Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lấy Anh Rồi Đợi Anh Yêu Em

Lấy Anh Rồi Đợi Anh Yêu Em

Tác giả: Không Không Vu Tử

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1341469

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1469 lượt.

sao!
Hai người giằng co, điện thoại Lạc Kì đột ngột vang lên.
Nhìn điện báo, Lạc Kì biến sắc, xoay người tới cửa nhận cuộc gọi.
Tuy rằng anh đè thấp giọng, Tề Phàm vẫn rõ ràng nghe thấy anh gọi một tiếng “Hân”.
Tề Phàm nhắm mắt lại, trong lòng cười khổ, Tương Hân này thật đúng là biết chọn thời gian.
Rất nhanh, Lạc Kì trở lại, vẻ mặt khó xử.
Tương Hân gọi tới, nói Đinh Cừ lại tới tìm cô ấy, còn ở trước cửa nhà cô không chịu rời đi.
Anh trước đây đã từng đáp ứng với Tương Hân, nếu Đinh Cừ lại tới phiền cô, anh sẽ can thiệp.
Nhưng nhìn Tề Phàm thành cái dạng này, anh lại không thể yên tâm.
“Tương Hân tìm anh? Ạm đi đi, tôi thật sự không có việc gì.”
Dùng ngón chân nghĩ, cô cũng đoán được, Tương Hân tìm anh, anh nhất định sẽ đi.
Cô không muốn lại thử lại thêm lần nữa, cái cảm giác đau đến tê liệt khi không giữ anh lại được!
“Anh đã hứa với cô ấy trước đây, nên……”
Anh muốn giải thích, lại cảm thấy nói cái gì thì chẳng qua cũng chỉ như kiếm cớ mà thôi.
“Không phải giải thích với tôi, lúc chúng ta còn là vợ chồng, anh còn chả phải giải thích với tôi, huống chi, giờ cùng lắm thì tôi cũng chỉ vợ cũ, anh không cần phải trình bày với tôi đâu.”
Một hơi nói xong, trên trán đã đầy mồ hôi.
“Anh ôm em lên giường trước, có việc gì thì gọi cho anh.”
“Không cần, tự tôi có thể.”
Giãy dụa đứng lên, bước một bước tới trước cửa, toàn bộ xương cốt đau như sắp gẫy ra, nhưng cái đau này cũng không thể đuổi kịp cho dù là một phần vạn với cái đau trong lòng.
Cô và Tương Hân, lựa chọn của Lạc Kì vĩnh viễn là người sau.
Đứng ở bên giường, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, cô đã sắp không kiên trì nổi, nhưng vẫn quay sang cười thản nhiên với anh.
“Lạc Kì, sau này tôi chưa đồng ý thì anh đừng bước vào phòng này.”
Lạc Kì cứng đơ, cuối cùng không nói một câu, liền rời đi.
Tiếng đóng cửa vang lên đồng thời, Tề Phàm một lần nữa ngã vật về đằng sau, đau đến mức nước mắt chảy ròng.






Mắt thấy điện thoại, nhưng đau đến mức không có thể đứng dậy, bất đắc dĩ, cô vươn tay cố kéo khăn đệm, hy vọng điện thoại rơi trên mặt đất cũng cách cô gần một chút.
Nhìn tay còn một chút mới có thể chạm tới điện thoại, cô có một loại cảm giác đời trước hình như mình tạo rất nhiều nghiệt.
Có nhất định phải như trong tiểu thuyết vậy không, phải làm cô bi thảm tới mức này!
Bất chấp đau đớn, cô động thân về phía trước, rốt cục cũng cầm lấy được điện thoại.
Lúc này trên trán cô, mồ hôi hạt to đã thành từng chuỗi lăn xuống.
“Trang Không Nghiêm, sao lại là anh? Em sợ là em sắp được đưa đến bệnh viện, anh đưa điện thoại trả cho Hàn Phi, anh ấy biết em ở đâu.”
Cô thật sự không có khí lực, không muốn nói lời vô nghĩa, ý thức dần dần cạn kiệt, trước mắt tất cả sắp trở nên mơ hồ .
Trang Nghiêm đưa điện thoại trả lại cho Hàn Phi, cảm xúc trên mặt không xác định được.
“Phàm Phàm? Phàm Phàm? Phàm Phàm!”
Điện thoại bên kia đã không còn tiếng trả lại, Hàn Phi nhụt chí cắt đứt điện thoại.
“Trang tổng, Phàm Phàm có việc tìm, khi khác chúng ta bàn lại .”
“Tôi cũng cùng đi.”
Không nhìn thấy cô khoẻ mạnh, anh không yên lòng.
Hàn Phi do dự một giây, rồi gật gật đầu.
======
Lạc Kì đến trước cửa nhà Tương Hân, quả nhiên gặp Đinh Cừ, nhìn thấy anh, Đinh Cừ lập tức hiểu được ý đồ anh đến.
Tương Hân liên lạc với Lạc Kì, biết anh đến, thì mở cửa, để hai người vào trong nhà.
“Đinh Cừ, Hân nói đã rất rõ ràng, sao anh còn cứ dây dưa không rõ!”
Một thời làm bạn, Lạc Kì cũng không muốn bức người quá đáng.
“Lạc Kì, tôi là anh em với anh, không nghĩ tới anh lại sau lưng tống tôi một dao! Rõ ràng anh biết Tương Hân là của tôi, lại còn có ý đồ với cô ấy! Vợ bạn không thể động vào, đạo lý này anh có hiểu hay không!”
“ Lạc Kì tôi quang minh chính đại, không đâm dao sau lưng người. Tương Hân rời khỏi anh rồi, là anh mới quá phận! Nếu không phải anh bỏ cô ấy kết hôn cùng Tô Tình, thì sao cô ấy có thể đã chết tâm!”
“Nếu không phải anh, nhất định Tương Hân sẽ tha thứ cho tôi, sẽ trở lại bên người tôi !”
“Đinh Cừ, anh thật sự yêu Tương Hân ư? Nếu anh thật sự yêu cô ấy, nên cho cô ấy một tình cảm toàn vẹn, sao anh có thể để cô ấy chịu ủy khuất như vậy!”
“Cô ấy giờ cũng ở cùng với anh, người đã kết hôn đấy thôi, không phải cũng là tình cảm không trọn vẹn à! Lạc Kì, anh có thể cho Tương Hân thế nào, tôi cũng hoàn toàn có khả năng như thế. Nhưng, thứ tôi có thể cho cô ấy, anh lại không!”
Lạc Kì rất muốn lớn tiếng phản bác Đinh Cừ, anh đã ly hôn.
Nhưng, trong tiềm thức, anh lại không muốn thừa nhận chuyện này.
“Sao thế, không phản đối ?”
Đinh Cừ thấy anh không lên tiếng, cứ nghĩ mình đã chạm vào chỗ đau của anh, vẻ mặt đắc ý. (Đùa, ông Lạc Kì có hai thằng bạn thân, cả hai thằng đều như sh**)
“Lạc Kì, tôi yêu Tương Hân, tôi làm tất cả đều là vì có thể cho cô ấy hạnh phúc. Nhưng còn anh thì sao, chỉ cần một ngày anh chưa ly hôn, anh sẽ một ngày không có tư cách yêu cô ấy!”
“Vậy vì sao anh còn


Old school Swatch Watches