Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Liệt Hỏa Như Ca

Liệt Hỏa Như Ca

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134516

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/516 lượt.

từ hai gò má cô chầm chậm lặn xuống…
Ả khóc,khóc mà không phát ra chút âm thanh nào.
“Vì sao phải làm như vậy?” Như Ca hỏi.
Oánh Y chẳng phải hạng phụ nữ ngốc nghếc như thế. Hành thích Đao Liệt Hương ngay tại hôn lễ, cho dù thành công đi nữa cũng sẽ phải đổi lại bằng mạng sống của chính mình.Chẳng lẽ cô cho rằng đại náo hôn lễ có thể thay đổi được quyết định của Chiến Phong sao? Hai năm ở Liệt Hỏa sơn trang,Oánh Y chắc hẳn chẳng phải loại người không hiểu gì về Chiến Phong.
Oanh Y dường như không nghe thấy.
Nước mắt vẫn rơi đầy đôi má trắng bệch của ả,bờ môi run run,vết thương trên bụng vẫn còn nhói đau,hệt như đã mãi đọng lại ở thời khắc Chiến Phong đâm con dao ấy vào người nàng.
Ánh mắt chiến Phong lạnh lùng tàn nhẫn,trong con ngươi của y không hề có chút hình bóng nào của ả...
Như Ca đặt một chiếc khăn lụa vào tay của Oánh Y. “Ngày mai ta phải rời khỏi sơn trang,chuyện của ngươi đêm nay cần phải giải quyết cho xong”
Oánh Y từ từ ngước lên nhìn nàng,trong ánh mắt chỉ có sự hờ hững.
“Ta có thể để cho ngươi đi”.Giọng nói Như Ca thật khẽ. “Chỉ cần ngươi nói cho ta biết nguyên nhân phá hoại hôn lễ”
“Nguyên nhân ư?...” Nụ cười của Oánh Y chua chát. “Bởi vì ta hận hắn”.Ánh mắt ả tràn ngập đau khổ : “Ta không muốn hắn thoải mái khi bỏ rơi ta như vậy”
Như Ca nhăn mày: “ Chẳng lẽ làm náo động hôn lễ thì có thể báo thù được hay sao? Lại còn hy sinh cả đứa con đang mang trong bụng.Oánh Y ngươi quyết không phải kẻ ngốc nghếch như vậy...Hay là,mục đích của ngươi vốn không phải vì Chiến Phong mà để cho Liệt Hỏa sơn trang và Thiên Hạ Vô Đao thành phải xấu hổ trước mặt quần hào thiên hạ”.
Oánh Y sững người.
Như Ca ung dung nói tiếp: “Năm tuổi,ngươi đã bị cha mẹ bán vào Yên Hồng lầu,mười một tuổi bắt đầu tiếp khách,thường xuyên bị tú bà đánh đập,khách nhân mua vui,bốn lần suýt chết.Thế nhưng năm mười lăm tuổi,ngươi bỗng nhiên luyên được thần công,sản nghiệp của Yên Hồng lầu cũng chuyển sang đứng tên ngươi,đám khách nhân và tú bà từng ức hiếp ngươi trong một đêm cũng đều “tự vẫn” chết sạch”.
Bóng đêm đen kịt,xuyên qua màn của mỏng manh xuyên vào phòng.
Trong chiếc lò đồng, lửa đang cháy đỏ,vài hòn than tí tách reo khẽ.
Trên chiếc giường phủ chăn gối đỏ tươi,gương mặt Oánh Y tái nhợt,đôi mắt to đen thăm thẳm nhưng trống rỗng vô thần. “Ngươi...”
“Đây là những tư liệu mà ta lệnh cho Thanh Hỏa đường tìm được.” Như Ca cười nhạt
“Có thể nói cho ta biết,người con gái che mạng đen đột nhiên xuất hiện tại Yên Hồng lầu là ai không?”
Đôi môi Oánh Y bỗng trở nên trắng bệch.
Như Ca lại dùng que đồng khơi than trong lò,hơi nóng làm cho gương mặt trắng ngần của nàng ửng đỏ. “Tên của cô ta có phải là Ám Dạ Tuyệt?” Nàng nhướng mắt lên,nhìn Oánh Y nói: “Ngươi đến Liệt Hỏa sơn trang,e rằng cũng nằm trong sự xếp đặt công phu đấy”
Oánh Y nhắm mắt lại,bờ mi đen nhánh nổi rõ trên làn da nhợt nhạt.
“Nói cho ta biết,nhiệm vụ của ngươi là gì?”
Oánh Y gượng cười nói: “Ta đã thất bại rồi.Cho dù ngươi không giết ta,bọn họ cũng quyết không tha cho ta.” Ám Hà là một tổ chức hắc ám tàn nhẫn,từ giây phút ả gia nhập,coi như đã không bao giờ còn cơ hội để lựa ch5n nữa.
Như Ca chăm chú nhìn ả. “Ngươi có muốn làm lại từ đầu không?”
Ánh mắt Oánh Y trở nên kì lạ,đột nhiên ả bật cười sằng sặc. “Ngươi đang nói đùa đấy à?”
Như ca mĩm cười,một nụ cười ấm áp khiến người ta cảm thấy an tâm. “Nếu như không muốn chết,ngươi có thể chọn cách tin tưởng ta”
Sáng sớm hôm sau,Liệt Hỏa sơn trang loan tin về cái chết của Oánh Y






Như Ca và Ngọc Tự Hàn trở về phủ Tĩnh Uyên Vương đã gần một tháng,tiết trời càng lúc càng lạnh.Cây cối trong sân đình trụi hết lá,chỉ còn lưa thưa vài nhánh cây trơ trọi đón nắng.Gió mang theo từng hạt tuyết nhỏ,hắt lên mặt người những cơn buốt lạnh.
Bên ngoài có vài chiếc xe ngựa lộng lẫy và mấy cỗ kiệu hoa tôn kính,bọn phu kiệu cung kính đứng sang một bên,lũ ngựa vì phải chời lâu,không chịu được khua móng lộp cộp trên mặt đất.
Một bức rèm bông màu xanh che phủ cửa phòng,bọn a hoàn thi thoảng mang vào nơi ấy trà nóng, điển tâm,than sưởi, tiếng nói chiện bên trong xuyên qua rèm cửa loáng thoáng truyền ra ngoài.
“Đã hơn ba canh giờ rồi,chẳng biết thân thể của vương gia có chịu nổi hay không”. Hoàng Tông áp mặt vào song cửa,nhăn mày nhìn qua bức rèm che.
Như Ca cuối đầu khâu chiếc áo choàng,nàng nói: “Yên tâm đi ,sẽ kết thúc ngay thôi”.
Như Ca vội vã đứng dậy nói: “Ta đi xem sư huynh”.
Trong thư phòng
Tách trà, đĩa thức ăn còn chưa kịp thu dọn,bừa bộn trên bàn.tấu chương được thẩm duyệt cao chừng ba thước,chất chồng trên bàn sách làm bằng gỗ trầm hương.
Ngọc Tự Hàn có chút mệt mỏi,gương mặt tuấn tú nhuốm vẻ phờ phạt,đôi mắt nhắm lại như đã thiếp đi.Tách trà sứ trắng khắc hoa xanh nắm hờ bên tay phải của y,bên trong, Bích Loan Xuân đã không còn chút hơi ấm nào.
Tách trà được nhẹ nhàng lấy ra.
Một tấm chăn bong màu xanh khẽ đắp lên phần đầu gối có vẻ phong phanh của Ngọc Tự Hàn