Tác giả: Không Không Vu Tử
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1341291
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1291 lượt.
gười trước mắt này là Trang Nghiêm, là ông tổng của Hoa Thịnh, nhưng mà, anh ta không phải ở Hongkong sao?
Lục Kiêu thấy hai người này không có ý gì nữa, lập tức mời mọi người ngồi xuống.
Vừa mới ngồi xong, Hà Vĩ Xuyên cũng đến.
======
Trang Nghiêm rất ngạc nhiên đây là nhân vật gì, vì sao vừa đến không khí đã lập tức trầm xuống.
Mà người vừa đến, ánh mắt cũng không rời Trác Thất, rõ ràng như thế cũng làm cho anh hiểu được vài phần.
Trái đất quả nhiên là tròn, dạo qua một vòng, chắc chắn sẽ gặp lại.
Nên nói là duyên phận quá sâu, hay nói thế giới này quá nhỏ?
Trong phòng, người nào cũng có đến hàng nghìn cái quan hệ.
Trang Nghiêm ngồi ngay ngắn ở trước bàn, Tề Phàm cùng Trác Thất vẫn tránh ở một bên nói chuyện phiếm, Lạc Kì uống rượu với một người đàn ông khác, ánh mắt cũng không ngừng liếc về phía Tề Phàm, phát hiện cô vẫn không có nhìn qua mình, trong lòng ngập tràn cảm xúc ngổn ngang.
Ăn cơm Trang Nghiêm ngồi cùng Tề Phàm, thấy Trác Thất ăn cái gì cũng ngon lành, liền cúi đầu thì thầm với Phàm Phàm.
“Em mà giống Trác Thất ăn cái gì cũng được, nhất định sẽ mê chết người.”
“Cô ấy ăn không mập, em thì không thế. Thời gian dài như vậy vì công tác cần, nên giảm béo đã thành nghiện.”
Cô không tự giác quyệt miệng làm nũng, Trang Nghiêm ngây ngốc, mà Lạc Kì đối diện thì sắp phát điên.
Ăn cơm, người ăn cũng mang đầy tâm sự.
Trong phòng mấy người Chung Tử không ngừng kính rượu Trác Thất và Tề Phàm, Lục Kiêu nhìn không được, che chở cho Trác Thất.
Trang Nghiêm dùng ánh mắt hỏi Tề Phàm, Tề Phàm cười lắc đầu, hôm nay, cô muốn uống rượu.
Lạc Kì rất muốn đoạt lấy chén rượu của cô, lại ngại Trang Nghiêm ở đây, bất đắc dĩ ngừng lại.
Lục Kiêu nhìn ra sóng ngầm mãnh liệt của ba người này, đành phải làm người tốt.
Lôi kéo Hà Vĩ Xuyên, cả bàn rượu cũng bị hai người bọn họ uống hết.
Đàn ông đánh giá đàn ông, từ trước đến nay chỉ có thể ở trên bàn rượu.
Tâm tư đều rõ mồn một.
Ai thua ai thắng thì để thiên mệnh an bài.
“Tái giá”
Hàn Phi ký hợp đồng với Trang Nghiêm ngày đó phóng viên tuyên bố lịch trình, làm Tề Phàm và thiên sứ ôm cốc trà lạnh mà buồn ngủ.
Thiên Ân giờ đã đi nhà trẻ, kết bạn với rất nhiều bạn bè mới, mỗi tuần đến nhà Phàm Phàm, đều kể bao nhiêu chuyện mới cho cô nghe.
Bạn nhỏ nào đó vì nhớ mẹ mà hay khóc nhè, lại có bạn nhỏ nào nữa vì mất một ít bánh bích quy mà đã tìm cô giáo cáo trạng, có bạn nhỏ ở nhà trẻ là một đứa bé rất xinh gái……
Tề Phàm không những không muốn nghe, còn muốn cố gắng nhớ kỹ những tên người này.
Vì nếu lần sau Thiên Ân nhắc lại mà Tề Phàm không nhớ rõ là ai, cậu sẽ mất hứng.
Tối hôm qua Thiên Ân ngủ ở nhà Tề Phàm, tiểu tử kia ăn chút hoa quả, buổi tối vẫn không nỡ đi ngủ, liên lụy Tề Phàm cũng mất ngủ theo.
“Phàm Phàm, em không có ý kiến gì sao?”
Hàn Phi ngẩng đầu từ một đống văn kiện, nhìn đương sự lại có vẻ mặt chả liên quan, có chút căm tức.
“Đúng vậy, em cũng muốn nghe suy nghĩ của anh một chút.”
Trang Nghiêm hiển nhiên cũng không thích cô cứ làm chủ mà dửng dưng.
“Vâng, em cảm thấy, em đến Hoa Thịnh, tương đương với tái giá, cũng chính là lần kết hôn thứ hai, không cần phải đàng hoàng, tiêu chuẩn thấp xuống cũng được.”
Bị gọi đến tên, Tề Phàm nghĩ, nói thẳng ý tưởng trong lòng.
“Lần kết hôn thứ hai? Tái giá?”
Trang Nghiêm cẩn thận nhấm nuốt hai từ, cười với Hàn Phi hiển nhiên, hai người nhất trí.
“Vậy theo lời Tề Phàm mà làm!”
Trang Nghiêm giao việc cho Hàn Phi.
Nhưng thật ra Tề Phàm vẻ mặt mờ mịt, cô nói gì mà cứ dựa theo cô mà làm a!
======
Cho đến ba ngày sau, đến phòng làm việc của Trang Nghiêm, nhìn lịch trình đã được sắp xếp, cô mới hiểu, quả nhiên, là dựa theo cô nói mà làm .
Toàn bộ tiệc tuyên bố, chính là làm mô hình của một hôn lễ nhỏ, còn nghi thức ký kết lại biến thành nghi thức kết hôn, các thiệp mời công ty truyền thông thì đều làm thành thiếp hỉ. (=)))
Cô phải dùng một thân phận tân nương để “Gả” đến Hoa Thịnh.
Tuy đây chẳng qua chỉ là một hình thức tuyên bố, nhưng trong lòng cô vẫn có chút cảm thấy là lạ .
“Thiên sứ, như vậy thật sự được chứ?”
Rất buồn cười, đã ly hôn rồi mà đây là lần đầu tiên cô mặc áo cưới.
Chân tay luống cuống dắt váy, trong lòng có chút hồi hộp.
“Biết em đang lo lắng cái gì, không cần nghĩ nhiều như vậy, đến phóng viên, cũng là Trang Nghiêm và Hàn Phi an bài, nên biết viết thế nào mà.”
Anh mới có vẻ phiền toái, vừa giúp cô làm tóc vừa nhịn không được nhíu mày, tóc dài đang đẹp lại cắt, hại anh không biết chọn kiểu tóc ngắn nào cho đẹp.
“Không phải phóng viên, em là cảm thấy nghi thức này có vấn đề!”
Đầu nghẹo lên người anh, biết anh cừu hận với mái tóc của mình, cô cũng không chọc anh cho thỏa đáng.
“Có vấn đề gì? Hình thức mà thôi a!”
“Anh cũng không phải không biết, em là mẹ một đứa nhỏ, cái dạng này mà để Thiên Ân thấy được, anh sẽ nghĩ sao!”
“Em nói với nó, lần này sắm vai em là cô dâu xinh đẹp, không phải xong rồi sao.”
Cô căn bản là đang tìm lý do, Thiên Ân nhìn cô như vậy