, em đoán được mở đầu, lại không đoán ra kết cục. Em không đoán được Tương Hân lại không kết hôn, không đoán được cô ấy sẽ quay đầu tìm anh.”
“Nhưng, nếu em đã mở đầu thì em xứng đáng phải n