Tác giả: Phong Thanh Dương
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341550
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1550 lượt.
n hơn nữa nhìn hắn, đẩy hắn ra “Bách Sanh, tại sao duỗi đầu lưỡi?”
Bách Sanh sầu não, đem nó kéo lại, thấp giọng mắng “Ngậm miệng.”
Tiểu Liêu ngặm chặt miệng lại không dám hé răng, hai má đỏ bừng. Bách Sanh thấy nó như vậy khẽ giật mình. Kéo nó lại, muốn tiếp tục nụ hôn chưa hoàn thành đó. Nhưng mà, hắn đã quên đây là nụ hôn đầu tiên của hắn, đối tượng chính là Dịch Tiểu Liêu.
“Dịch Tiểu Liêu, em ngậm miệng nhanh như vậy để làm gì?”
“Anh bảo em, ngậm miệng …” Dịch Tiểu Liêu nói 1 cách oan ức.
Được rồi, là hắn sai … “… Ngoan … mở miệng.”
Thế là, mãi đến khi Bách Sanh cảm thấy người trong lồng ngực như muốn thở không được hắn mới buông nó ra. Vấn đề nó muốn hỏi đã lâu lập tức được phát ra “Bách Sanh!”
“Sao?”
“Tại sao, rốt cuộc tại sao, phải duỗi đầu lưỡi ra?”
“….” Hôn lưỡi, 2 từ này hắn thật không tài nào nói ra.
“Bách Sanh?”
“Bởi vì …. Giúp đỡ nhau trong hoạn nạn, anh muốn cùng với Tiểu Liêu giúp đỡ nhau, bên nhau cho đến suốt đời.” Bách Sanh ôm chặt lấy nó. Cuối đầu nhìn đôi mắt đen của nó. Nói như vậy có đúng không, đủ rõ ràng, đủ lãng mạn chưa? Con gái có phải đều thích như vậy.
“Bách Sanh, anh biến thái, anh muốn em uống nước bọt của anh, còn muốn uống cả đời. Tiểu Liêu vẻ mặt hờn trách cọ cọ ở trong ngực hắn.
Thế là nụ hôn đầu tiên của Bách Sanh thiếu gia chính là bi ai như vậy đó. Yên lặng nhìn trời, Dịch Tiểu Liêu …. Em thật sự rất biết chọc giận người khác.
Dũng Khí
Bách Sanh tuy là đang đọc sách nhưng cũng không thể chịu được sự quấy nhiễu từ ánh mắt của người nào đó.
Tiểu Liêu cầm cái gối ôm ngồi trên sofa ra sức đập tới đập lui bên hông hắn, gần 20 phút trôi qua, cũng không biết mệt. Bất đắc dĩ Bách Sanh bỏ sách xuống, nhìn người bên cạnh vẫn đang đập tới đập lui “Này, trước đây sao anh không phát hiện em mắc chứng hiếu động vậy.”
Tiểu Liêu rốt cuộc đã thành công khiến Bách Sanh rời mắt khỏi cuốn sách và nhìn nó. Vội quăng cái gối trong ngực mình ra xa. Kéo tay áo hắn “Bách Sanh, giúp em.”
Bách Sanh nhịn không được cười “Tiểu Liêu, em mấy tuổi rồi?” kéo nó lại gần hắn thêm chút, nhìn nó cười trong sáng, không lo lắng “Em nói van anh đi, anh sẽ suy nghĩ.”
Tiểu Liêu nắm lấy vạt áo hắn, ánh mắt thiếu tự nhiên dao động “Vậy … có thích không?”
“Có.” Bách Sanh cười, nghĩ thầm tiểu nha đầu ngốc này có bao nhiêu ngốc đâu phải hắn không biết, không nói rõ không được. Không nên để bản thân mình trở thành mặt người dạ thú.
Tiểu Liêu cười đến miệng như sắp lệch ra, nhìn Bách Sanh gần như vậy, kìm lòng không được đưa tay vuốt nhẹ mi mắt hắn. Bách Sanh cảm nhận được ngón tay mềm mại của nó lướt qua, chăm chú nhìn nó. Tiểu Liêu bỗng nhiên nheo mắt lại cười gian như tiểu hồ ly “Bách Sanh, muốn hôn anh.”
Bách Sanh ngây người 1 lúc, sau đó ánh mắt ngập tràn ý cười “Tiểu Liêu, em là con gái đó, sao lại có thể chủ động đòi hôn người ta. Hơn nữa, anh cũng không có tùy tiện hôn người khác đâu nha.”
Tiểu Liêu quàng tay qua cổ hắn, cọ xát nũng nịu “Không tùy tiện hôn, dùng trái tim hôn, rất là dụng tâm.”
Bách Sanh nhìn nó ở trên thân thể hắn không ngừng châm mồi lửa, ánh mắt rủ rượi, đưa tay ôm lấy gáy nó hôn lên. Tiểu Liêu bị hắn siết chặt hôn điên loạn. Bách Sanh tiến sâu lưỡi vào bên trong khiến lưỡi nó rung lên. Toàn thân như mềm nhũng trong vòng tay hắn. Khó khăn lắm hắn mới buông lỏng được chính mình. Tiểu Liêu tức giận đấm vào ngực hắn “Là em hôn anh, không phải anh hôn em, nghe thế nào vậy.”
Ngực Bách Sanh phập phồng, giọng nói cũng mang theo sự kiềm chế khàn khàn “Ok, lần sau đổi lại là em hôn anh.”
Tiểu Liêu tuy là không vui những vẫn ngoan ngoãn yên lặng. Mà hình như có cái gì cứ cọ vào người nó. Cảm thấy không thoải mái nó dịch cái mông” Bách Sanh, ở đây có…” lời còn chưa nói xong, móng tay nó hướng phần cộm cộm cứng cứng phía dưới.
Bách Sanh tóm lấy tay nó, “Yên nào” nắm lấy cái tay không yên phận của nó ấn vào lòng, Bách Sanh khẽ thở phào nhẹ nhõm, “Yên nào, một hồi… sẽ ổn.” Bách Sanh cảm thấy mình như đang tự ngược đãi bản thân, kiểu này thật là tự đày đọa mà. Hơn nữa hắn cũng cảm thấy bản thân mình thật cầm thú? Đối với 1 đứa con gái 16 tuổi mà cũng có ham muốn.
Tiểu Liêu ngửi được mùi chanh quen thuộc trên người hắn, cười dụi vào hõm cổ hắn “Trên người Bách Sanh, mùi thơm thật dễ chịu.” hơi thở nong nóng trong lời nói của nó phả vào hõm cổ hắn, cảm xúc mềm mại dán vào áo len dệt kim trước ngực hắn…..Bách Sanh buồn rầu tựa trên vai nó, nhắm mắt không nói gì, Dịch Tiểu Liêu, em muốn hành hạ anh đến chết có phải không?
*
Thời gian nghĩ đông không lâu, 2 người cứ thế mà dính lấy nhau trong 1 tháng. Lúc Bách Sanh nhập học lại. Tưởng Mạch và Tiểu Liêu cũng đến tiễn hắn, Dịch Phong thì chưa đến. Ở trước mặt người lớn, Bách Sanh và Tiểu Liêu vẫn giả bộ tỏ ra bình thương chỉ là ít tranh cãi hơn. Cho nên khi loa phát thanh báo để mọi người vào đăng ký, hắn cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn hốc mắt Tiểu Liêu đang đỏ dần lên. Không còn cách nào hắn đến ôm nó