Tác giả: Phong Thanh Dương
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341459
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1459 lượt.
c, con mẹ nó thật kinh tởm. Còn ra vẻ như 1 đấng cứu thế. Ngày trước, khi phá hoại gia đình người khác, sao 1 chút nhân tính cũng không có.”
Bách Sanh nhíu mi, ánh mắt chăm chăm quan sát nòng súng tối tăm trước mặt. Doãn Thịnh dường như đang nhớ đến việc gì đó rất khó chịu, toàn thân gã như đang ức chế mà rung rẩy. Bách Sanh như tìm thấy chút ánh sáng, nhanh chóng nhấc chân đá bay khẩu súng trong tay gã.
Ánh mắt Doãn Thịnh bỗng biến hung ác, vung quyền hướng đến Bách Sanh. Thân hình của gã và Bách Sanh tương đối bằng nhau, hai người cùng lúc tung quyền nhất thời khó phân cao thấp. Bách Sanh nắm chặt áo sơ mi gã, tung cước đá tới vào bụng gã. Doãn Thịnh nhanh tay lẹ mắt đưa tay chống lại động tác của hắn.
Doãn Thịnh phản đòn hạ vào sau lưng Bách Sanh 1 quyền, Bách Sanh cũng rất nhanh nắm chặt tay gã, trụ vai đẩy ngã gã.
Phản ứng của Doãn Thịnh rất nhanh, sau mấy hồi phân tranh. Bách Sanh cũng không nắm giữ được thế thượng phong.
Trong lúc này, thì bên ngoài cũng truyền đến tiếng súng, Bách Sanh không biết là bên ngoài giờ này rốt cuộc là đang trong tình huống gì. Nhưng bất luận thế nào, hôm nay hắn cũng không để Doãn Thịnh chạy thoát.
Bách Sanh túm lấy Doãn Thịnh đến cái bàn trên khoan thuyền, đấm đá liên hồi. Doãn Thịnh bị mất trọng lực ngã xuống đất. Thoáng cái đảo mắt, Bách Sanh cả kinh. Súng đang bên cạnh gã, tốt nhất hắn nên từ từ hành động.
Doãn Thịnh cười lạnh từ từ đứng dậy, chỉa súng vào Bách Sanh. Hắn cay độc phun ra 1 ngụm nước bọt dính đầy máu. “Hôm nay, tao muốn người Dịch gia chôn sống cũng tao. Nhưng mày đừng lo lắng, rất nhanh thôi sẽ có cả nhà họ Dịch, còn có cả nhà Vinh Hưởng sẽ cùng xuống làm bạn với mày. Tao không bạc đãi mày đúng không.” Gã càng gở cười lớn, ngón tay nhúc nhích chạm vào cò súng.
Bách Sanh thoáng kinh hoàng “ĐOÀNG” 1 tiếng súng vang lên, nhưng không phải của Doãn Thịnh. Bách Sanh nhìn người đứng phía sau Doãn Thịnh. Sự xuất hiện của “cô ấy”, thật nằm ngoài dự đoán của hắn.
Nuối Tiếc
Doãn Thịnh từ từ ngã quỵ xuống đất, Lâm Lâm đầu óc trống rỗng, tay cầm súng không khống chế được mà rung lẫy bẫy. Nơi họng súng vừa phát ngòi như vẫn còn lượn lờ ít khói súng.
Doãn Thịnh quay đầu nhìn cô, cũng không tỏ ra bất ngờ, chỉ là nhanh chóng lấy tay che lại bả vai vừa trúng đạn, sắc mặt trắng tát kinh người.
Bỗng Lâm Lâm chuyển hướng họng súng sang Bách Sanh, hắn không hiểu là tại sao, rốt cuộc đang là thế cuộc gì. Hành động vừa rồi của Lâm Lâm chẳng lẽ không phải là vì giúp hắn.
Môi Lâm Lâm thoáng trở nên khô hốc, cô cảnh giác nhìn chằm Bách Sanh rồi từ từ hướng về phía Doãn Thịnh, cẩn thận nâng gã dậy. Doãn Thịnh nhìn về phía cô, ánh mắt mâu thuẫn, phức tạp khó hiểu nỗi. Cũng không có hành động gì quá khích, có lẽ do mất máu quá nhiều nên gương mặt gã lúc này trở nên trắng tát, cơ hồ có thể nhìn thấy sự suy yếu trong cơ thể gã lúc này.
Doãn Thịnh ngẩng ra, bởi vì trúng đạn, cả người không còn sức lực dựa vào trên người cô “Cô làm như thế, tôi cũng sẽ không tha thứ cho cô.”
Lâm Lâm mỉm cười “Không sao, không tha thứ cũng không sao.”
Trong lòng Bách Sanh có ngàn mối tơ vò, hắn không biết rốt cuộc là Dịch Phong và Doãn Thịnh có thù hằn như thế nào. Dịch Phong chưa từng nhắc tới, mà Doãn Thịnh cũng che đậy rất giỏi, hắn hoàn toàn bị che mắt, chưa từng nghĩ là Doãn Thịnh tìm hắn là vì trả thù Dịch Phong. Mà bản thân, vừa rồi thật sự nằm giữa ranh giới sống chết.
Lâm Lâm dìu Doãn Thịnh đến boong tàu, họng súng vẫn chỉa về hướng Bách Sanh “Bách Sanh, trong cảnh đội có rất nhiều con sâu làm rầu nồi canh. Đừng ngu ngốc nữa, mình biết trước kia mình làm nhiều chuyện xấu, lần này cứu cậu 1 mạng coi như mình vì bản thân mình làm 1 việc thiện. Cũng coi như không uổng phí chúng ta bấy nhiêu năm quen biết, cho nên cậu đừng làm khó anh ấy. Mình chỉ muốn anh ấy giữ được chút tôn nghiêm.”
Lâm Lâm và Doãn Thịnh đứng ở boong tàu ngay đuôi thuyền. Quần áo theo gió biển phất phới, phía sau là 1 biển trời đêm đầy ánh sao. Trên mặt biển tỏa ra ánh sang của rất nhiều ngọn đèn, mỗi 1 ánh sang như 1 cọng dây bó buộc chặt vào người bọn họ. Lúc này, thanh âm của Mạc Anh Minh được khuếch đại truyền vào tai họ. Bách Sanh biết Lâm Lâm và Doãn Thịnh sẽ thoát không khỏi, thuyền cảnh sát đã bao vây đầy mặt biển.
Hắn nói không ra cảm xúc của bản thân lúc này, Doãn Thịnh làm biết bao nhiêu việc ác, chết ngàn lần cũng không hết tội. Nhưng mà, còn Lâm Lâm …. chính là người bạn từ nhỏ của hắn, hắn biết cô đã chịu không ít cực khổ, cho nên mới lâm vào con đường sai trái thế này. Cô vừa mới cứu hắn, điều này chẳng phải nói lên cô ấy vẫn còn chút lương tri sao. Chí ít hắn vẫn hy vọng cô có thể cãi tà quy chính.
“Lâm Lâm, bỏ súng xuống đi, bây giờ buông vẫn còn kịp. Doãn Thịnh biết rất nhiều tội chứng của Chu Tư Thành và Đường Hữu Thiên, chỉ cần anh ta chịu chấp nhận hợp tác, cảnh sát sẽ khoan hồng giảm tội.”
Lâm Lâm thản nhiên cười, liếc nhìn Doãn Thịnh phía bên cạnh “Cậu không hiểu, con ng