XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Liệt Hỏa Như Ca

Liệt Hỏa Như Ca

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134471

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/471 lượt.

.
Trên cỏ có sáu mâm rượu.
Một mâm rộng rãi xa hoa, trên mặt bày hai chén rượu nhỏ, từ chén rượu, đồ ăn đến đôi đũa, canh thìa đều là những thứ rất tinh xảo, đẹp đến khó có thể tưởng tượng.
Ngoài ra còn có năm mâm khác được bày theo thứ tự.
Hắc Dực một mình uống rượu, trên mặt y không bộc lộ chút biểu cảm nào, hai mắt yên lặng như không hề bận tâm. Huân Y cũng trầm tĩnh ngồi ở bữa tiệc, nhưng là chỉ chọn những thức ăn thanh đạm để ăn.
Chiến Phong một thân áo vải xanh đậm, hơi thở lạnh lùng và đầy vẻ cao ngạo giống như băng, trên tai phải là ngọc bích quỷ dị chớp động ảm quang, lờ mờ lộ ra huyết khí. Tay phải y cầm Thiên Mệnh Đao, rượu và thức ăn đối với y giống như không khí vậy.
Trước mặt Tuyết bày vài món rất đơn giản.
Một cái Hồng Ngọc Phượng Cầm, một bầu rượu cùng với một chung rượu.
Nhưng Tuyết lại cười rất vui vẻ.
Tiếng đàn róc rách.
Đẹp tựa như mây trắng từ trên trời rơi xuống.
Y hít sâu, cười tươi như ánh mặt trời chói chang: “Thật tốt, mùa hè đến rồi, hoa sẽ càng thêm diễm lệ, cây cối sẽ càng thêm tươi tốt.”
Y thích mùa hè.
Mùa hè làm cho con người cảm giác thấy vô cùng vô tận sức sống.
Còn một phần rượu mà phía trước không có ai.
Cho đến trước một khắc khi Ám Dạ La cùng Như Ca xuất hiện thì người nọ mới được người khác đẩy ra.
Y được một Ám Hà đệ tử đẩy ra.
Bởi vì y không thể di chuyển được.
Y mặc áo màu xanh, ngồi ở trên xe lăn bằng gỗ, tứ chi dường như bị mất tất cả sức sống, hai tay mềm oặt vịn ở trên tay vịn của xe.
Huân Y giật mình.
Nàng chú ý thấy mắt của y hình như là bị mù, trống rỗng không có cảm giác. Cảm thấy y rất yên tĩnh, giống như cả thế gian này không hề có y tồn tại.
Huân Y thở dài.
Ngọc Tự Hàn dù sao cũng là Ngọc Tự Hàn.
Cho dù tàn phế như thế nhưng đôi môi vẫn mỉm cười, vẫn như cũ khiến cho người ta cảm giác thấy y có sự uy nghiêm của một vị vương giả.
Cánh hoa rơi lất phất, bầu trời xanh thẳm bỗng nhiên xuất hiện mấy cánh hoa vũ màu hồng phấn, cánh hoa như lông chim, nhẹ nhàng múa giữa không trung, làm cho người ta đắm say quyến luyến.
Tuyết bay đầy trời.
Tiếng đàn khoan thai cất lên, nhạc khúc như cánh hoa làm cho cảnh non xanh nước biếc ở núi Thanh Sơn đẹp tựa tiên cảnh.
Cánh hoa đầy trời.
Nhạc khúc nhẹ nhàng.
Ám Dạ La cười to dắt “Như Ca” đến!
Y vẫn mặc bộ hồng y đỏ như máu như trước, nàng vẫn mặc một bộ hồng y tươi đẹp như xưa. Điểm khác biệt so với trước kia là ở trên ngực y có một bông hoa hồng làm bằng tơ. Ánh mắt y không thể giấu được sự vui mừng; Nàng tóc mây búi cao, một chiếc sa mỏng màu đỏ tươi thả xuống, xuyên thấu qua lớp lụa mỏng thì thấy mặt nàng đỏ như say, sóng mắt trong suốt long lanh.
Hai người cùng ngồi xuống trước bàn rượu.
Ám Dạ La cười to, tay trái ôm chiếc eo nhỏ ny của nàng chưa từng buông ra: “Hôm nay là ngày đại hỉ của ta, lễ nghi phiền phức không cần để ý tới, mọi người tận tình uống rượu đi!”
Dứt lời, y giơ chén rượu lên uống một hơi cạn sạch!
Tiếng cười của Ám Dạ La vẫn vang vọng ở quanh sơn cốc, nhưng mà, trong bữa tiệc lại không có người cười phụ hoạ theo.
Hắc Dực, Huân Y trầm mặc uống rượu.
Băng hàn chi khí ở trên người Chiến Phong càng thêm lạnh lẽo. Y nhắm mắt ngồi đó, tai phải lộ ra chiếc khuyên ngọc bích đỏ tươi huyết khí. Trên xe lăn, Ngọc Tự Hàn yên tĩnh như trăng. Tiệc cưới náo nhiệt đối với y giống như một buổi đêm khuya bình thường thôi. Tuyết chuẩn bị dây cầm, dường như không bị những lời Ám Dạ La nói làm cho ảnh hưởng.
Ám Dạ La tức giận!
Nhưng một người đang được y ôm ở lưng, nàng nhìn mọi người trong bữa tiệc, thanh âm xuyên qua lụa mỏng, dịu dàng nói: “Ta hiểu rồi, La nhi đã từng làm một số chuyện có lỗi với mọi người. Nếu thỉnh các ngươi lượng giải sợ rằng không dễ dàng.” Ngón tay Ám Dạ La bỗng nhiên cứng ngắt, y không thể cho phép nàng có thái độ khiêm cung như vậy được! Nàng nắm chặt lấy tay của Ám Dạ La, ngăn cản y cắt ngang lời mình đang nói.
Nàng tiếp tục nói xin lỗi: “Các ân oán của ngày xưa, không dám yêu cầu các ngươi bỏ qua chỉ là từ hôm nay trở đi, ta cùng La nhi sẽ hết sức cố gắng đền bù cho mọi người.”
m thanh rất dịu dàng ôn hoà…
Hai mắt Chiến Phong mở ra, u lam ảm quang chăm chú nhìn nàng:
“Ngươi là ai?”
Nàng không phải là Như Ca.
Nàng giật mình, nói: “Ta là Ám Dạ Minh.”
Chiến Phong bỗng nhiên cười điên cuồng!
Thế gian này thật quá hoang đường, thiếu nữ tươi cười mặc hồng y xinh đẹp là thế mà có một ngày nói với y, nàng là Ám Dạ Minh!
Ám Dạ Minh --
Mười chín năm qua, y vẫn nghĩ Ám Dạ Minh chính là mẫu thân của mình!
Nàng bị tiếng cười cuồng dại của Chiến Phong là cho sợ hãi, bàn tay ở trong tối đang được nắm bởi Ám Dạ La đang run rẩy. Ánh mắt Ám Dạ La hơi nheo lại, một luồng khí tức sắc bén đầy sát khí màu đỏ bắn ra!
Tuyết đánh đàn, lắc đầu cười nói:
“Tiệc cưới mà gặp đỏ, thật không phải là điềm lành.”
Đồng tử Ám Dạ La co rút lại, y bình sinh chưa bao giờ tin tưởng cái gì gọi là điềm lành điềm gở! Nhưng… sợ là nàng sẽ bất an.
Chiến Phong dừng cười, khóe mắt dần