
Tác giả: Tử Trừng
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 134623
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/623 lượt.
ược cuộc hôn nhân này.
"Khoan, khoan đã", Cận Trọng Kỳ nhíu mày, có một chi tiết khó hiểu cứ bám lấy anh, "Tại sao em lại nhấn mạnh yêu hay không yêu? Chuyện này có liên hệ gì với chuyện của anh và Chỉ Tường?". Hiện giờ anh rất rối loạn, rối loạn đến mức không thể suy nghĩ được gì.
"Hiện giờ anh không hiểu đâu", La Di Tĩnh cảm thấy thương hại Cận Trọng Kỳ, vì anh không hiểu tình yêu là gì, "Trước tiên cứ về nghĩ xem cô ấy đã làm những gì cho anh, có lẽ anh có thể hiểu ý tôi đang nói gì". Nếu phải so sánh, chồng cô vẫn đáng yêu hơn tên ngốc này!
"Di Tĩnh, em nói rõ một chút được không?" Hình như có gì đó đang quấn chặt con tim, khiến anh nóng lòng muốn làm rõ mọi chuyện.
"Nói nữa cũng không thể rõ ràng được, trừ phi anh đã nghĩ thông rồi", La Di Tĩnh nhìn anh vừa thương hại vừa buồn rầu, "Những gì cần nói tôi đã nói hết, còn việc có tìm được cô ấy hay không thì phải xem anh chàng thám tử này có giúp được không". Rút một một tấm danh thiếp từ trong ví ra đặt trên bàn, La Di Tĩnh ung dung bước ra ngoài, vừa đúng lúc lướt qua Tân Ni đang từ ngoài đi vào.
"Anh Trọng Kỳ." Sao nhanh như vậy đã nói chuyện xong rồi? Cô vừa mới pha cà phê xong mà! "Anh sao vậy? sắc mặt rất khó coi." Hay là anh bị bệnh rồi?
"Không sao?", Cận Trọng Kỳ thở dài, đẩy hết sự khó chịu trong ngực ra, "Chỉ là hơi mệt thôi". Mệt mỏi không thể nói hết, cũng không phân biệt được là cơ thể hay là tinh thần mệt mỏi, cảm giác này trước đây anh chưa từng có.
"Vẫn chưa tìm được chị dâu sao?" Cô có nghe Chiêm Khắc Cần nhắc đến nên rất lo lắng.
Lắc đầu, ánh mắt Cận Trọng Kỳ tập trung vào tấm danh thiếp mà La Di Tĩnh để lại.
Cơ quan thông tin Hạ Lan? Hạ Lan Bình? Người này thật sự có thể tim được Chỉ Tường sao? Trong khi không hề có chút manh mối nào? Tất cả những câu hỏi anh không thể giải đáp được, người thám tử này có thể trả lời anh sao?
"Anh Trọng Kỳ, có phải... chị dâu hiểu lầm gì không?" Lần nào nói chuyện với cô, Chiêm
Khắc Cần cũng nói những câu mỉa mai châm biếm, trong đó ít nhiều cũng lộ ra chút thông tin nào đó, cô không thể không nghi ngờ.
"Không biết." Đừng hỏi bất cứ điều gì, vì anh thật sự không biết gì cả!
Cận Trọng Kỳ không biết tại sao Chỉ Tường có thể hiểu lầm quan hệ của anh và Tân Ni, thậm chí anh chưa từng nhắc đến việc trước đây đã đính hôn với Tân Ni, cô ấy dựa vào đâu mà tự ý suy đoán như thế?
"Em nghe dì Cận nói... anh vẫn còn giữ ảnh của chúng ta trước đây?" Hơn nữa, cô còn nghe nói anh giữ chúng rất cẩn thận. Nếu bị Kế Chỉ Tường phát hiện, khó trách cô ấy nghi ngờ; nếu là Kế Chỉ Tường, nhất định cô cũng hiểu lầm, hơn nữa còn hiểu lầm sâu sắc!
Ảnh? Một hình ảnh mơ hồ hiện lên trong đầu Cận Trọng Kỳ, anh nhớ khoảng một năm trước, khi anh chưa rũ bỏ được tâm sự trong lòng về việc Tân Ni kết hôn với người khác, anh đã bắt gặp Kế Chỉ Tường đang xem cuốn album trong ngăn bàn, sau đó anh không cho phép cô bước chân vào thư phòng nữa...
Là do chuyện đó sao? Chỉ vì việc đó mà cô ấy hiểu lầm anh? Vì chuyện đó mà cô ấy quyết định ly hôn sao?
Không đúng, nếu đúng thì chuyện này không đợi đến một năm sau đó mới xảy ra, nhất định còn chuyện gì khác mà anh chưa chú ý đến...
Anh thật đáng chết! Tại sao anh hiểu quá ít về cô ấy như vậy? Ít đến mức chỉ một lý do cũng không tìm ra được?
Chẳng lẽ đúng như Di Tĩnh nói, chính anh vô tình làm tổn thương cô ấy?
Anh thật sự vô tâm sao? Tại sao anh không thể trả lời chính mình? Tại sao?
Rốt cuộc cô ấy muốn gi? Rốt cuộc anh phải làm gì cô ấy mới chịu quay lại giải quyết rắc rối lớn này? Anh sắp bị mẹ và La Di Tĩnh làm cho phát điên lên rồi!
"Anh Trọng Kỳ...", thấy sắc mặt Cận Trọng Kỳ càng lúc càng dữ tợn, Tân Ni sợ hãi gọi. Cô
chưa từng thấy một Trọng Kỳ luôn dịu dàng với mình lại có biểu hiện đáng sợ như thế.
"Ni Ni, sau này em chuyển sang chỗ giám đốc nghiệp vụ học nhé, anh không thể tiếp tục dạy em được."
Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.
Tuy Kế Chỉ Tường không cho rằng Cận Trọng Kỳ sẽ đi tìm mình, nhưng cô vẫn chọn dừng chân ở làng Tam Chi cách Đài Bắc không xa, dù sao cũng khá gần nơi đặt di cốt bố mình, cô có thể thường xuyên đến thăm ông.
Một phụ nữ không có tham vọng về vật chất, không thích hợp với công việc bận rộn nhưng lương cao, Kế Chỉ Tường chính là người như vậy. Cô tìm được công việc ở một nhà máy điện tử gần nhà trọ, tuy công việc rất vô vị và nhàm chán, nhưng cô vẫn chấp nhận, bởi nó giúp cô không cần suy nghĩ quá nhiều.
Trong một nhà máy điện tử có trình độ trí thức không cao lắm, khí chất và phong thái của Kế Chỉ Tường rõ ràng không giống những nữ công nhân khác, chỉ trong một thời gian ngắn mà cô đã khiến những chàng trai độc thân trong nhà máy chú ý đến. Trong số đó, người chủ động và tích cực nhất chính là Chủ nhiệm Cố Nhân Uyên.
"Xin lỗi, Chủ nhiệm Cố, tôi có việc phải đi trước." Vừa tan ca, Kế Chỉ Tường đã bị Cố Nhân Uyên giữ lại nói chuyện tào lao mất hai mươi phút, cô cố gắng kiềm chế để mình không mất l