Tác giả: Hoàng Nhất Thiên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341285
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1285 lượt.
nỗi thế này, biết vậy nãy chị dọng cho nó vài phát nữa, mẹ bà tụi nó – Hân chữi.
Hân nhìn cậu mà xót xa trong lòng, đang đi bên đường thì có kẻ bị đánh liền ra tay nghĩa hiệp không ngờ cứu được cậu.
- Em làm gì mà tụi nó đánh em.
Cậu lắc đầu, nước mắt rưng rưng, thấy vậy Hân ôm cậu vào lòng mà dỗ dành. Một cảm giác thân quen bỗng nỗi lên, nó gần gũi nó ấm áp. Cái vỗ lưng an ủi sao mà giống quá nó làm cậu nhớ đến người cô người cá của mình. Cậu nhìn Hân mà mĩm cười.
- Thôi để chi đưa em về – Hân đỡ cậu dạy.
- Còn anh Khương ảnh đi mua kem – cậu nói không ra hơi.
- Cái gì, cưng đi chung với ảnh mà ảnh để cưng bị đánh như thế này à – Hân có chút bực bội.
- Không phải lỗi của ảnh đâu.
- Nói chị nghe làm sao em bị đánh – Hân trưng mắt.
-….
- NÓI – Hân nạt.
- Cái chị đó nói em dựt ghệ của người ta, rồi người ta mướn chị đó đánh em – cậu nói như mếu vì bị Hân nạt.
- Có chuyện này nữa hả. Anh Khương có ghệ?
- Em chưa nghe ảnh nói.
- Vậy là chuyện này có liên quan tới anh Khương của em, chuyện té sông mới đây giờ thêm chuyện này nữa.
- Không liên quan tới ảnh – cậu binh.
- Còn binh nữa hả, lần này là lần thứ hai rồi đó em muốn thêm một lần nữa vì con người đó sao, người ta nói nhất quá tam. Tốt nhất em nên tránh xa ra, giờ theo chị về – Hân bực thật sự.
- Đợi anh Khương.
- Về ngay lập tức, khỏi chờ đợi ai nữa – Hân quát lớn.
Cậu sợ nên te te đi cùng Hân tới bệnh viện để băng bó vết thương rồi cả hai cùng nhau về nhà, cậu thì không dám nhìn thẳng vào mắt Hân còn Hân thì đang vô cùng bực bội.
Tại thời điểm cậu bị đánh, tại một quán kem nhỏ.
- Chị ơi cho em hai ly kem chocolate.
- Anh đợi chút – người bán nói.
Thì từ đâu Vy xuất hiện một cách bất ngờ với cái chân đang bị chảy máu. Thấy Khương Vy liền gọi:
- Anh Khương – rỏ vẻ vô cùng đau đớn.
- Ủa Vy, sao em ở đây, chân em sao vậy – Khương nhìn Vy mà hỏi.
- Lúc đi qua đường em bị mấy thằng kia chạy trúng, không quay lại xin lỗi mà còn bỏ chạy nữa – Vy cố nhăn mặt khó chịu – em đợi taxi nãy giờ mà không có, giờ nó nhức khó chịu quá, anh đi đâu đây.
- Anh đi mua kem cho nhóc Nhân, thôi để anh đưa em về, tối rồi, không khéo vết thương vị nhiễm trùng thì nguy – Khương tỏ ra lo lắng.
- Chắc không sao đâu anh, anh tranh thủ về không thôi nhóc đợi đó, em đứng đây đợi tí có taxi rồi về – bực bội, khó chịu khi nghe nói tới nhóc Nhân nhưng Vy lại tỏ ra bình thường nhất.
- Đâu được thôi để anh đưa em về rồi quay lại với nhóc cũng được.
- Anh tối ngày nhóc Nhân phải chi em được anh quan tâm như vậy thì hay biết mấy – ruột gan Vy nóng bừng bừng.
- Anh với Nhân là anh em mà, anh trai thì có nghĩa vụ quan tâm em mình chứ – Khương cười.
- Em nuôi thôi mà, anh quan tâm quá người ta không biết cứ tưởng anh với Nhân là người yêu không chừng – Vy nói.
- Thì anh xem Nhân như em ruột của mình nên quan tâm thì có sau, yêu nhau hả không có đâu – Khương ngượng ngùng – thôi lên xe anh chở về.
- Dạ – Vy gật đầu leo lên xe mà trong lòng ghen tức.
- Anh suy nghĩ lời đề nghị của em xong chưa – Vy bắt ngờ hỏi.
- Ờ….cho anh chút thời gian nữa đi – Khương bối rồi.
Từ ở đằng sau Vy ôm eo rồi còn dựa đầu vào vai Khương mà tiếp tục thì thầm:
- Vậy thì em sẽ chờ, chờ cho tới khi nào anh chấp nhận em thì thôi, anh không biết ngay cái nhìn đầu tiên là em đã yêu anh rồi, chỉ có em mới xứng với anh thôi.
- Vy à cho anh chút thời gian nữa đi.
- Được vì anh em sẽ chờ, em yêu anh Khương à.
Khương thì ngượng vô cùng khi được Vy tỏ tình như thế, anh cũng có chút tình cảm với Vy, tiếp xúc với Vy mấy lần Vy thấy được cô là một người con gái dễ thương, đẹp người lại đẹp nết nếu lấy làm vợ thì chắc chắn sẽ hạnh phúc nhưng sau có một cái gì đó khiến anh không vui, nó không vui bằng ở bên cậu, rồi hình ảnh cậu lại hiện ra trước mặt anh, từng đường nét, nụ cười chiếc răng khểnh làm anh mĩm cười trong vô thức. Còn với Vy thì đã nhìn ra Khương có tình cảm với Nhân nên cô tìm cách ngăn cản bằng kế hoạch này, bước đầu xem như Vy đã thành công. Khương thì vẫn không hề hay biết cậu đã gặp nạn cũng mai nhờ Hân xuất hiện.
Quay lại với chuyện mất tích đột ngột của Hân và Nhân, Tú vô cùng tức giận:
- Bà nói coi mấy hôm rồi bà đi đâu.
- Đi đâu chuyện của tui mất gì ông quan tâm – Hân dững dưng.
- Cho đó là chuyện của bà đi, nhưng bà cũng phải thông báo cho tui hay chứ, chỉ nói một câu rồi mất tích cả tuần, làm tui phải vất vả đi tìm bà, coi có chuyện gì xảy ra với bà không – Tú nói với vẻ trách móc.
- Ông không cần quan tâm tui, con này không có chuyện gì xảy ra đâu – Hân vỗ vai an ủi Tú.
- Mai mốt nói tui một tiếng, trong mấy ngày bà với nhóc Nhân lặng mất tâm biết tui lo lắng cho mấy người lắm không, tui sợ bà có chuyện gì thì…..- Tú bức xúc nói.
- Thì không ai tối ngày tranh cải với ông chứ gì, yên tâm, tui không để mình có chuyện gì đâu – Hân ôm Tú vào lòng.
Không nghe tiếng Tú nói mà Hân cảm nhận được những giọt nước mắt nóng hỏi đang làm ướt áo mình, Hân không nghĩ là Tú lại xúc độ