Tác giả: H.Y
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 134546
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/546 lượt.
à của em.
Anh nhìn cô, một cảm giác bất lực trào dâng. Gạt bỏ cảm xúc của riêng mình, anh vẫn kiên trì.
- Vy, anh là gì của em?
Đối diện với anh là sự im lặng và vẻ mặt hoang mang của Kiều Vy. Tự cười bản thân mình, là tự anh đa tình sao?
- Vy, anh là bạn trai em.
Kiều Vy lúc này mới quay ra nhìn anh, đôi mắt trở nên mông lung. Dáng vẻ cô lúc này như một đứa trẻ bị lạc mất phương hướng không biết mình đang ở đâu. Sự mất phương hướng trong mắt cô khiến anh không tự chủ được mà vươn tay ôm cô vào lòng. Lúc này, anh mới cảm nhận được không phải chỉ có mặt cô trắng bệch mà người cô giờ là lạnh toát, run rẩy.
- Vy, nói anh nghe. Chuyện gì đã xảy ra?
- Đã là quá khứ rồi.
Giọng cô vẫn lạnh lẽo, không chút tình cảm.
- Vy, anh là bạn trai em. Anh quan tâm em thì sẽ quan tâm đến cả hiện tại, tương lai, quá khứ của em.
- Quá khứ của em anh cũng muốn quản?
- Không phải quản, là quan tâm. Chính vì trân trọng em, quan tâm em nên mới không muốn bỏ qua bất kì chuyện lớn, nhỏ nào của em. Chính vì yêu em nên mới không muốn bỏ lỡ bất kì giai đoạn nào trong cuộc đời em. Quá khứ, hiện tại, tương lai của em đều muốn lo lắng cho em.
Tách khỏi vòng tay ấm áp của anh, đôi mắt lạnh lùng, vô cảm kia cũng dần tìm lại được chút cảm xúc. Cô không nói gì, chỉ nhìn anh. Trong đôi mắt trong veo lúc này của cô dường như đang đắn đo. Đối diện với đôi mắt ấm áp luôn hướng về mình của anh, cô bỗng tìm lại được chút hơi ấm. Tránh khỏi ánh mắt của anh, cô nhẹ nhàng nói, trong giọng nói vẫn có chút run rẩy.
- Anh có biết mười năm trước có một tập đoàn gia đình khá nổi danh là Hàn Vy?
- Hàn Vy? Nổi tiếng trong giới thiết kế đồ trang sức?
- Đúng thế. Ông chủ của tập đoàn đó là Hàn Băng Giang. Ông ấy là bố em.
Hàn Vy, Hàn Kiều Vy... Sao anh không nghĩ ra ngay từ đầu là giữa hai cái tên này có liên quan đến nhau nhỉ.
- Mười năm trước, chẳng phải tập đoàn đó đã đổi chủ một lần sao?
- Đúng. Chính là những con người đó đã buộc bố em phải từ chức. Họ đẩy gia đình em ra khỏi ngôi nhà do chính bố em thiết kế, xây dựng.
- Nhưng chẳng phải năm năm trước công ty đấy đã phá sản rồi sao?
- Đó chẳng phải là kết quả dĩ nhiên sao? Đó là công ty do toàn bộ công sức của bố em xây dựng nên, bố em đã không hề tính toán để cho họ ăn sung mặc sướng, hưởng cổ tức mà không phải động tay làm cái gì cả. Nhưng bọn họ lại có phúc không biết hưởng, cho rằng bố em bỏ túi tiền công quỹ, chỉ chia cho họ chút tiền lẻ cho có. Cuối cùng chính những người anh chị em mà bố em từng tin tưởng lại chính là người đẩy ông đến hai bàn tay trắng. Sau lần đấy, ông quá sốc đến nỗi ốm nằm liệt giường hai tháng. Còn chưa kể, từ sau khi bị người thân phản bội, tinh thần bố em từ sau lần đó đã suy sụp rất nhiều.
Nói đến đây, Tử Du cảm thấy bàn tay anh đang nắm của cô khẽ run, khuôn mặt càng thêm không có biểu cảm. Anh nhẹ nhàng nắm tay cô chặt hơn.
- Lúc đó, em phản ứng như thế nào?
- Em có thể làm gì đây? Đáng tiếc lúc đó em còn quá nhỏ, suy nghĩ thực ra cũng vô cùng đơn giản. Em không nghĩ quá nhiều về việc đấy. Họ cũng không xuất hiện trước mặt gia đình em nữa nên mọi chuyện dần chìm vào bình yên. Gia đình em tuy không còn như trước nhưng bố mẹ em cũng vẫn cố gắng nên gia đình em sống vẫn ổn. Nhưng năm năm trước, khi công ty dưới bàn tay của những kẻ bất tài ấy sụp đổ, họ cần tiền vốn gấp để trả nợ. Khi đó, họ tìm đến bố em. Họ nói có một công ty sẵn sàng giúp nhưng với điều kiện sau này em phải lấy con trai họ.
Nghe đến đây, mặt Tử Du bỗng lạnh đi. Sao trên đời này lại có loại người thân như thế cơ chứ? Anh thực sự không hiểu được tại sao người con gái bé nhỏ trong lòng anh lại phải chịu đựng sự bất công như vậy? Rút cuộc, giờ anh đã hiểu vì sao lại luôn cảm thấy có một sự bất ổn và mâu thuẫn trong con người cô đến vậy.
- Bố em sẽ không đồng ý.
- Tất nhiên. Bố em hoàn toàn nổi giận. Trên đời này thứ bố em quý nhất là gì, chính là con cái. Sao bố em có thể bán rẻ tình yêu của con gái mình vì lợi ích của những kẻ như thế. Bố em sau lần đó đã sụp đổ hoàn toàn sự kì vọng sự quay trở về của những người anh em đó. Trước đây, ông vẫn còn hi vọng rằng họ sẽ nghĩ lại, sẽ xin lỗi ông rồi ông sẽ tha thứ cho họ. Sự thật phũ phàng cùng với sự sụp đổ hoàn toàn của thương hiệu Hàn Vy đã giáng đòn chí mạng vào tinh thần bố em. Từ đó, em rất ít khi thấy bố cười. Chưa hết, sau đó, họ còn hẹn em gặp riêng muốn gặp em để nhờ em giúp đỡ. Tuy nhiên, em thấy mình không có lí do gì để giúp họ cả. Họ tức giận, họ tát em. Đó là cái tát đáng nhớ nhất cuộc đời em. Từ trước đến nay, chưa ai từng tát em, thế mà những con người hèn hạ ấy lại cứ như thế mà dám tát em. Nhưng em cũng phải cảm ơn cái tát của họ. Nhờ cái tát đó mà em đã có đủ lí do để cắt đứt quan hệ bao năm với họ. Em không cần loại người thân như thế, em không cần.
Càng nói, cơ thể Kiều Vy càng run rẩy, mặt cắt không còn giọt máu, trong khi đôi mắt trong sáng mọi khi lại hằn lên những tia máu trông có chút đáng sợ. Không kiềm lòng được, Tử Du liền vươn tay ôm cơ thể đang run rẩy c