XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lời Nguyền Của Người Bán Cá Thuần Chủng

Lời Nguyền Của Người Bán Cá Thuần Chủng

Tác giả: Hoàng Nhất Thiên

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341284

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1284 lượt.

ng như vậy.
Sau khi đưa Vy về nhà, Vy cố tình nài kéo ở lại nhưng Khương một mực từ chối vì sợ cậu đợi. Khương khuất bóng thì trên môi Vy chợt cười, một nụ cười tàn ác. Chạy lại công viên nơi mà cậu đứng đợi thì chẳng thấy bóng dáng đâu, điện thoại thì không liên lạc được, nhanh tức thì Khương chạy về nhà xem cậu có về không vì anh đi quá lâu.
Về tới nhà cắt xe xong liền chạy qua nhà cậu, nhưng vừa vào cửa thì gặp Hân với khuôn mặt hầm hầm:
- Nhân đâu Hân.
- Tới giờ anh mới về hả, có muộn quá không – nói không thèm nhìn.
- Có chuyện gì thế, Nhân đâu.
- Chết rồi – Hân nói dứt khoát.
Nhìn Hân sau đó nhìn mẹ cậu với đôi mắt đỏ hoe, bà không nói gì.
- Mọi chuyện cũng nhờ anh hết đấy, cám ơn sự quan tâm của anh nhé Khương – giọng khinh bỉ.
- Sau thế được, anh chỉ đi có chút xíu thôi mà, đừng có giỡn với anh chứ Hân – giọng bồi hồi.
- Tui nói giỡn với anh hả, phiền anh về dùm – Hân đuổi.
- Đừng như thế chứ Hân – mẹ cậu lên tiếng.






- Có thật không vậy bác – Khương nói với đôi mắt không tin vào lời nói của Hân.
Bà Chi thì con mắt đỏ hoe mà nhìn chầm chầm vào Khương vừa tính nói thì từ sau nhà cậu chạy lên với khuôn mặt không mấy đẹp đẽ:
- Chị Hân em lột xong hột gà rồi.
Vừa chạy tới cửa thì cậu chưng hửng vì sự có mặt của Khương, miệng không nói lời nào vì cái ôm của Khương dành cho cậu:
- Em không sao rồi, không sao rồi – Khương nói và vòng tay ôm siết lấy cậu.
Lần này thì Khương cảm thấy có gì đó nghẹn ở trong tim, có cái gì đó rất bức rứt, tại sao lại đuổi anh về nhà mà không nói lí do. Với lại tại sao Hân lại đối xử với anh như vậy, hàng ngàn dấu hỏi được đặc ra. Nhưng cái làm cho Khương đau lòng nhất đó là lời xua đuổi của cậu, trước đây chưa từng có trường hợp này, cậu giận anh vì chuyện gì và vì sao cậu lại giận. Khương mang mớ hổn đoạn đó về nhà.
Tại nhà cậu sau khi đuổi Khương về chạy một mạch lên phòng mà khóc, bà Chi tiễn Hân ra về và cũng tắt đèn đi ngủ. Còn một mình trong phòng, cậu nhớ lại hình ảnh mà Vy ôm eo Khương cả hai cười nói vui vẻ, hình ảnh đó như khiến trái tim yếu ớt như bị bớt nghẹn lại. Nhớ lại những gì Hân đã nói trong lúc đưa cậu đi bệnh viện và tình cờ bắt gặp cái cảnh tay trong tay của Khương và chị Vy.
- Bây giờ chỉ có hai chị em, em có thể nói chị nghe được chứ – Hân hỏi bất ngờ.
- Chuyện gì vậy chị – cậu nói nhỏ.
- Có phải em yêu Khương – Hân nhìn vào cậu.
- Chị nói gì kì vậy, sao em có thể yêu anh Khương được – vẫn giọng điệu nhỏ nhỏ.
- Em không qua mắt được chị đâu, nhìn vào cách cư xử và cái ánh mắt em dành cho Khương thì chị biết đó là tình cảm không phải của một người em trai dành cho anh mình.
-….
- Hãy nhìn thẳng vào mắt chị, em không thấy nó quen thuộc sao – Hân nâng khuôn mặt cậu lên để nhìn thẳng vào mắt mình.
- Chẳng lẽ…..- cậu hốt hoảng vì đôi mắt đen láy bỗng phút biến thành màu xanh của đại dương sâu thẩm.
- Đừng nói lớn, chỉ chị và em biết thôi – Hân cười ôm cậu vào lòng – bây giờ em có nói cho chị nghe không, em có yêu Khương không?
- ….con..ơ..em cũng không biết nữa cái cảm giác này rất là khó tả, nhớ nhớ thương thương, ngày nào không được nhìn không được tiếp xúc là giống như bị ai đó bớt nghẹn tim lại, mỗi khi gần anh Khương thì tim em lại đập nhộn nhịp, cứ thỉnh thoảng em lại bắt gặp anh Khương trong những giấc mơ, mỗi lần biến đổi dù đau đớn khôn cùng nhưng nhớ đến hình ảnh anh Khương thì tim em lại cảm thấy ấm áp – cậu cười với những gì mình nói với Hân.
- Vậy là em đã yêu?
- Có lẽ vậy, chị có thấy em thật bệnh hoạn không.
- Tình yêu thì không có sai hoặc đúng, chỉ cần trái em rung động là được, chị nói điều này có lẽ sẽ khiến em phải buồn, nhưng em phãi chấp nhận nó.
- Điều gì chị – cậu hỏi.
- Thứ nhất em là một người cá, dù là sinh vật nào đi nữa thì cũng cần có tình cảm, nó là ngọn lửa tinh thần , sưởi ấm những điều tồi tệ nhất, cuộc đời em đã an phận sẽ chịu nhìn đau thương về vật chất lẫn tinh thần, liệu em có muốn như cha mẹ em đã từng gánh chịu và điển hình nhất đó chính là em.
- …. – cậu buồn.
- Thứ hai cuộc sống của một nữa người và nữa người cá như em….em cũng biết mỗi khi trăng lên là em phải đối mặt với đau đớn của quá trình biến đổi, rồi liệu em có thể che giấu sự thật này không, một ngày náo đó em sẽ……- đôi mắt Hân nhìn xa xâm.
- … – nước mắt khe rơi.
- Thứ ba khi mọi người biến được sự thật này, họ sẽ chấp nhận được không hay bọn họ sẽ xem như cái gì đó ghê tởn, cho dù người em yêu có thương em tới đâu cũng không thể che chở cho em mãi được, em có thấy Vy với Khương mới là một đôi không.
- …. – gật đầu đồng ý.
- Vì vậy hãy nghe chị bây giờ tình cảm em dành cho Khương chưa đến nỗi sâu đậm em hãy giết chết nó đi, em làm như vậy mới gọi là yêu Khương.
- Vì sao phải….g..i.ết nó – cậu nói nghẹn ngào.
- Vì nếu cho dù Khương có yêu em thì một khi em biến mất sẽ là một vết thương lớn đối với cậu ấy, em nghĩ một khi yêu sâu đậm dù vết thương có nhỏ đến mấy hay cho dù