Tác giả: Phong Thanh Dương
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341465
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1465 lượt.
liếm thử … mặn … là vị mặn.
Lâm Duệ liếc mắt nhìn Bách Sanh qua kính chiếu hậu, lấy di động ra bấm gọi “Bác sĩ Chu, phiền ông bây giờ đi đến chỗ tôi 1 chuyến, rất gấp.” cất điện thoại vào, Lâm Duệ mới nói với Bách Sanh “Đừng tự trách, anh tự làm còn hơn để người của Doãn Thịnh làm, ít nhất cô ấy không phải chịu thêm nhiều đau đớn.”
Nhìn Bách Sanh không nói lời nào, vẫn cuối đầu nhìn người trong lòng ngực, Lâm Duệ thở dài “Tình huống của chúng ta, may mắn thì sớm khôi phục lại thân phận cảnh sát, nói không tốt 3 hay 5 năm nữa cũng chưa chắc, nếu không muốn liên lụy cô ấy … chi bằng bây giờ cắt đứt đi.”
Bách Sanh nắm chặt lấy đầu ngón tay mềm yếu của nó, làm sao cũng không nỡ buông ra. Tiểu Liêu rất sợ đau, trong những giây ngắn ngủi vừa rồi, nó phải chịu bao nhiêu là đau đớn. Nếu hắn buông tay thì đi đâu tìm lại Tiểu Liêu của hắn. Tìm lại Dịch Tiểu Liêu chỉ thuộc về mỗi Dịch Bách Sanh.
*
Bác sĩ Chu tiêm mũi thuốc tê cho nó, miệng vết thương ước chừng phải khâu 27 mũi. 27 mũi đó, mỗi kim điều như hướng vào chính trái tim Bách Sanh mà khâu. Hắn nhìn vào gương mặt người đang say ngủ, Tiểu Liêu chỉ có thể nằm sắp, sắc mặt đến bây giờ vẫn tái nhợt. Bách Sanh cẩn thận đưa tay lau trán nó, nắm chặt đôi tay lạnh như băng của nó.
Cốc Lam đi vào, thấy Bách Sanh nhìn mình 1 cái không nói gì, cô tiến đến gần hắn “Nghe Tiểu Duệ nói Tiểu Liêu có chuyện, mình đến thăm.” Nhìn tình hình của người trên giường, Cốc Lam cũng yên lặng, lần này chắc chắn Bách Sanh sẽ rất giận, điều này cô có thể tưởng tượng. Qua 1 lúc lâu, Cốc Lam định bước ra, do dự 1 hồi cô quay lại nói với Bách Sanh “Lúc trước khi cậu lựa chọn làm nằm vùng, có từng nghĩ qua sẽ làm liên lụy đến người bên cạnh không? Nếu như yêu thương cô ấy, thì an toàn của cô ấy là quan trọng nhất. Tiểu Duệ nói đúng, nhân cơ hội lần này… cắt đứt đi. Nếu thuận lợi trong 2 năm có thể bắt được Doãn Thịnh. Đến lúc đó, Tiểu Liêu nhất định vẫn chờ cậu.”
Cốc Lam không biết Bách Sanh có đang nghe hay không , cô đứng dậy, thở dài bước ra ngoài.
Bách Sanh kéo chăn ra, tiến lên nằm cùng với Tiểu Liêu, đau thương hiện ra cả trong mắt. Phải buông tay, hắn không phải không hiểu, nhưng mà … thật sự phải buông tay sao? Hắn hướng đến gần mặt nó, nghe tiếng thở nhẹ của nó, nhẹ nhàng ngửi mùi thơm trên người nó. Nó đã ở tận đáy lòng của hắn, phải buông tay, phải gạt nó ra khỏi cuộc sống mình, hắn không nỡ, hắn chịu không thấu, buông bỏ không đành, nhưng mà … không thể không buông.
*
Bị cơn ác mộng tra tấn đến sức cùng lực kiệt, rất lâu sau Tiểu Liêu mới mở mắt ra được, trên gương mặt nhợt nhạt chỉ còn lại đôi mắt vô hồn nhìn đôi rồng chạm khắc ở đầu giường, đang giương nanh múa vuốt bộ dáng như muốn phá tan cả bầu trời này. Nó thở hổn hễnh, 1 lúc mới phát hiện thì ra mình cùng với Thiên Bắc đang ở trong phòng đơn của khách sạn, nhìn đôi rồng ở đầu giường, nó nghĩ có phải nên kêu Thiên Bắc đổi giường, nhìn thứ đồ vật dữ tợn như vậy làm sao không gặp ác mộng.
“Sao vậy, miệng vết thương lại đau nữa à?” Thiên Bắc cảm thấy người trên giường động đậy. Nghiêng người xem xét vết thương trên người nó.
Thấy Tiểu Liêu sững sờ 1 lúc lâu, quay đầu nhìn người ở đầu bên giường, hốt hoảng lại có chút sợ hãi. Tình huống nó bây giờ làm gì cũng không được.
Tiểu Liêu vẫn nằm sắp như thế gần như 36 tiếng rồi. Ngoại trừ đầu có thể di chuyển liếc nhìn bên ngoài, cả thân đều không thể hoạt động. Nó không biết chính mình tại sao lại trong tình trạng này, cũng không muốn hỏi.
Cảm giác được Thiên Bắc đang tới gần, Tiểu Liêu không biết sức lực ở nơi nào, lại có thể nhích thân hình đi qua gần nửa mét. Do dao động lớn như vậy khiến cho vết thương vừa mới khâu như lần nữa bị xé rách càng thêm đau đớn. Nó đau đến nổi những giọt mồ hôi bắt đầu chảy ra từ trán rơi xuống cổ, tóc đều như bị thấm ướt.
Tay của Thiên Bắc chỉ còn cách lưng nó chưa đến 1 tất, nhìn thấy tư thế nó như vậy lập tức ngừng lại. Có chút kinh ngạc nhưng chỉ nháy mắt mọi thứ lại bị anh che đậy rất khá “…. Anh chỉ muốn giúp em xem miệng vết thương thế nào thôi.”
Tiểu Liêu ý thức được bản thân đã phản ứng hơi quá, có chút hối hận vì hành động vừa rồi, cắn chặt môi dưới nói “Em không sao.”
Thiên Bắc ngồi ở thành giường nhìn miếng băng gạt trắng trên lưng nó, bỗng đứng dậy ở sườn giường, thân hình cao to tạo hành bóng đen trước mắt nó, gương mặt đẹp đẻ của anh ẩn giấu dưới luồng ánh sáng ngược rọi vào “Anh đi nấu chút cháo, em đã 36 tiếng chưa ăn, chắc chắn là đói bụng.”
Thiên Bắc đi rất nhanh, bước đi tuy là vững vàng nhưng mà tay lại vẫn đặt trong túi, gấp gáp như là hoàn cảnh đã đến nước cấp bách lắm rồi.
Tiểu Liêu ở trong phòng gọi theo hắn, thanh âm của nó bởi vì do ngủ quá lâu có chút khàn khàn “Thiên Bắc … muốn uống nước hoa quả.” Tiểu Liêu gối cái gối lên đầu nhìn theo Thiên Bắc, anh không quay nhìn lại, có điều tay vẫn nắm chặt chốt cửa.
Trước khi cửa đóng chặt, hắn còn trầm giọng nói “Anh lập tức về liền.”
Tiểu Liêu nhìn thấy cửa phòng đóng lại, có chút mệt mỏi. Nó cảm thấy bản thân nhất định