Tác giả: hanhack119
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 134865
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/865 lượt.
"Không có gì." Sau một lúc lâu, thanh âm cậu nhàn nhạt từ ống nghe bên này truyền đến, nghe không ra tâm tình bây giờ của cậu.
"Đó!" Đột nhiên, cô không tìm được đề tài cùng cậu nói chuyện phiếm, hơn nữa khuôn mặt còn đau quá, thật sự rất khó tiếp tục cùng cậu đông tán tây gẫu gạt đi. "Tiểu Nhật Thiên, tớ hơi mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi."
"Hẹn gặp lại." Thượng Quan Thiên cũng không có nhiều lời, cúp điện thoại.
"Bái bai..." Ống nghe truyền đến một tiếng "Ục ục", nói rõ cậu ấy đã cúp điện thoại, cô buồn buồn để điện thoại xuống, cảm giác mình rất không hiểu rõ người hàng xóm này.
Cô nằm ngang ở trên giường, mở to mắt nhìn chằm chằm trần nhà màu lam.
Trước kia cậu ta đều chờ cô cúp điện thoại trước cậu ta mới cắt thế nào hôm nay đột nhiên khác thường?
Cái vấn đề này, cộng thêm nản lòng, nản chí tâm tình, làm cô tiến vào mộng đẹp.
Mà cũng giống điện thoại bên kia, Thượng Quan Thiên buồn buồn không vui.
Nhìn chằm chằm trần nhà, màu sắc là do một năm trước cô cưỡng ép cậu chọn, màu xanh nhạt cô nàng yêu thích nhất.
Phòng của con trai, tại sao có thể chọn loại màu sắc mềm mại này? Nhưng kì lạ thay ba mẹ cậu cũng không có một chút ý kiến nào, hơn nữa còn rất thích, cho nên cậu không hề phản kháng.
Nhìn chằm chằm màu sắc trần nhà, trong đầu Thượng Quan Thiên tái diễn cùng một cái vấn đề.
"Tại sao... Cậu không tìm tớ?" Cậu lầm bầm hỏi, lại không chiếm được bất kỳ hồi đáp.
Cái vấn đề này nặng nề đè ở ngực của cậu, làm cậu không thể khỏi nghi ngờ. Một đêm, cậu trằn trọc trở mình, cả đêm không thể ngủ say.
Tin Hàn Thiếu Đồng một người đấu ba tên to con không biết làm sao nhanh chóng truyền đi từ ở trong trường học truyền ra ngoài.
Nam sinh đối với dũng khí của cô tán thưởng, kính nể không thôi; nữ sinh lại sợ hãi không dứt, đối với cô càng thêm xa cách.
Tình huống như thế vẫn duy trì không có thay đổi, nam sinh vẫn coi cô như các ca sĩ, hi hi ha ha hoà đồng; nữ sinh vẫn đối với cô nàng ái lý bất lý, chỉ khi muốn cầu cạnh, mới có thể tỏ vẻ mặt ôn hoà đối với cô.
Nhưng cô vẫn là tuyệt không để ý, tóc của cô ngắn giống như sợi gai nhỏ, cho dù trường học nhiều lần đàm phán với cô, thậm chí tới nhà gặp cha mẹ, cô vẫn không chịu để dài.
Đồng phục của cô vĩnh viễn cũng sẽ không mặc chỉnh tề, không phải thiếu nơ con bướm, cũng là không ngoan ngoãn đem tất cả cúc áo toàn bộ cài lại.
Vô luận cha mẹ thuyết giáo như thế nào, thậm chí lợi dụng tất cả phương pháp uy hiếp, cô cũng không chịu thay đổi.
Trong trường bắt đầu xuất hiện một đám nữ sinh chỉ thích đồng tính không thương khác phái, mọi người càng hết lòng tin rằng cô là đồng tính luyến ái theo lời đồn đãi.
Mà cô, đối với các lời đồn đãi này chưa bao giờ làm bất kỳ giải thích nào, hoặc là tự mình biện hộ.
Nhưng Thượng Quan Thiên không tin những lời đồn đãi này.
Cô không có bất kỳ giải thích nào, là bởi vì cô hiểu vô luận mình có giải thích như thế nào, mọi người chỉ biết tin vào hai mắt nhìn thấy tất cả, giải thích đối với bọn họ mà nói chẳng qua là che giấu.
Một nguyên nhân khác, cũng là lý do quan trọng nhất, là bởi vì cô nàng lười chẳng muốn đi giải thích, cũng lười vì mình biện hộ, dù sao cũng không có ai tin tưởng cô.
Đây là việc cô giải thích đối với cậu.
Ở trong trường học, cô hòa đồng vô tâm dốc lòng học tập, mỗi một khoa đều giống như tính toán qua, vĩnh viễn dừng lại ở điểm 60, cũng không nhiều hơn một điểm hoặc là thiếu một điểm, tóm lại chính là vừa lúc đủ điểm.
Mà cậu trên sự nỗ lực, nhân phẩm học vấn đều ưu tú, là sinh viên khuôn mẫu trong sinh viên, mỗi một khoa đều ở đây chín phần mười trở lên. Tại trong mắt tất cả thầy trò, cậu không nên cùng một học sinh không cầu tiến ở cùng một chỗ.
Nhưng là cậu cùng những thứ gọi là học sinh có nhân phẩm và học vấn đều ưu tú xen lẫn trong cùng một chỗ, đối với cậu mà nói, mới là thống khổ lớn nhất.
Quen biết nhiều năm, hiểu rõ cậu nhất chỉ có cô "Lừa đời lấy tiếng" là điều cô thường dùng nhất để hình dung cậu. Cậu thừa nhận, cậu lịch sự ưu nhã trước sau như một tất cả đều là giả vờ, chỉ là vì đáy lòng che giấu phần bất tuân kia.
Mà dần dần, theo năm tháng tăng trưởng, tựa hồ có chút gì bất đồng, nhưng là thế cậu lại nói không ra là cái gì.
Ngày hai mươi chín tháng một, là một ngày Hàn Thiếu Đồng thống hận nhất.
Thượng Quan Thiên cười yếu ớt, nhìn cô như Tiểu Ô Quy gánh quá nặng, cõng bọc sách đầy từ từ đi về phía cậu.
Đợi cô đi tới trước mặt, cậu rất tự nhiên đưa tay thay cô lau đi mồ hôi trên mặt.
Ở mùa đông giá rét, cô lại mồ hôi đầu đầy, có thể thấy được túi đồ trên lưng cô rất nặng nề.
"Thượng Quan Thiên, mau cầm giúp tớ, tớ mệt chết đi được..." Hàn Thiếu Đồng đối với Thượng Quan Thiên run rẩy đưa tay phải ra, rất vô dụng hướng về phía cậu cầu cứu.
Thượng Quan Thiên đưa tay trái ra nhận lấy bọc sách trên lưng Hàn Thiếu Đồng, chịu đựng tất cả gánh nặng. "Năm nay tớ còn là người vất vả rồi."
Hàn Thiếu Đồng lườm cậu một cái, thở gấp thiếu chút nữa nói không ra lời. Đợi hô hấp bình ổn, cô nàng mới oán trách nói: “Tớ