Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa
Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134526
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/526 lượt.
Ca chỉ khoảng một bước chân.
“Cô vừa khóc?” Giọng nói của y trầm trầm, ánh mắt chăm chú.
Như Ca chợt cảm thấy những giọt nước mắt trên gương mặt mình như nhói đau
Nàng lảng tránh ánh mắt của y. “Ta phải về trang”
“Cô vừa đi đâu về?”.Chiến Phong hỏi
Như Ca khẽ ho,choàng kín chiếc áo choàng trắng lại,chầm chq5“Chẳng có gì hết,ta phải nhìn cái gì bây giờ?”.Hoàng Tông lẩm bẩm nói,đột nhiên kêu lên: “Ối,Chiến công tử hình như đã trông thấy chúng ta rồi!”
Chiến Phong bên bờ hồ xoay người lại.
Từ xa,ánh mắt của y hướng về phía Như Ca
Nhìn nàng áo khoác choàng trắng nhưng vẫn lộ ra bờ vai gầy guộc như trước,hốc mắt nàng đỏ mọng,đôi má vẫn còn dấu những vệt nước mắt.
Chiến Phong tiến lại gần,cách Như Ca chỉ khoảng một bước chân.
“Cô vừa khóc?” Giọng nói của y trầm trầm, ánh mắt chăm chú.
Như Ca chợt cảm thấy những giọt nước mắt trên gương mặt mình như nhói đau
Nàng lảng tránh ánh mắt của y. “Ta phải về trang”
“Cô vừa đi đâu về?”.Chiến Phong hỏi
Như Ca khẽ ho,choàng kín chiếc áo choàng trắng lại,chầm chậm ngẩng đầu lên bảo: “Phong sư huynh,ta cảm thấy hơi mệt,ta muốn về”
Chiến Phong đờ người
Một lúc sau nhìn nàng,đáy mắt y dần hiện lên một sắc lam dịu nhẹ: “Phong hàn chưa khỏi,đừng thức khuya quá”.
Như Ca vô cùng ngạc nhiên,Chiến Phong từ trước tới giờ rất cố chấp,nếu không có được câu trả lời như ý sẽ không dễ dàng bỏ qua.Nàng không kìm nén được,liếc mắt nhìn y,nhưng lại chạm phải đôi mắt màu lam sậm ấy”
“Cảm tạ”
Nàng xoay người muốn bỏ đi,nhưng lại nhìn về phía con ngươi mặc áo đỏ như màu máu bên hồ kia.
Hồ nước buổi khuya quấn quyện sương trắng
Người áo đỏ ngẩng đầu nhấm nháp chén rượu trong tay.Bôi tửu bằng vàng vô cùng tinh xảo,trong bong đêm lập lòe phát sáng,chen rượu kia vốn không rót đậy rượu lắm,nhưng dường như y đã ngấm men say
Đôi chân trần đạp lên nền đất buốt giá
Bộ y phục đỏ tươi bay phần phật theo gió đêm.
“Y là ai vậy?”
Như Ca nhìn người áo đỏ.
Đôi mắt Chiến Phong đột nhiên nhíu chặt.
Người áo đỏ dường như đã nghe thấy giọng nói của Như Ca,chầm chậm quay mặt lại.
Màu da y trắng bệch đến trong suốt,hệt như đã từng chung sống với ác ma dưới địa ngục,nơi khóe môi mỏng tươi đẹp như có sinh mệnh ấy ứa ra một dòng máu tươi.
Giữa trán là một hạt chu sa đỏ.
Ánh mắt y như lấp đầy mối tình sâu đậm.Thế nhưng nếu như nhìn kĩ,phía sau ấy lại là sự lạnh lung và vô tình đến tàn nhẫn.
Trên con đường nhỏ,Hoàng Tông ra sức dụi dụi mắt
Vì sao Như Ca luôn cho rằng bên bờ hồ có “người áo đỏ” chứ?Nơi đó rõ ràng chỉ có một màn sương trắng dày đặc
Giọng Chiến Phong vô cùng kì lạ: “Cô…có thể trông thấy hay sao?”.Kết giới mà người ấy thiết lập,thế gian này vốn dĩ chẳng ai có thể nhìn thấy được.
Bên bờ hồ
Người áo đỏ cũng đang quan sát Như Ca
Áo choàng trắng tinh,khuôn mặt xinh xắn có chút ốm yếu,mắt kiên cường ngời sáng,trên má còn lưu dấu lệ vương
Nàng vốn không nên mặc đồ trắng
Người áo đỏ nhấc lấy chén rượu,đu đưa về phía Như Ca,giọng nói mềm dịu và mị hoặc như song nước dưới đáy: “Ta là Ám Dạ La”
Sóng gió giang hồ cuộn trào.
Trang chủ Liệt Hỏa sơn trang Liệt Minh Kính,người chấp chưởng võ lâm suốt mười chín năm qua đã qua đời trong đêm.
Trong mười chín năm này,sau khi Ám Hà cung thoát ẩn,dưới nỗ lực của Liệt Minh Kính,cục diện thiên hạ đã có được một giai đoạn thái bình hiếm thấy.Cái chết đột ngột của Liệt Minh Kính không khỏi khiến cho quần hào bốn phương quan tâm.
Liệt Hỏa sơn trang,nhìn đâu đâu cũng là tang phục.
Trên mái hiên treo đầy những chiếc lồng đèn tỏa ánh sáng trắng,lụa bạch trong cơn gió rét mướt tung bay khắp trời,sương mù dày đặc phảng phất như cả ngày không tan,động trên những nhành cây kết thành sương trắng.
Điềm tĩnh như ngày thường.
Y đứng lặng yên,đôi đồng tử màu lam thẫm lạnh lùng,thân người vươn thẳng như kiếm,viên bảo thạch đeo bên tai phải lập lòe ánh sáng ảm đạm.
Duệ Lãng cũng đứng trước linh vị.
Đầu của y cuối xuống thật thấp,chẳng ai có thể trông thấy vẻ mặt của y.
Mộ Dung Nhất Chiêu thần thái trang nghiêm,tiếp đãi khách đến viếng.
Lăng Tiêu Thu cùng những đường chủ khác đứng lùi về phía sau một chút.
Khách khứa trong linh đường rất nhiều,số lượng phải đến mấy trăm người,các môn phái trông võ lâm đều phái người đến.
Người tuy đông nhưng linh đường lại vô cùng yên tĩnh.
Mọi người có mặt dường như đang chờ đợi một điều gì đó.
Khi làn sương chiều dần dần tản mác.
Gã đệ tử trực bên ngoài trang đột nhiên run rẩy hô lớn: “Tiểu thư đã trở về rồi!”
Mọi người nhìn về phía cửa linh đường.
Trong hôn lễ của Chiến Phong một tháng trước đây,Liệt Minh Kính từng tuyên bố trước mặt mọi người Như Ca sẽ tiếp quản Liệt Hỏa sơn trang.Thế nhưng,một thiếu nữ còn chưa đến mười bảy tuổi như thế,thật sự có thể kế nhiệm vị trí của thiên hạ đệ nhất trang hay sao?
Một thiếu nữ như thế,rồi sẽ dẫn dắt thiên hạ võ lâm đi về hướng nào chứ?
Bức lụa trắng như tuyết phần phật thốc cao trog ơn