Tác giả: Hoàng Nhất Thiên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341289
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1289 lượt.
rời. Nhìn cậu vui vẻ anh thấy lòng mình thật ấm áp anh tự nghĩ:
- “Nhân à anh sẽ giữ mãi nụ cười này của em”.
Xem phim đã đời thì trời cũng đã về chiều anh đưa cậu đi hóng gió, từng cơn gió thổi vào mát lạnh làm cậu cũng như anh vô cùng sản khoái. Và bây giờ thì lại tới giờ ăn chiều anh quyết định đi chợ mua đồ về rồi tận tay xuống bếp nấu cho cậu nhưng trước mắt là anh phải về nhà gôm vài 3 bộ quần áo để sang định cư bên nhà cậu luôn còn những thứ khác có thiếu thì mua không việc gì đáng lo ngại cả.
- Anh, đường này mới vào chợ chứ? – cậu hỏi khi thấy anh đi hướng khác vì anh nói muốn đi chợ.
- Về nhà anh lấy quần áo không thôi có đâu tối mặc và những ngày khác nữa chi.
- Nói vậy anh dọn qua thiệt đó hả.
- Ý em không muốn hả – anh có vẻ hờn dỗi.
- Không có, em tưởng anh nói chơi ai dè làm thiệt.
- Nhìn anh giống nói chơi lắm sao – hơi không được hài lòng.
- Đâu có, anh dọn qua thì em vui, được gặp anh suốt vậy là quá đủ rồi – biết anh hơi quạo nên cậu xuống nước dỗ giành rồi xiết nhẹ vòng tay quanh eo anh.
Chợt anh mĩm cười thích thú. Đi chợ xong xuôi, nấu ăn cũng xong, nói chung mọi thứ xong hết cả thì giờ trong phòng chỉ còn lại 2 người. Cậu thì đang ngồi trên ghế xem tivi còn anh thì mới vừa bước ra từ nhà tắm với cái áo thun 3 lỗ màu trắng và cái quần sọt sọc carô, nước vẫn còn trên tóc. Anh bước ra cậu ngước nhìn lên một cái rồi vội vàng quay đi để che giấu khuôn mặt đỏ ao của mình vì lần đầu thấy anh mặc như vậy. Bước đến ngồi cạnh và cả hai cùng xem tivi, vừa xem vừa trò chuyện nhưng tay chân của anh thì không yên được hết đụng chỗ này rồi tới đụng chỗ kia của cậu khiến cậu la oan oảng, rồi có khi rượt nhau chạy khắp nhà. Giờ ngủ cũng đã đến anh xách đích theo cậu vào phòng nhưng khi tới cửa thì bị ngăn lại:
- Sao không cho anh vào ngủ cùng sáng mai anh còn đi làm, em còn đi học nữa.
- Phòng này của em, phòng anh thì anh ngủ tạm bên phòng của mẹ em đi, lúc anh làm đồ ăn em dọn dẹp sạch sẽ rồi.
- Cái gì? – anh không vào tai mình.
- Thôi anh về ngủ đi, anh yêu ngủ ngon.
Cậu cười rồi nhanh chóng đóng cửa lại bỏ mặt anh với khuôn mặt ngơ ngác. Cậu làm vậy vì sợ tí xíu nữa là sẽ bị anh quyến rũ rồi cho vào phòng ngủ cùng mình thì không hay cho lắm. Nói thẳng ra là cậu mắc cở. Còn anh thì hậm hực bước về phòng với khuôn mặt khó chịu tưỡng rằng tối nay sẽ được ôm người yêu ngủ cùng ai dè…anh quyết tâm bày kế và rồi nhanh nhớ đến một điều…nụ cười chợt nở
.
Đang ngon giấc thì cậu nghe tiếng gõ cửa, ban đầu tưởng là nghe nhầm sao đó còn nghe tiếng gọi:
- Nhân ơi, Nhân ơi…
Cậu đón ra là ai gọi mình nhưng lại thắc mắc vì sao anh lại gọi vào giờ này, mở cửa ra thấy anh đứng đó ôm gối khuôn mặt đầm đìa nước mắt, điều đó là cậu tỉnh ngủ và có phần ngạc nhiên:
- Sao anh không ngủ, anh bị đau gì à.
- … – anh lắc đầu nhưng vẫn còn đầm đìa nước mắt.
- Anh sao vậy nói em nghe, anh đau gì à để em lấy thuốc cho anh – cậu nhìn anh chăm chú.
- Anh sợ… – anh vẫn thút thích.
Rồi hình như cậu chợt nhớ là anh đã từng nói là anh ngủ chỗ lạ một mình không quen vì lúc nhỏ bị bắt cóc và bắt giam trong 1 căn phòng tối tăm đầy chuột và gián. Nhìn thấy gương mặt của anh khiến tim cậu đau nhói, cậu vô tâm quá không biết nghĩ cho anh gì hết, không còn cách nào khác đành ngủ chung với anh vậy thôi:
- Em xin lỗi, thôi vào ngủ chung với em – cậu nói rồi kéo tay anh vào phòng mình rồi đóng của lại.
Anh đi theo mà nụ cười ma quỷ nỡ trên môi vì cuối cùng âm mưu đã thành công nhưng cậu nào thấy. Leo lên giường anh vẫn con giả bộ thúc thích thấy vậy cậu cũng mũi lòng quay qua ôm anh vào lòng mà dỗ dành. Anh lại cười nụ cười gian ác, dụi đầu vào vào lòng ngực của cậu, tay thì ôm sát thân thể người cậu vào lòng cho thỏa nỗi đam mê. Trong anh giờ này cảm thấy vui sướng lạ thường, đã từng hôn từng ôm nhưng đây là lần đầu anh được dựa vào lòng ngực của cậu, nó ấm áp đến lạ thường, lần đầu tiên cả 2 nằm ngủ chung với nhau vào ban đêm, nó khiến vừa phấn khích vừa thú vị. Anh biết cái gì thì cũng từ từ không nên nóng vội, dục tốc bất đạt nên vì thế anh cứ tiến hành từ từ. Còn cậu bây giờ cũng có tâm trạng như anh cảm giác thật thích mà dễ chịu làm sao, cứ muốn ôm anh như thế này mãi và cậu nghĩ thương đường hạnh phúc chính là đây. Hạnh phúc đôi khi mỗi sáng thức dậy có người mình yêu bên cạnh cũng đã quá đủ.
Thế là mọi chuyện cứ thế yêm đềm trôi qua, anh vẫn chờ cơ hội chính mùi, tối anh lại lót tót vào ngủ chung, trước khi ngủ thì cùng nhau giỡn hớt hay trao nhau những nụ hôn nhẹ nhàng rồi ôm nhau chìm vào giấc ngủ. Anh sáng thức dậy chuẩn bị bữa ăn sáng cho cậu và mình, sau đó vào đánh thức con heo ham ngủ bằng những nụ hôn và sẵn tiện tay chân sờ mó lung tung luôn thể. Tiếp theo anh đi làm còn cậu thì đi học năm cuối để chuẩn bị ra trường.
Còn về phần của các vị thần họ rút ra một điều rằng tình yêu là một thứ mà tạo hóa ban tặng không có lí do gì mà ngăn cấm, nếu ngăn cấm thì sẽ nhận lấy những hậu q